Phiên ngoại Giang Ly 1

Hai mươi hai tuổi, hắn tốt nghiệp đại học, gặp cô, nhất kiến như cố*..

*vừa gặp đã quen.

Hai mươi ba tuổi, cô trở thành bạn gái của hắn, hai người ước hẹn từ nay cho đến già trọn đời không thay đổi.

Hai mươi bốn tuổi, hắn từ bỏ công việc hiện tại, tự mình gây dựng sự nghiệp.

Hai mươi lăm tuổi, sự nghiệp mà hắn gây dựng thất bại, rơi vào vực thẳm sâu nhất của đời người.

Hai mươi lăm tuổi, cô rời bỏ hắn.

Hai mươi lăm tuổi, hắn cảm thấy bản thân vô lực chống đỡ thế giới của chính mình.

Lúc cô rời đi, đã nói với hắn, Giang Ly, anh hãy tha thứ cho em, em là một kẻ rất thực tế.

Muốn trách, chỉ trách bản thân anh không có năng lực.

Muốn trách, thì trách bản thân anh không có năng lực.

Giang Ly từ trong men rượu ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt mông lung vì say, nhìn thế giới trước mắt, xa hoa trụy lạc, cực kỳ xa lạ…. Muốn trách, thì trách bản thân mi không có năng lực.

Không ai có nghĩa vụ phả trả giá cho thất bại của mi. Cho dù là người mi yêu nhất, cũng có thể không chút lưu luyến mà rời bỏ mi. Cái gì mà nói yêu hay không yêu, thiên trường địa cửu, tất cả đều là vô nghĩa, vô nghĩa !

Đàn ông, nói chuyện phải cần đến thực lực.

Giang Ly nắm chặt tay, tập tễnh bước vào cái thế giới mỹ lệ mà đầy tà ác kia.

Trong bóng tối, phảng phất như có một giọng nói nói với hắn, Giang Ly, chúc mừng mi, Niết Bàn thành công.

….

Hai mươi tám tuổi, công ty của Giang Ly thành công ra mắt thị trường.

Hai mươi chín tuổi, Giang Ly đã không cần phải tập trung cả thể xác và tinh thần vào sự nghiệp của chính mình nữa, hắn có thời gian bận tâm đến tình cảm của bản thân. Song, bốn năm qua, mỗi lần hắn nhìn thấy phụ nữ, liền cảm thấy phiền chán… Xem ra người phụ nữ kia đã tạo thành ảnh hưởng đối với hắn, nghiêm trọng hơn là hắn tưởng.

Vì vậy, Giang Ly cảm thấy, cả cuộc đời này, có thể sẽ không nảy sinh hứng thú với bất kỳ người phụ nữ nào nữa.

Không thích phụ nữ, như vậy thích đàn ông đi. Giang Ly tùy theo cảm tính nghĩ như vậy.

Hai mươi chín tuổi, Giang Ly gặp Tiết Vân Phong.

Lúc ấy, Tiết Vân Phong vừa mới cùng bạn trai trước chia tay, tâm tình rất chán nản. Hắn ngẫu nhiên nhìn thấy Giang Ly ở một party của giới đồng tính luyến ái, liền kéo tay hắn, nói với hắn, anh, làm bạn trai tôi thể nào ?

Được.

Giang Ly cảm thấy, đối với hắn lúc này, bạn trai hay bạn gái đều như nhau, có cũng được không có cũng không sao. Đương nhiên, sự khác biệt nằm ở chỗ, phụ nữ sẽ khiến hắn phiền chán, còn đàn ông thì không.

Vì vậy, Giang Ly càng thêm vững tin, bản thân chính là gay.

Hắn cũng nhận ra, Tiết Vân Phong kỳ thật cũng không thích hắn, chỉ là tìm một người để bầu bạn mà thôi. Vì vậy, hắn càng thêm hài lòng, mối quan hệ không có tình cảm như vậy, với hắn mà nói, là quá tốt rồi.

Hai người cứ như vậy không mặn không nhạt mà sống chung nửa năm. Đương nhiên, trong mắt Giang Ly là không mặn không nhạt. Nhưng trong cái nhìn của Tiết Vân Phong, có lẽ chưa chắc… Nếu như Giang Ly có thể kịp thời phát hiện khi Tiết Vân Phong nhìn thấy hắn, khóe miệng không tự giác mà lộ ra ý cười, nếu vậy bọn họ sẽ không có gì vướng mắc sau này.

Cho đến khi Tiết Vân Phong dùng ánh mắt nóng bỏng trần truồng đứng trước mặt Giang Ly, Giang Ly…. chạy trối chết.

Tiết Vân Phong không hiểu nổi suy nghĩ của Giang Ly, mà Giang Ly, bản thân hắn cũng không hiểu nổi.

Có lẽ, có lẽ mình cần thích ứng một chút…Giang Ly nghĩ như vậy.

Nhưng là mỗi lần nghĩ đến cùng đàn ông…

…Hắn liền, dạ dày nhộn nhạo….

Giang Ly thật mù mịt, từ những năm tháng đen tối lúc hai mươi lăm tuổi tới nay, hắn chưa từng mù mịt như vậy bao giờ. Song Giang Ly mặc dù không hiểu nổi, nhưng hắn vẫn là một kẻ cố chấp, nếu hắn đã tin rằng mình là một kẻ đồng tính luyến ái, như vậy, hắn nhất định phải biến mình thành một kẻ đồng tính luyến ái thật sự….Nói thật, tác giả đây cho tới giờ chưa từng thấy người đàn ông nào tận lực bẻ cong bản thân mình như vậy.

Vì vậy kết luận cuối cùng của Giang Ly vẫn là, hắn cần phải thích ứng.

Mọi người ai cũng có mặt cố chấp của mình, tuy IQ cao nhưng EQ*lại thấp như Giang Ly, gặp phải vấn đề tình cảm càng chỉnh càng loạn như vậy, khó tránh khỏi cố chấp.

*IQ -intelligence quotient : chỉ số thông minh; EQ- emotional quotient :chỉ số tình cảm.

Cho đến khi Quan Tiểu Yến xuất hiện.

….

Mẹ của Giang Ly cùng với mẹ của Quan Tiểu Yến, mặc dù không cùng một loại hình, nhưng thuộc tính giống nhau —- cực kỳ bưu hãn.

Mẹ của Giang Ly nhất quyết cho rằng, một người đàn ông nếu ba mươi tuổi rồi mà còn chưa kết hôn, thì cả cuộc đời người đàn ông đó coi như là thất bại, thất bại vô cùng! Vì thế, để cho con mình không đến nỗi quá mức thất bại, vị mỹ nữ giáo viên ngữ văn này không dùng đến kỹ thuật truyền thống một khóc hai nháo ba thắt cổ để đối phó với Giang Ly, mà là dùng một loại phương thức tàn nhẫn hơn gấp bội: đoạn tuyệt quan hệ mẹ con.

Giang Ly vẫn cảm thấy mẹ của mình thần kinh không phải bình thường ( điểm này cùng với mẹ của người nào đó họ Quan rất tương tự), hơn nữa lá gan lại lớn một cách thần kỳ, mặc dù hắn không tin bà sẽ làm được chuyện đó, nhưng hắn lại lo nhỡ đâu bà làm theo cảm tính thì….

Mà Giang Ly so với Quan Tiểu Yến lại càng bi thương hơn ở chỗ, hắn không chỉ có một người mẹ bưu hãn, mà hắn lại còn có một người cha cũng rất bưu hãn.

Mà cha của hắn bưu hãn ở chỗ, vĩnh viễn nghĩa vô phản cố* không biết thị phi ra sao mà luôn đứng về phía mẹ hắn.

* làm việc nghĩa không được chùn bước

Nói cách khác, nếu như mẹ của hắn không nhận đứa con trai này, như vậy, người cha này của hắn cũng sẽ không ngại ngùng mà ở trên đầu thằng con trai này giẫm hai cước, sau đó mắng một tiếng “Cút đi”

Trông cậy vào người cha kiểu này nói chuyện giúp mình ư? Đến nghĩ cũng đừng có nghĩ.

Giang Ly cảm thấy, đôi vợ chồng này thực sự đã mất đi lý trí rồi.

Giang Ly còn có nửa năm nữa là tới sinh nhật ba mươi tuổi, mà tổ hợp hai vợ chồng này đã sớm diễn thử một chút vài tiết mục đoạn tuyệt quan hệ. Giang Ly gọi điện thoại, bọn họ không nhận, Giang Ly đột nhiên về nhà, bọn họ ngay cả cửa cũng không mở cho hắn….

Giang Ly tuyệt vọng không còn cách nào khác ngoài việc khẩn cấp tiến hành các loại xem mặt. Bạn tốt Hàn Kiêu lập cho hắn một topic trắc nghiệm tâm lý, nghe nói có thể kiểm tra xem một người phụ nữ có phiền toái hay không, có thông minh hay không các loại chỉ tiêu… hơn nữa còn có thể kiểm tra tính thủ hướng của người phụ nữ này… Giang Ly cho rằng điểm cuối cùng mới là điểm quan trọng nhất.

Sau khi Giang Ly gửi bản trắc nghiệm tâm lý lên mạng xong, liền nhờ cậy đến các loại thân cận.

Yêu cầu của hắn không cao, chỉ cần hai người làm vợ chồng trên danh nghĩa là được, những cái khác như phu thê chi thực, đương nhiên không cần thiết.

Người bình thường vừa nghe đến yêu cầu này của hắn, đại khái đều cảm thấy thực biến thái, hoặc là hắn rất có ẩn tình. Vì vậy cho dù những cô gái cùng hắn thân cận hai mắt đều hiện lên hình trái tim, đến cuối cùng đều không thành, nếu không giận dữ thì cũng buồn bã mà rời đi.

Sau khi Giang Ly chỉnh lý lại đáp án thu được trong hộp thư, liền tùy tiện chọn một cái phù hợp với yêu cầu, gọi điện cho người kia.

Hắn cầm điện thoại di động, lại nhìn thoáng qua tên của người gửi:

Quan Tiểu Yến.

So với những cô gái thông minh xinh đẹp mà Giang Ly đã từng thân cận , Quan Tiểu Yến thật sự là rất bình thường, bình thường đến nỗi nếu hắn không nhìn thấy cô vài lần, thì chưa chắc đã có thể nhớ nổi vẻ ngoài của cô.

Bình thường, không có chí lớn, đầu óc không nhạy bén, thỉnh thoảng còn hơi bị chập mạch… Đây là ấn tượng đầu tiên của Giang Ly về Quan Tiểu Yến.

Hắn đúng là muốn tìm một bà xã biết điều một chút, đương nhiên nếu như bà xã nàyngay cả tư cách để lên mặt cũng không có thì quá tốt rồi… Thế nên, những khuyết điểm của Quan Tiểu Yến, ở trong mắt Giang Ly, nghiễm nhiên trở thành ưu điểm của cô.

Cứ như vậy mà mơ mơ hồ hồ kết hôn, cả hai đều không do dự chút nào.

Hai đương sự đều ngây thơ tưởng rằng, sau khi kết hôn, bọn họ đều có thể ai làm việc nấy, không can thiệp chuyện của nhau.

Giang Ly phát hiện, Quan Tiểu Yến cũng có quá khứ, quá khứ của cô, cũng có thể giống như hắn… Đương nhiên, Giang Ly không có hứng thú với chuyện đó. Hắn với quá khứ của chính mình còn không để ý lắm, huống gì là của người khác.

Ở đêm tân hôn Quan Tiểu Yến len lén xem “Phim kinh dị”, cái loại quẫn bách lúc bị hắn bắt gặp, làm cho hắn thiếu chút nữa không nhịn được cười thành tiếng, Cô gái trước mặt hắn, đã ngu đến mức độ làm cho hắn cảm thấy có một loại chỉ số thông minh ưu việt…. Kỳ thật thỉnh thoảng đùa giỡn cô nàng một chút cũng vui, trong đầu hắn đột nhiên nhảy ra một ý nghĩ như vậy.

Xác thực mà nói, ý nghĩ này trước kia cũng có, chỉ là chưa có rõ ràng như thế bao giờ.

Giang Ly cảm thấy thực khó hiểu.

Lúc nghe Quan Tiểu Yến nói không dám ngủ một mình buổi tối, Giang Ly thật sự không nhịn được, bật cười. Hắn biết đó khôn phải cười nhạo, nhưng ở trong mắt Quan Tiểu Yến, thì là như vậy.

Giang Ly cảm thấy bản thân coi như là một người tốt bụng, nhớ tới bộ dáng xui xẻo kia của Quan Tiểu Yến, hắn có chút không đành lòng. Quên đi, cho cô nàng một phần ba cái giường lớn của mình đi… Dù sao giường của hắn cũng đủ lớn.

Trước kia Giang Ly chưa từng nghĩ rằng, chình mình lại cho phép một người phụ nữ bò lên giường của mình… Phụ nữ ấy! Hắn không thể nào thích phụ nữ.

Nhưng là khi hắn chứng kiến bộ dáng đáng thương ngốc nghếch của cô nàng, lại cảm thấy, mặc dù hắn không thích phụ nữ, nhưng mà cũng không nên làm khó phụ nữ.

Quan Tiểu Yến lần này thông minh đột xuất, vậy mà lại muốn nói điều kiện cùng với hắn.

Giang Ly có chút dở khóc dở cười, chính hắn cũng không ngờ, chuyện này kỳ thật có thể làm thành một cuộc giao dịch.

Vì vậy, giao dịch thành công, hắn cho cô một chỗ trên giường, cô nấu cơm làm việc nhà cho hắn.

Cho dù thế nào, cuộc giao dịch này đều là Giang Ly có lời, mặc dù ngay từ lúc đầu, hắn cũng không nghĩ tới. Chẳng qua như vậy cũng tốt, sau này có thể đường đường chính chính ăn cơm cô ấy làm rồi… cơm của cô nấu quá thật không khó ăn, trong đầu Giang Ly đột nhiên nhảy ra một ý nghĩ như vậy.

Đã lâu rồi Giang Ly không có tới công ty, đương nhiên việc lớn việc nhỏ trong công ty không cần hắn giải quyết, chỉ có sự tình cực kỳ khó giải quyết mới cần đến hắn. Chẳng qua, hắn vẫn có thói quen thường xuyên đến công ti đi vòng vòng, dù sao cũng rảnh rỗi… Huống hồ có rất nhiều vấn đề kỹ thuật, hắn vẫn cảm thấy rất hứng thú.

Vì vậy Giang Ly định để Quan Tiểu Yến một mình đi Maldives, dù sao nơi đó hắn cũng đến mấy lần rồi, ngoài việc lặn xuống nước ra thì cũng chẳng có chỗ nào hấp dẫn được hắn.

Chỉ là lúc hắn phát hiện Quan Tiểu Yến giốn như nóng lòng muốn thử một hồi diễm ngộ ở Maldives, hắn đột nhiên cảm thấy, có lẽ chia rẽ nhân duyên của Quan Tiểu Yến, hình như lại càng thú vị hơn thì phải.

Giang Ly chính là xấu xa như vậy, chính hắn cũng thừa nhận. Hắn không chỉ không thích phụ nữ, lại còn không thích phụ nữ quan hệ linh tinh…. Đây là có bối cảnh lịch sử.

Đàn ông đều có tôn nghiêm đặc biệt của đàn ông, cái này chúng ta đều rõ. Thế nên Giang Ly ở trong quán bar ở Maldives nghe thấy Quan Tiểu Yến cùng với một người trẻ tuổi trông chẳng khác nào lưu manh bàn luận chuyện ông xã X vô năng của cô, hắn có một loại kích động muốn đem đôi nam nữ trước mắt này chôn sống.

Cũng may, Quan Tiểu Yến thức thời, kịp thời mà bo bo giữ mình, đem tên kia bán đứng hoàn toàn. Lửa giận của Giang Ly mới xẹp xuống một chút.

Sau khi từ Maldives trở về, Quan Tiểu Yến lại ăn hơi nhiều cơm, tiện đà uống nhầm thuốc quá hạn… Cái cô này đúng là không thể khiến cho người ta yên tâm, Giang Ly cuối cùng cũng phát hiện ra điều này.

Chỉ là, lúc phát hiện một mảnh cảnh xuân trước ngực cô, Giang Ly cảm thấy giống như có một con chuột con đang xục xạo trong trái tim hắn, rất khó chịu, loại cảm giác này vừa xa lạ, lại vừa quen thuộc.

Quan Tiểu Yến không kịp trở về nấu cơm cho Giang Ly, Giang Ly rất tức giận, chính hắn cũng cảm thấy có chút kỳ quái. Chỉ là, hắn không ngờ, có người còn tức giận hơn so với hắn.

Quan Tiểu Yến, cô cũng thực to gan! Đây là ý nghĩ đầu tiên toát ra trong đầu hắn khi Quan Tiểu Yến ngắt điện thoại của Giang Ly.

Ý nghĩ thứ hai trong đầu chính là, cô ấy sẽ không thật sự tức giận chứ ?

Giang Ly lại cảm thấy chẳng hiểu làm sao, luôn cảm tháy có những việc đã nằm ngoài tầm tay của hắn, từ từ trôi tuột theo một hướng không rõ ràng.

Quan Tiểu Yến quả nhiên không trở về nhà, mà lại rất không sáng tạo mà trở về nhà mẹ đẻ.

Muốn đối phó với Quan Tiểu Yến, Giang Ly quả thực chẳng cần tốn đầu óc. Lúc chứng kiến Quan Tiểu Yến bị hắn ức hiếp mà không có cách nào phản kháng, trong lòng Giang Ly trở nên thoải mái… Vẫn là loại cảm giác này thật tốt.

Quan Tiểu Yến không nghe điện thoại, thành thật mà nói, Giang Ly có chút lo lắng, mặc dù hắn cũng không biết bản thân đang lo lắng cái gì.

Sau đó về đến nhà, sau đó nhìn thấy Quan Tiểu Yến giống như không có chuyện gì, sau đó thì có một loại kích động muốn phát hỏa với cô.

Sau đó lại nhìn thấy cô rơi lệ.

Nhìn thấy Quan Tiểu Yến rơi nước mắt, tinh thần Giang Ly chợt luống cuống. Hắn nghĩ muốn khuyên cô, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu; hắn nghĩ muốn dỗ cô, nhưng lại không mở miệng được. Đươc rồi, hay là làm chuyện gì đó, phân tán lực chú ý của cô ấy vậy.

Vì vậy Giang Ly lựa chọn nấu cơm, chuyện mà hắn không am hiểu nhất trên đời.

Quan Tiểu Yến nhìn Giang Ly nấu cơm, quả nhiên quên mất buồn bã, vui vẻ mà khinh bỉ hắn. Giang Ly bất đắc dĩ mà lắc đầu, cô nàng này đúng là không tim không phổi.

Nhưng mà, Giang Ly vẫn rất muốn biết Quan Tiểu Yến vì sao mà khóc, rất muốn biết.

Đến khi Giang Ly nhìn thấy Quan Tiểu Yến cùng với Vương Khải mặc hai bộ quần áo giống hệt nhau, đứng trước mặt hắn, sắc mặt hắn rất bình tĩnh, nội tâm, ách, có điểm không bình tĩnh.

Để diễn ân ái, Giang Ly cũng không rõ ràng, hắn rốt cuộc muốn cho ai nhìn, Vu Tử Phi? Hay là Vương Khải.

Chỉ là, lúc Giang Ly ở trước mặt hai người kia, ôm Quan Tiểu Yến vào trong lòng, hắn lại không nhịn được muốn hôn cô. Cái hôn kia, rốt cuộc là thật hay là giả ? Giang Ly cũng không biết.

Hắn chỉ biết là, cảm giác của hắn đối với cô, hình như có chút kỳ quái. Hình như là…cảm giác của một người đàn ông đối với phụ nữ?

Thế này thì phiền toái rồi, hắn rốt cuộc thích đàn ông hay là phụ nữ ?

Đối với chuyện này, Giang Ly chỉ thấy đau đầu. Hắn vốn nghĩ để thuận theo tự nhiên. nhưng là bây giờ, hắn tựa hồ ngay cả thuận theo tự nhiên cũng không làm nổi nữa rồi.

Buổi tối cùng với mấy người bạn cũ uống rượu, mọi người ồn ào, nói hắn kết hôn sớm nhất, phải uống.

Giang Ly vừa nghĩ đến Quan Tiểu Yến, liền cảm thấy mê man mà vô lực, cảm giác vô lực như muốn nắm chặt thứ gì đó, lại thứ gì cũng không nắm được. Hắn nghĩ, vẫn là dùng rượu để giải thoát chính mình một chút đi.

Giang Ly thấy Quan Tiểu Yến lén chụp ảnh * lúc hắn trần trụi, phản ứng đầu tiên của hắn chính là phẫn nộ, phản ứng thứ hai chính là … cũng không tệ lắm….

Hắn bị ý nghĩ này của bản thân làm cho hoảng sợ.

Hắn vừa nghĩ đến dáng vẻ Quan Tiểu Yến lúc nhìn thấy hắn lõa thể mà chảy máu mũi, đã muốn cười, đồng thời cảm giác như có con chuột đang xục xạo trong lòng lại xuất hiện.

Đó là… cảm giác của đàn ông đối với phụ nữ.

Giang Ly có chút mê man lại có chút khổ não, lại còn đối với thái độ của Quan Tiểu Yến có chút bất mãn. Dựa vào cái gì mà hắn đối với cô là cảm giác của đàn ông đối với phụ nữ mà cô đối với hắn lại không có cảm giác của phụ nữ đối với đàn ông ?

So với Vu Tử Phi, Giang Ly càng kiêng kị Vương Khải hơn. Một người là quá khứ, một người là hiện tại. Quá khứ không đáng để lo lắng, hiện tại, mới làm cho người ta càng thêm cảnh giác.

Vì vậy, khi nghe thấy Quan Tiểu Yến thừa nhận nụ hôn kia, lý trí của Giang Ly, hoàn toàn trôi mất rồi.

Phiên ngoại Vương Khải

Thật lâu trước kia, nếu như nói chuyện yêu đương sau đó lên giường, người khác sẽ nói mục đích của bạn không đơn thuần; mà bây giờ, lên giường xong mới nói chuyện yêu đương, người ta sẽ nói mục đích của bạn không đơn thuần.

Vương Khải vẫn cảm thấy mục đích của mình rất đơn thuần. Hắn tựa như một con sư tử đực trong thế giới động vật, khi cần con cái, sẽ tìm một con, chơi chán, lại đổi con khác. Đương nhiên người và động vật khác nhau ở chỗ, người vẫn hữu tình hơn, trước khi chính thức lên giường, luôn phải có một chút hình thức lãng mạn.

Quen biết với Quan Tiểu Yến ở trong trò chơi. Quan Tiểu Yến để lại ấn tượng cho hắn không khác những cô gái luôn gắng sức để cho đàn ông thấy thương hại trong trò chơi kia lắm, chỉ khác ở chỗ, cô nàng so với những cô gái kia còn ngốc hơn một chút, quả nhiên cái tên “Trò chơi ngu ngốc họ Quan ” thật đúng là thích hợp với cô nàng. Trên thế giới này , phụ nữ xinh đẹp mà ngốc nghếch vẫn nhiều hơn so với phụ nữ xinh đẹp mà thông mình, bởi vậy theo góc độ xác suất mà nói, “Trò chơi ngu ngốc họ Quan” này có khả năng là mỹ nữ…Vậy nên Vương Khải bắt đầu nổi lên hứng thú.

Chẳng qua ở cùng một chỗ với cô nàng lâu ngày, Vương Khải cũng phát hiện, cô bé này không dễ dàng đạp đổ như tưởng tượng của hắn. Cô rất lễ phép, nhưng mà cũng không thích cùng với những đàn ông chẳng dính dáng gì chơi trò mập mờ, bị trêu chọc đến phát hỏa, thậm chí sẽ đem hắn ném vào sổ đen. Nói chung, thái độ của cô hoàn toàn giống một cô gái đàng hoàng như thần thánh không thể xâm phạm. Vương Khải mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô, luôn muốn trêu chọc cô , muốn nói cho cô biết, thời buổi này, sống nghiêm túc như vậy cô không thấy mệt sao.

Ở chung một thời gian ngắn, Vương Khải cảm thấy cô bé này cũng không đến mức trầm trọng, thế nên cùng chơi trò chơi với cô ta, tựa hồ cũng không phải chuyện gì tồi tệ.

Đêm tân hôn của Quan Tiểu Yến làm Vương Khải thấy được hy vọng. Một đôi vợ chồng tình cảm phải kém đến mức độ nào, mới có thể để cho vợ mới cưới lên mạng suốt cả đêm tân hôn chứ ? Vương Khải hơi có chút hăng hái, cô bé này đêm tân hôn của mình lại tìm hắn nói chuyện hàn huyên cả đêm, cái này đại biểu cho cái gì ?

Lúc biết được Quan Tiểu Yến sẽ đi Maldives để hưởng tuần trăng mật, Vương Khải có chút kích động —– trùng hợp hắn cũng muốn đi Maldives nghỉ phép. đây thật sự là duyên phận. Chẳng qua, xác suất gặp được Quan Tiểu Yến là cực kỳ nhỏ, hắn căn bản không dám nghĩ đến.

Nhưng mà chuyện có xác suất nhỏ bé có thể xem nhẹ, lại thật sự xảy ra với hắn và Quan Tiểu Yến. Một khắc này, Vương Khải cảm thấy trong lòng hắn có cái gì đó đang rục rịch. Hắn phát hiện, duyện phận thật sự là chuyện tuyệt không thể nói trước, lúc này đây, nếu hắn không cùng Quan Tiểu Yến phát sinh chuyện gì, thì thực xin lỗi kỳ duyên này.

Sau này Vương Khải thường xuyên cảm thán, nếu như lúc đầu ở Maldives lần đó, Quan Tiểu Yến đến căn nhà nổi của hắn, như vậy giữa bọn họ chắc không vướng mắc đến tận sau này đâu nhỉ? Cô sẽ giống như những người đàn bà trước kia của hắn, chơi đủ thì tan, từ này về sau tất cả đều như người qua đường.

Nhưng mà sự tình không hề đơn giản giống như Vương Khải kỳ vọng. Tuy nhiên Vương Khải cũng có thể càm nhận được, tình cảm giữa Quan Tiểu Yến và ông xã của cô cũng chẳng tốt đẹp lắm, nhưng cô lại không tiếp nhận hắn. Hắn không thể không thừa nhận, cô và hắn không phải cùng một loại người. Vương Khải cũng không phải loại người thích dây dưa quấn chặt lấy người ta, không làm tình nhân thì làm bạn bè cũng không đến nỗi tồi.

Ít nhất Quan Tiểu Yến là một cô gái đáng yêu, lúc rảnh rỗi sau này có thể trêu chọc cô một chút, cũng đủ để xả hơi.

Sau khi thuê Quan Tiểu Yến, Vương Khải luôn tự nói với chính mình, nguyên nhân hắn thuê cô là, hắn tin tưởng rằng cô là một người làm việc rất cẩn thận, cô có thể đảm nhiệm công việc của mình. Chỉ đơn giản như vậy.

Vương Khải cũng không phát hiện rằng, từ giây phút này, tình cảm của hắn dành cho Quan Tiểu Yến, có lẽ đã trượt khỏi quỹ đạo bình thường.

Đôi khi đùa giỡn sẽ phải trả giá rất nhiều, chẳng hạn như thời gian, chẳng hạn như tiền bạc, lại chẳng hạn như, tình cảm. Sự hiểu biết của Vương Khải đối với đàn ông và phụ nữ, chỉ dừng lại ở cấp độ hormone, bởi vậy cũng không kịp thời phát hiện, ánh mắt của mình dừng lại trên người Quan Tiểu Yến, ngày càng nhiều.

Cho đến một lần, Quan Tiểu Yến sau khi nhìn thấy Vu Tử Phi xong, sắc mặt trở nên cực tồi tệ, Vương Khải thấy Quan Tiểu Yến như vậy, trái tim như co thắt lại.

Muốn bảo vệ Quan Tiểu Yến, muốn chọc cho cô cười, muốn ăn món ăn cô làm, muốn… có được cô.

Vương Khải bị những ý niệm trong đầu này làm cho tâm phiền ý loạn.

Nhưng mà cô là của người khác, trên cổ cô có dấu răng của Giang Ly (kỳ thật không phải), cô nép trong lòng của Giang Ly mặc cho anh ta hôn môi, cô ở vũ hội hóa trang, cũng không thèm quay đầu lại mà lôi kéo Giang Ly rời đi.

Giang Ly Giang Ly… Giang Ly tựa như một câu ma chú, khiến cho Vương Khải đau đầu nhức óc.

Nhưng mà Vương Khải đối với tỉnh cảm giữa Quan Tiểu Yến và Giang Ly vẫn tồn tại nghi vấn, dù sao, ngày đầu tiên bọn họ kết hôn, cô cả đêm đều online nói chuyện phiếm với hắn.

Tin tốt là do Tiết Vân Phong mang đến. Tuy rằng Tiết Vân Phong không có nói rõ người đàn ông bị hắn “quyến rũ” kia là ai, nhưng mà suy nghĩ một chút, mấy ngày này đều thấy Quan Tiểu Yến cùng với Tiết Vân Phong qua lại với nhau mật thiết, Vương Khải cũng đoán được vài phần.

Chụp mũ Quan Tiểu Yến mấy câu, quả nhiên.

Giang Ly lại là gay !

Vương Khải mừng như điên, hắn cảm thấy bản thân nên hành động rồi

—-

Phiên ngoại Giang Ly 2

Giang Ly phát hiện càng ngày càng khó khống chế bản thân mình, nhất là trước mặt Quan Tiểu Yến, nhất cử nhất động của cô đều hấp dẫn ánh mắt của hắn.

Tuy chỉ số EQ của hắn có thấp thật, nhưng Giang Ly cũng biết, mình đã yêu Quan Tiểu Yến mất rồi.

Chì cần nhìn thấy cô cười xong, hắn cũng sẽ thấy vui vẻ, nhìn thấy cô khổ sở, hắn sẽ muốn trêu chọc để cho cô vui vẻ, bắt gặp cô cùng Vương Khải ở cùng một chỗ, hắn sẽ tức giận. Thậm chí cho dù biết rõ Tiết Vân Phong là gay, nhưng khi hắn biết được Quan Tiểu Yến đưa Tiết Vân Phong say rượu về nhà, hắn vẫn khó mà nén lại ghen tuông. Hắn nghĩ, chính hắn cũng từng là gay ( Giang Ly, vì sao đến bây giờ anh vẫn còn khăng khăng như vậy ), kết quả không phải vẫn bị Quan Tiểu Yến hấp dẫn hay sao….

Muốn thu hút sự chú ý của Quan Tiểu Yến, muốn cảm thấy cô quan tâm đến mình, cho dù là dùng một chút phương thức bắt buộc. Muốn Quan Tiểu Yến mua quà sinh nhật cho hắn, muốn cô vì hắn mà hát Chúc mừng sinh nhật, muốn cô ở giữa đêm hôm khuya khoắt, nấu mì trường thọ cho hắn.

Giang Ly cứ tự nhắc đi nhắc lại với mình, Quan Tiểu Yến vẫn rất quan tâm đến hắn, mi xem, cô vẫn còn làm mì trường thọ cho mình….

Nhưng là vẫn không đủ, những thứ xa xôi đó không đủ, Quan Tiểu Yến chỉ có thể nấu cơm cho một mình hắn, chỉ có thể giặt quần áo cho một mình hắn, chỉ có thể cười với hắn, chỉ có thể để một mình hắn “bắt nạt”, chỉ có thể… Có đôi khi, Giang Ly thật hy vọng Quan Tiểu Yến là một cô bé chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, như vậy hắn có thể đem cô giấu trong áo mình, ai cũng đừng mong nhìn thấy.

Những điều này chỉ là suy nghĩ của Giang Ly, nhưng mà Quan Tiểu Yến ? Cô nghĩ thế nào ?

Nghĩ đến vấn đề này, Giang Ly vừa cảm thấy mất mát vô lực lại còn vô cùng chán nản.

Quan Tiểu Yến nghĩ thế nào ư ?

Cô nói: “Yên tâm đi, đàn ông kiểu như anh, tôi cũng chướng mắt.”

Cô còn nói: “Giang Ly, anh nếu dám có ý đồ với tôi, hai ta liền ly hôn, anh cứ mỗi ngày ăn mì tôm đi !”

Cô… cô làm sao lại có thể vô tâm vô phế như vậy được…

Giang Ly bất đắc dĩ cười cười, nét tươi cười tan ra trong bóng đêm, vô cùng hắc ám, vô cùng cô đơn.

Từng lời nói từng hành động của Quan Tiểu Yến ở trước mặt hắn, luôn nhẹ nhàng cùng thản nhiên như vậy. Cô có biết hay không, cái loại không nặng không nhẹ không quan trọng này của cô, làm cho lòng hắn đau muốn chết. Cô sẽ không e ngại chụp ảnh chung một cách thân mật với Vương Khải, trên quà sinh nhật cô tặng cho hắn quang minh chính đại khắc ba chữ “Em yêu anh”, đêm khuya cô sẵn sàng đưa Tiết Vân Phong say rượu về nhà…. Cô có bao giờ nghĩ đến, lúc cô làm những chuyện này, có một người, khó chịu như trong tim đang có hàng ngàn hàng vạn con kiến chích đốt ?

Cô ấy nhất định chưa từng nghĩ đến. Cô ấy ngu như vậy, làm sao mà nghĩ ra được ?

Quan Tiểu Yến, em thật sự không có chút quan tâm nào sao?

Giang Ly thật muốn chính miệng hỏi cô một câu, cô rốt cuộc có để ý đến hắn hay không. Nhưng mà lời nói vừa lên đến miệng, lại nói không nên lời. Nếu như cô biết rõ hắn yêu mến cô, sẽ phản ứng như thế nào ?

Cô… có phải sẽ trốn tránh hắn hay không ?

Giang Ly ngồi ở trước giường, lẳng lặng nhìn khuôn mặt yên bình đang ngủ của Quan Tiểu Yến. Chỉ mấy giờ trước thôi, hắn thiếu chút nữa đã làm hại cô. Cô gái này thoạt nhìn có vẻ ngoan cố, kỳ thật sâu trong đáy lòng rất yếu ớt, một khi đã bị thương, rất khó khỏi hắn. Hắn từ trước đến nay luôn rất lý trí, nhưng lúc đó thì thật là… đầu óc sắp hồ đồ đến nơi rồi.

Nhưng mà cái tên Vương Khải kia…

Vừa nghĩ tới Vương Khải, Giang Ly không khỏi nhíu chặt hai hàng lông mày. Hắn lại nhớ đến một màn lúc tối kia. Lúc ấy chứng kiến Vương Khải giở trò kia với Quan Tiểu Yến, hắn thật muốn xông ra đấm cho tên kia một phát đo đất… Nhưng mà, hắn lấy tư cách gì đây ?

Nếu như Quan Tiểu Yến thật sự yêu mến Vương Khải? Nếu là như vậy, như vậy thì hắn đối với hai người bọn họ, chỉ là một kẻ hoàn toàn chẳng liên quan gì, hắn có tư cách gì mà quấy rầy Quan Tiểu Yến ?

Giang Ly nhắm mắt lại cười khổ, đối mặt với bọn họ, những tự tin thường ngày, một chút cũng không còn.

Hắn vuốt ve hai má Quan Tiểu Yến, lại nhíu mày. Quan Tiểu Yến không thích Vương Khải là thật, nhưng mà, cô không thích Giang Ly, cũng là thật. Hắn phải làm sao bây giờ ?

Giang Ly đột nhiên hối hận, chính mình lúc trước đi tìm đàn ông làm cái gì, hắn vốn đã yêu thích phụ nữ ! Giờ thì tốt rồi, Quan Tiểu Yến đã cho rằng hắn là đồng tính luyến, không muốn thân thiết với hắn. Mà cô nếu như biết rõ hắn yêu mến cô, có thể thực sự sẽ ly hôn với hắn hay không….

Giang Ly gạt những sợi tóc của Quan Tiểu Yến sang hai bên, ở trên trán cô nhẹ nhàng ôn nhu đặt xuống một nụ hôn. Ánh mắt của hắn yên lặng như nước, nhưng mà trong lòng, lại có một thanh âm tuyệt vọng đang kêu gào.

Quan Tiểu Yến, em thật sự một chút cũng không để ý đến anh sao ?

Thật sự, thật sự, một chút cũng không để ý ?

Quan Tiểu Yến, anh phải làm sao bây giờ….

 

Truyện khác cùng thể loại: