Làm dâu ở nhà anh đã được gần 5 năm, thế nhưng mãi gần đây tôi mới biết bộ mặt thật của cô em chồng. Nhìn bên ngoài, chúng tôi thân thiết chẳng khác gì chị em gái. Thế nhưng, trong lòng em chồng tôi nghĩ gì, làm gì, tôi thực sự không thể đoán định được trước nên đã bị rơi vào bẫy cô ấy.

Em chồng tôi  lấy chồng cách nhà đẻ khoảng năm cây số. Thứ bẩy, chủ nhật nào cũng mang con về chơi với ông bà ngoại. Trước đây, tôi cứ nghĩ em chồng tôi là người ăn nói dễ nghe, đàng hoàng, nhưng kỳ thực, sau một thời gian dài quan sát, tôi nhận ra rằng cô ta là một người chỉ biết lợi về mình, nghĩ cho riêng bản thân mà không quan tâm tới người khác.

Lần nào về thăm nhà mẹ đẻ, mẹ chồng tôi chẳng được lấy một hào quà, một lời hỏi thăm chân tình. Cô chỉ nhanh nhanh chóng chóng tìm xem trong tủ lạnh có cái gì ăn, rủ mẹ đẻ ra chợ để nhân cơ hội bòn tiền của bà, sau đó mang đồ sắm sửa về nhà mình. Cô sợ tôi sẽ lấy hết tiền lương của bà để mua sắm, sợ tôi khéo ăn khéo nói nên lúc nào cũng nhận cái này, vơ cái kia về phía mình.

Bên ngoài mặt, cô em chồng tôi tỏ ra rất lễ phép với chị dâu nhưng đằng sau đó, cô diễn vở kịch với mẹ chồng tôi để làm cho hai mẹ con trở nên bất hòa. Tôi cảm thấy cực kỳ khó chịu và thấy bị tổn thương ghê gớm. Đã rất nhiều lần, cô em chồng tôi đạo diễn những câu chuyện thêu dệt về tôi chẳng hạn như chị ấy đanh đá, nhờ mua cái này cái kia mà cũng khó khăn, rồi thì thầm to nhỏ với mẹ tôi“suốt ngày đi chơi, chẳng thấy làm ăn gì, khéo lại theo trai”. Những lần cô nhỏ to với mẹ chồng tôi đã không buồn nói, đến lúc tôi bắt gặp và nghe được câu nói như xát muối vào lòng tôi mới vỡ lẽ và cảm thấy bị xúc phạm vô cùng. Bảo sao chồng tôi mấy lần mặt nặng mày nhẹ ngay khi em chồng tôi trở về thăm nhà ngoại, mẹ chồng cũng lạnh nhạt, hờ hững và luôn luôn tỏ ra khó chịu không muốn ăn cùng mâm, ngồi cùng bàn trò chuyện với tôi. Từ một người vô tội, tôi bỗng trở thành tội đồ bị ghẻ lạnh.

Công việc của tôi là làm ăn buôn bán, bởi vậy tôi không có nhiều thời gian ở nhà. Tuy vậy, tôi cũng chăm lo cho gia đình, đi chợ từ sáng sớm, nấu đồ ăn, thức uống cho cả nhà. Vậy mà, chỉ vì những lời nói xấu sau lưng, tôi bỗng bị vu oan trắng trợn khiến mẹ chồng và chồng ghét bỏ. “Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng” tôi cũng là “bà cô” nhưng tôi không xử sự thiếu hiểu biết, ích kỉ, tư lợi như cô em chồng. Tôi vẫn sống chan hòa, vui vẻ, điềm tĩnh trước những lời nói sau lưng dù tôi biết rằng, nếu tôi không phanh phui vụ việc, em chồng tôi sẽ tiếp tục nói xấu tôi.

Tôi phải làm sao bây giờ khi mà vừa phải chống chọi với cô em chồng, vừa phải làm công tác tư tưởng để mẹ chồng và chồng tin tưởng? Nếu tôi làm to chuyện này, tôi và em chồng sẽ chẳng bao giờ có thể nhìn mặt nhau được nữa, nhưng tôi sẽ phải sống trong cảnh luôn luôn bị nói xấu sau lưng. Tôi lo sợ nhất chồng tôi không hiểu chuyện lại nghe mẹ, nghe em gái phá tan hạnh phúc gia đình

Sống giữa một xã hội thu nhỏ nơi có người chồng thân yêu, người mẹ chồng cần phải kính trọng và luôn phải cảnh giác với cô em chồng tôi thấy vô cùng mệt mỏi. Tôi phải làm gì bây giờ để giữ được hòa khí trong gia đình nhà chồng?

 

Truyện khác cùng thể loại: