Tôi lên lớp 6, bố mẹ ly dị nhau. Tôi và cậu em trai về sống với mẹ tại một căn gác nhỏ trên một con phố yên bình. Cuộc sống của ba mẹ con không có trợ cấp gì ngoài số tiền lương ít ỏi của mẹ và thỉnh thoảng bố tôi cho được một ít tiền không đáng kể. Mẹ tôi vốn dĩ có chút nhan sắc nhưng vì thiếu thốn tình cảm, vừa muốn kiếm tiền nuôi con ăn học, mẹ đã cặp kè với những người đàn ông có vợ và có khả năng chi trả cho cuộc sống của mẹ.

Ban đầu, mẹ tôi lén lút đi với họ và không để hai chị em tôi biết. Dần dà, theo thói “ngựa quen đường cũ” cộng thêm với sự chai lì của một người đàn bà đã qua một đời chồng, mẹ bỗng chốc thay đổi. Mẹ đi công khai với những người đàn ông có tiền, thậm chí còn dẫn người ta về nhà. Đôi mắt trẻ thơ của hai chị em đã phải sớm nhìn những cám cảnh trong cuộc sống của mẹ khiến chúng tôi bật khóc, căm thù mẹ. Thế nhưng để có tiền ăn học, hai chị em đành câm lặng bởi những lời nói vô tâm từ mẹ:“không có tiền ý chúng mày lớn được à? Về mà xin bố chúng mày xem?”. Hai chị em tôi từ chỗ phản đối mẹ đến lúc không cần quan tâm tới mấy chuyện vặt vãnh đó và rồi cũng trở nên chai lì, để mặc cho hàng xóm xì xào, bàn ra tán vào.

Cũng bởi có một người mẹ như thế nên tôi biết yêu từ rất sớm. Lên lớp 10, tôi đã yêu anh – cậu bạn học cùng lớp nhưng lại có cái nhìn vô cùng thoáng. Nếu như một vài người bạn của tôi hơi có ác cảm với tôi thì anh lại luôn quan tâm, động viên tôi phải cố gắng sống sao cho tốt để sau này người ta không thể nói động chạm tới bản thân mình nữa. Tôi phải thừa nhận rằng tôi bị ảnh hưởng ở anh rất nhiều, sống tốt và học tập tốt. Cả hai chúng tôi đều bước vào cánh cổng đại học, nguyện cùng nhau xây đắp hạnh phúc suốt đời.

Khi anh chính thức đưa tôi về ra mắt gia đình, tôi đã nhận được những câu nói kháy thâm thúy của mẹ anh. Bởi lẽ, bao lần họp phụ huynh, lại sống cùng phường, mẹ anh không lạ gì gia đình tôi với quá khứ không mấy tốt của mẹ. Hơn nữa, gia đình anh lại nề nếp, gia giáo, vì vậy càng không thể chấp nhận một đứa con dâu của ‘bà mẹ làm điếm”. Chắc bác nghĩ rằng “con nhà tông không giống lông cũng giống cánh” nên kịch liệt phản đối tình yêu của hai chúng tôi.

Trong những ngày tháng đau khổ cùng cực, tình yêu duy nhất tôi dành cho anh giờ đang đứng bên bờ vực của sự sụp đổ. Trái tim tôi tan nát, đau khổ không lối thoát. Bất chấp sự phản đối từ phía gia đình, anh vẫn đến an ủi, động viên thậm chí còn đề nghị tôi có bầu trước để hai bác chấp nhận. Thế nhưng, tôi không thể làm được điều đó bởi lòng tự trọng, và cũng bởi nếu tôi làm vậy lại một lần nữa tôi phải hạ thấp bản thân để được làm đám cưới cùng anh. Như thế, gia đình anh đã khinh bỉ lại càng ghét tôi hơn.

Hai chúng tôi cố gắng tìm ra giải pháp và cuối cùng, anh cũng nghĩ ra cách để tôi gần mẹ anh hơn. Hầu  như ngày cuối tuần nào tôi cũng có mặt ở nhà anh, mặc cho bác gái có không chấp nhận, không muốn nhìn mặt thì tôi vẫn cứ nấu những bữa cơm ngon, ngoan ngoãn, lễ phép để bác thấy tôi là một con người có học thức đàng hoàng, và không phải loại con gái thích “lăn xả”. Tự sâu trong trái tim, tôi vẫn mong được bác chấp nhận từ những cố gắng và sự chân thành không biết mệt mỏi của tôi dành cho bác chứ không phải như những gì mà bác suy nghĩ về mẹ tôi để quy tính cách tôi giống như vậy

Sau gần nửa năm, cuối cùng công sức của tôi cũng đã được đền đáp. Bác đã hoàn toàn chấp nhận tôi trở thành con dâu và bỏ qua tất cả quá khứ của mẹ tôi để đón nhận tôi trở thành một thành viên trong gia đình.

Dù bạn có quá khứ như thế nào nhưng chỉ cần biết cách giải quyết và thêm lòng kiên trì ắt hẳn một chân trời mới sẽ đến với bạn. Điều tôi học được từ câu chuyện tình yêu của tôi đó là : “Đừng bao giờ tuyệt vọng!”

 

Truyện khác cùng thể loại: