Cái tin này đến với tôi như một cú sét đánh ngang tai. Có ai mà ngờ được, một người chồng lúc nào cũng được coi là mẫu mực, yêu vợ, thương con, đạo mạo, tử tế lại có “thâm niên” gắn bó với những cô gái làm cái nghề bán thân nuôi miệng ấy. Cuộc sống sa đọa và trác táng ấy giống như một con người thứ hai trong chồng tôi vậy. Tôi quá sốc và không thể chấp nhận sự thật này, đó là lí do tôi quyết định dọn ra ngoài sống một thời gian, để hco cả hai vợ chồng có cơ hội suy nghĩ lại.

Nếu như từ trước đến nay vợ chồng tôi đánh cãi chửi nhau hay đồng sàng dị mộng thì có lẽ việc này với tôi không sốc tới như vậy. Nhưng khổ một nỗi là từ ngày yêu cho tới khi cưới bây giờ là 7 năm, chưa một lần vợ chồng tôi xô xát. Có những bất đồng giữa hai người nhưng anh luôn tìm cách giải quyết khéo léo, êm đẹp nhất. Anh thường bảo với tôi: “Vợ chồng lấy được nhau là tu nhiều kiếp mới được, vì thế có gì không nên không phải thì bảo ban nhau, đừng gằn hắt nhau mà phụ tình vợ chồng, khổ con, khổ cái”.

Nghe những lời như vậy thì thử hỏi có người vợ nào giận chồng nổi, còn nghi ngờ chồng ngoại tình ư? Càng không! Chồng tôi đi làm, về nhà rất đều đặn, đúng giờ. Điện thoại không bao giờ có số lạ hay lén lút đêm hôm nhắn tin. Vậy thì làm sao tôi đủ thông minh để biết bao năm qua chồng tôi hầu như tuần nào cũng đều đặn đi gặp mấy cô gái mại dâm để thỏa mãn cho đư

Việc này cũng là sai lầm của tôi một phần. Vì tôi quá chủ quan, quá tin tưởng vào chồng. Tôi chỉ đề phòng, cảnh giác anh ngoại tình, cặp kè với cô nào đó chứ nằm mơ cũng không dám nghĩ chồng mình lại sa đọa đến như vậy. Đau đớn là ở chỗ anh không chỉ mới bước chân vào cuộc sống trụy lạc đó mà điều ấy đã kéo dài tận 5 năm rồi. Có ai tin nổi điều này hay không?

Chồng tôi là người có ham muốn tình dục mạnh mẽ nhưng tôi nhận thấy chuyện chăn gối của hai vợ chồng không có gì phải phàn nàn. Anh ấy luôn cảm thấy hạnh phúc mỗi khi hai vợ chồng gần gũi. Nhưng có lẽ với chồng tôi như thế là chưa đủ. Anh ấy làm ra tiền, lại muốn được thỏa mãn nên đã tìm đến những cô gái làm cái nghề nhơ nhớp đó.

Ngay sau khi biết chuyện, tôi lập tức đưa 3 đứa con cùng với tôi đi khám. Tôi rất sợ một ả làng chơi nào đó lây bệnh cho chồng tôi khiến tôi và các con cũng mang họa. Thật may là kết quả không có điều xấu xảy ra. Chồng tôi nói với tôi rằng anh không ngoại tình vì anh không hề yêu thương người phụ nữ nào khác ngoài tôi cả. Còn chuyện với những ả gái đó chỉ đơn giản là ăn bánh trả tiền, là thư giãn, xong là thôi, không vướng bận, không trách nhiệm. Nó cũng giống như một món hàng hóa, giải trí và anh là “người tiêu dùng” mà thôi. Anh cầu xin tôi tha thứ vì quả thật anh không yêu ai ngoài tôi cả còn chuyện đó chỉ là nhu cầu sinh lí thôi.

Hiện tại tôi đã dọn ra ngoài được 3 tháng, còn chồng tôi vẫn ở nhà một mình. Tôi hoang mang không biết mình có nên tha thứ cho chồng hay không. Thật tình tôi còn yêu chồng nhiều lắm, chỉ nghĩ đến việc không còn sống cùng anh ấy và các con là tôi đau khổ lắm. Nhưng tôi lại không sao quên được chuyện 5 năm qua anh ấy ôm ấp biết bao ả gái vào lòng và thỏa mãn bên họ. Tôi phải làm sao đây? Liệu việc chồng ngủ với gái làng chơi chỉ vì nhu cầu sinh lí có đáng được tha thứ hay không?

 

 

Truyện khác cùng thể loại: