– Haha
– Mình yêu nhau em nhé !
– Hì, đừng trêu em nữa
– Anh không đùa !
– Thôi đi xin người.
– Anh nói thật mà, làm Vợ yêu của
anh nhé…
– Anh điên à, đừng đùa nữa
– Anh thề, không đùa chút nào
– Vậy à,… Ừm, Em yêu Anh ”

2-6:
To Thỏ :” Chồng yêu ơi tối nay mình
đi chơi nhé”
Rep :” Ngày gì vậy Vợ?”
To Thỏ :” Chả ngày gì cả, Vợ thích ”
Rep :” Uk, tối 8 giờ Chồng đến đón
Vợ, đừng để Chồng đợi quá 15 phút
đấy ”
To Thỏ :” Ờ, biết rồi mà ”

Đặt máy xuồng gối, cô thở dài, hôm
nay kỉ niệm tròn 2 năm yêu nhau.
Đúng cái ngày mà anh đã ngỏ lời yêu
cô và 2 người bắt đầu 1 tình yêu
chóng vánh. Tình yêu của cô và anh
bình thản, nhẹ nhàng, không quá
nhiều cuồng nhiệt và si mê như
những người trẻ tuổi khác. Anh bên
cô như là sinh ra để vậy, gần gũi,
điềm đạm, hiền lành,vui tính. Cô vốn
là 1 con nhóc bướng bỉnh, nghịch
ngợm và láu cá, nhưng từ khi yêu anh
cô đã thay đổi thành 1 người hoàn
toàn khác.
Vẫn bướng bỉnh nhưng biết nghe lời
hơn, cô không phá phách nữa, k0 chơi
bời tụ tập, đến chính mẹ cô cũng
phải ngạc nhiên trước sự thay đổi
chóng mặt ấy. Cô ko hiền nhưng rất
nhẫn nhịn, cái sự phản kháng mất đi
nhiều, người ta nói là cô ” lành” hơn.
Nhưng khi bên anh, cái vẻ lém lỉnh
của cô khiến anh yêu nhất.
Anh hơn cô 3 tuổi,đối với cô, anh là
người yêu là bạn thân và còn là cả
anh trai cô nữa. Cô kể cho anh về
những chàng trai tán tỉnh cô, những
người khen cô xinh, thầm ngắm nhìn
cô. Cô cũng kể cho anh về những
người bạn cô yêu quý, những người
con trai cô hâm mộ, thích thú. Cô
biết là anh k0 thích, bởi vì anh chỉ
lặng lẽ lắng nghe, nhưng cô vẫn nói.
Còn anh, chỉ cần thân thiết với bất
cứ cô gái nào, cô cũng dò hỏi bằng
được và tức giận vô cớ. Anh hiền, còn
cô, có quá đanh đá không nhỉ ?
Anh rất yêu cô, luôn tôn trọng hết
mức có thể, làm tất cả những điều cô
muốn. Anh coi cô như 1 người Vợ
thực sự của mình. Anh đưa cô đi
chơi, nấu cho cô ăn, cùng cô đi mua
sắm,đi học. Khi cô giận, cô khóc,
mắng chửi anh, anh chỉ ôm chặt lấy
cô ” đừng dời xa anh…”
Còn cô, cô cũng yêu anh nhiều lắm.
Cô yêu giọng nói, nụ cười đẹp và
trong sáng như thiên thần của anh.
Cô yêu cử chỉ quan tâm, chăm sóc,
yêu cái cách anh nhìn cô ăn và vén
những sợi tóc tơ lòa xòa trên mặt cô.
Cô yêu cách anh nhẹ nhàng trách
móc mỗi khi cô quên, hay cẩu thả
việc j đó ( tính cô là vậy) :” ôi Vợ của
tôi ơi “- cô luôn bật cười khánh khách
mỗi khi anh nói vậy…
… Tình yêu của anh và cô thật đẹp
nếu như thời học sinh của anh k kết
thúc còn cô vẫn là học sinh cấp 3…
3 ngày trước

– Anh này, em thấy tình yêu mình
đẹp lắm nhé, anh có thấy đẹp
không ?
– Bình thường.
Câu trả lời của anh làm tim cô đau
nhói.

Cô và anh yêu nhau được gần 3 năm
thì 2 năm rồi anh đi học đại học và
con 2 năm nữa. Anh học trong Nam,
xa cô cả 1 phương trời. Nhà anh
không giàu, chuyện đi lại đâu phải dễ
dàng, chỉ tết và hè anh mới về bên
cô. Thế nên 1 năm, anh và cô được ở
bên nhau 3 tháng, 2 tháng hè và 1
tháng tết.

Hôm nay 2-6, anh và cô chỉ là nhắn
tin vui qua điện thoại, để an ủi
nhau, chứ 8 giờ anh đâu có thể đến
được. Cô bật cười trước câu nói đùa
của anh ” k biết hôm nay là ngày j “.
Cô và anh vẫn luôn “chơi trò giả vờ ”
đang được bên nhau như thế. Có lúc
cô bực mình ” Có làm được đâu mà
nói “. Anh lặng im, rồi khẽ trả lời ”
nói thế để cho đỡ nhớ mà!”
Vậy là 2 lần kỉ niệm tròn năm yêu
nhau cô và anh k được ở bên cạnh. K
tổ chức, k gì cả, chỉ là lời chúc cũng
cầu kì đấy, nhưng hình thức quá; và
anh thiếp đi sau 1 ngày học mệt mỏi,
còn lại cô k sao ngủ được. Cô khóc
nhiều và tiều tụy hốc hác đi trông
thấy…
….
Đó là 2-6 của năm trước
….
2-6 năm nay…
Cô đang bước đi trên con đường thân
thuộc – đường vào nhà anh – 1 lối rẽ
của ngã tư đông đúc ấy. Tiết trời đã
ngả sang lưng chừng con dốc hạ. 2-6
năm nay mưa cả ngày, cô đoán thế,
bởi vì mới đang là chiều thôi, chiều
muộn. Cô vừa từ nhà anh về, hôm
nay cô mang theo bó hoa hồng chúm
chím xinh xắn như bờ môi cô đi thăm
mẹ anh. Cô nhớ cái nét đẹp đằm
thắm, hiền dịu của người phục nữ
ngoài 40 ấy. Mẹ anh quý cô, coi cô
như con cái trong nhà.
Cô là người đầu tiên anh yêu nên mẹ
anh rất tin vào sự lựa chọn của con
trai mình. Cô vui vì điều đó, cô cũng
yêu bà- mẹ của người cô yêu.

Một mình cô bước từng bước trên con
đường không quá dài ấy. Ở đoạn
đường này, đã bao lần cô nắm tay
anh, khoác tay anh, nép người và dựa
đầu vào cánh tay rắn chắc của anh.
Cô thích như thế lắm. Mỗi lần anh và
cô đi qua bao ánh mắt đổ dồn,
ngưỡng mộ, thầm ngắm nhìn. Anh
cao to còn cô lại nhỏ bé. Anh hay
cười, nét mặt rất duyên với cái lúm
đồng tiền rõ ghét >”<, cô nhí nhảnh
với mái tóc hoe hoe buông dài. Người
ta bảo mắt cô rất có tình, ít người đủ
can đảm nhìn thẳng vào nó, 2 má cô
bầu bĩnh đáng yêu…
Cô lặng yên nghe tiếng chân mình
bước và khẽ ngắm nhìn 2 bên đường.
K có j đổi khác so với mấy tháng trước
đây, khi cô khoác tay anh đi qua
chúng. Ở cái bàn quen thuộc trong
quán cháo cô đã từng ngồi với anh và
chọc ngoáy ăn hết bát cháo của anh,
cô nói bát anh ngon hơn bát cô
nhiều. Cô bước tiếp, cái quán net
này cô và anh đã từng tổ chức lễ cưới
trong game, cái game là chính bà mối
kết duyên tơ hồng đưa anh đến bên
cô. Hôm anh đi, 2 người cũng ngồi
đó, 2 cái máy cạnh nhau phía trong
cùng, anh đã đeo tai nghe cho cô rồi
2 người nắm tay nhau chỉ để 1 tay
chơi. hì hì, nghĩ lại cô cũng thấy
mình láu quá, toàn bắt nạt anh.
Anh giỏi lắm, chơi gì cũng thắng cô
cả, làm gì cũng giỏi hơn cô. Mỗi lúc
như vậy, cô lại hờn dỗi che đi bàn
phím của anh hoặc bịt mắt anh lại.
Anh bật cười trước cái hành động hết
sức trẻ con ấy. Nói đến, cô lại thấy
nhớ tiếng anh cười quá…
A ! Cô giật mình, chính cái đoạn đất
lồi lõm này làm cô vấp ngã. Anh đã
cõng cô về, xuýt xoa chỗ đau của cô.
Cô lại càng cố tình kêu to để anh
thương nhiều nữa và thầm cười 1
mình. Cô hư thật, toàn làm khổ
anh…

Cô đi qua và gần như bước hết con
đường. Ngày anh từ biệt cô đi học xa
cũng là ngày mưa buồn như hôm nay,
mưa nhiều lắm, như trút nước, rào
rào trắng xóa con đường phía trước
mặt. Cô và anh đi chung 1 cái ô bé
xíu, k0 đủ che cho cả 2. Anh nhường
hết về phía cô mà cô k0 biết. Chợt cô
ngó thấy áo anh ướt sũng cả vai bên
kia,chảy xuống dưới sườn áo. Cô đứng
lại, anh hơi bất ngờ, nhìn cô, tỏ rõ sự
ngạc nhiên. Cô níu áo anh ” cúi
xuống đây Vợ bảo cái này” rồi hôn
chụt cái vào má anh. Cô cười ngượng
nghịu bởi vì anh đang phá ra cười
làm cô xấu hổ quá…
Cô đi về bằng xe bus, cô yêu bus vì
yêu anh, bởi vì yêu anh cô mới biết
đến bus. Nhà anh cách nhà cô khá xa,
qua 1 cây cầu. Mỗi lần qua lại phải
đi xe bus. Cô thích cái cảm giác khi
ngồi trên bus và nghe nhạc, cảm giác
như đang được trải nghiệm, du hành
ấy luôn hấp dẫn cô. Cũng bởi vì cô
biết, nó đang đưa cô đến với người cô
yêu sâu sắc, người đang đợi cô ở
phía bên kia, điểm dừng cuối cùng-
hiện ra anh, đang cười tươi với cô,
đợi cô từ bao giờ.
Cô nhớ lại lúc xưa, khi anh còn học
cấp 3, cô và anh ngày nào cũng cùng
đi bus đi học. Anh luôn dựa vào vai
cô thiu thiu ngủ từ lúc nào. Nhìn
khuôn mặt anh ngây thơ quá, cô bật
cười và chỉ khi cô gọi anh, anh mới
tỉnh dậy ngơ ngác ” Ơ, anh ngủ quên
à “. Anh làm cho cô yêu quá.
Xe bus đưa cô về chạy vòng qua bãi
biển. Cô và anh hay lang thang ở đó
vào những buổi tối. Cô thích té hết
nước vào người anh, còn anh dấu dép
cô vùi trong cát, làm cô tức tối đuổi
anh khắp bãi biển, còn anh cười phá
lên thích thú bởi vì cô chẳng bao giờ
bắt được anh nếu anh k muốn…
Có những lúc lặng lẽ nắm tay nhau
đi trên cát. Anh nói anh yêu cô mong
80 năm nữa vẫn được đi bên cô như
thế này và nói câu đó. Nước mắt cô
rưng rưng, chưa bao giờ cô sợ mất
anh như vậy. Và anh, rất từ từ, rất
nhẹ nhàng, lau nhẹ những giọt nước
mắt của cô và đặt môi lên môi cô.
Anh hôn cô dịu dàng và say đắm, anh
luôn hôn cô như vậy, thật nâng niu,
trân trọng. Cô đẩy anh ra, ngại
ngùng, nhưng cái đẩy yếu ớt đó cũng
phải buông xuôi vì 2 tay cô đã ôm lấy
lưng anh thật tự nhiên từ bao giờ.
Bởi cô đã không thể cưỡng lại được
sự cuồng nhiệt và tha thiết yêu
thương trong nụ hôn của anh. Cô cho
phép mình được hòa vào anh, vào
tình yêu của 2 người. Cô đón nhận
anh như thế và nụ hôn ngọt ngào ấy
kéo dài vô tận vì cảm giác lâng lâng
còn đọng lại mãi trong lòng anh và
cô. Cô biết, anh yêu cô, rất nhiều…
… Cô nghĩ miên man… Anh rất thích
gối đầu lên đùi cô và vùi đầu vào áo
cô, làm nũng như 1 đứa trẻ. Cô đùa ”
anh là Chồng hay là con em thế hả ?”
anh bảo làm gì cũng được, miễn là
được như thế. Lần nào đi chơi, anh
cũng giữ, k cho cô về, anh bảo anh k
muốn xa cô, nhớ cô lắm, làm cô
thương mà k biết phải làm sao ?
Anh cũng rất tôn trọng cô, tuyệt đối
k làm gì mà cô k thích, anh như 1 kẻ
ngốc, coi cô như công chúa nhỏ của
mình và anh gọi cô như vậy thật.
Thỉnh thoảng, anh lại quỳ xuồng chân
cô, cầm tay cô nâng niu, trân trọng và
nhẹ nhàng đặt nụ hôn vào đó :” Công
chúa của anh, em đồng ý lấy anh
nhé” – và đôi mắt anh long lanh, cầu
khẩn nhìn cô làm cô mỉm cười sung
sướng…
…Mà hình như, nếu cô tính k nhầm
thì tháng sau, anh đã về với cô rồi,
suy nghĩ đó làm cho cô thấy vui vô
cùng

A ! điểm dừng xe bus trước ngõ nhà
cô. Người phụ xe lay vai làm cô thoát
khỏi dòng suy nghĩ miên man ấy, môi
cô vẫn còn đang mỉm cười. Cô bước
xuống xe, thả bộ về nhà.
Trời cũng đã gần tối rồi, cái nền trời
chiều màu xanh sẫm sắp chuyển sang
đen làm cô nhớ ánh điện ấm áp từ
gian bếp và bóng mẹ cô với những
món ăn tuyệt ngon quá. Cô cúi đầu
nhìn từng bước chân rộn ràng của
mình, hài lòng với mọi thứ. Bỗng cô
có cảm giác có ai đang đi đằng sau,
rất sát cô, chỉ còn thiếu nước dẫm
vào gót giầy cô. Cô quay người lại,
ánh mắt khó chịu xen lẫn ngạc nhiên
kì cục. Một cảm giác ấm áp thân
quen đang trùm lấy người cô.
Ôi, cái bờ vai ấy, bờ vai mà cô đã
thèm được khóc trên đó bao nhiêu
lần, cô đang được nằm trong chính
vòng ôm quen thuộc. Cái mùi hương
con trai làm cô xao xuyến đến nghẹn
ngào ấy đang thoảng thoảng trước
mũi cô, hơi ấm dịu dàng của anh.
Cô ôm lại anh, thổn thức, ôm anh cho
thỏa nỗi nhớ mong, hờn giận. Giây
phúc hạnh phúc bất ngờ đó qua đi.
Bây giờ, cô ngạc nhiên vô cùng, bao
nhiêu câu hỏi thắc mắc vây lấy ” Tại
sao anh lại ở đây ?”. Cô khẽ đẩy anh
ra. Nhưng anh lại càng ôm cô chặt
hơn nữa:
– Anh nhớ em lắm, đừng hỏi gì cả,
Anh yêu Em!

 

Truyện khác cùng thể loại: