- Tao nói thật đấy. Tao thích mày từ lúc nhỏ đến bây giờ luôn.

- Tao không tin. – Tôi một mực khẳng định.

- Mày không tin hả…….Không tin thì trả kem tao đây.

***

Lần cân thứ nhất.

” Chiều cao 1m57, nặng 56 kg. Thân hình hơi béo một tí. Đề nghị luôn giữ sức khoẻ. Xin cảm ơn.”

- Hả? Cô ơi cho cháu cân lại lần nữa.

Lần cân thứ 5.

” Chiều cao 1m57, nặng 56 kg. Thân hình hơi béo một tí. Đề nghị luôn giữ sức khoẻ. Xin cảm ơn.”

- Tao đến chịu mày. Mày cân đến nửa chục lần rồi đấy. Mày nhìn xem, mày ” mầu mỡ” thế kia cơ mà.

Tôi chun mũi sau câu nói của Quang Anh. Chẳng biết nên cấu véo cậu ấy hay mỉm cười thân thiện khi được nghe cái sự thật trần trụi này.

 

 

Ừ thì công nhận, đợt này bỗng dưng tôi ăn tốt thật. Khoái đồ ngọt, ăn đêm, lại dậy muộn. Mà thật ra ” lỗi” cũng đâu phải tại tôi. Tại cái tính ăn uống vô kỉ luật của mấy “mỏ nhọn” trong lớp ý chứ. Đồ ăn cứ bày tơ hơ trước mặt như thế. Ai – mà -chịu- được. Mà cái kiểu người như tôi “hở ra một tí” lại dễ tăng cân mới khổ. Thật tình….

- Ê, đừng nói là mày đang đứng lẩm bẩm ở góc đó đổ lỗi cho tụi ” váy hồng ” trong lớp nhé.

- Chỉ mày hiểu tao. Chỉ tao mới biết sự thật.

Tôi vênh mặt, kéo chiếc ghế mây gần đó ngồi đối diện Quang Anh, trong khi cậu ấy gọi 3 cốc kem dâu. Tôi thắc mắc.

- Mọi lần 4. Sao giờ gọi 3 vậy?

- Mày chỉ ăn được 1 cốc thôi. Tao ăn 2.

- Cái gì??? – Tôi hét toáng lên.

- Làm gì mà mày băn khoăn. Mày không nhớ mày vừa tuyên ngôn với mọi người trong đội kịch là mày sẽ giảm cân à?

- Kem mà cũng béo à. Cho tao ăn thêm một cốc đi.- Tôi phụng phịu.

- Không được. – Quang Anh thẳng thừng, mặt tỉnh bơ.

- Nốt lần này thôi.

- Không.

Sém chút nữa thì tôi đã véo tay Quang Anh như mọi ngày khi cậu ấy đang có ý định tranh “Tình – Yêu” của tôi. Gì chứ Kem là niềm đam mê bất hủ với tôi. Bằng chứng là tôi dán cả một câu tuyên bố hùng hồn cạnh giá sách học tập : ” Chán gì thì chán, buồn gì thì buồn, rồi mọi chuyện sẽ qua. Vì ngày mai, ta lại được đi ăn kem ^^ Hì !!! “. Tôi nhớ là khi nhìn tháy cái “status” to đùng đỏ rực ấy của tôi, Quang Anh ôm bụng cười như nắc nẻ.

Mà cũng chính vì cái ” Tình -Yêu” này mà tôi mới có đủ sức bền bỉ dẻo dai mỗi tuần ngồi sau xe Quang Anh để cậu ấy trở tôi đến đây- quán kem ở ngoại ô thành phố- bằng chiếc xe… đạp điện của cậu ấy.

Ấy vậy mà hôm nay, cậu ấy còn định tranh kem với tôi với cái lí do không – thể – không -hợp – lí – hơn. TÔI ĐANG TĂNG CÂN VÀ TÔI PHẢI GIẢM BÉO. Và theo như lời cậu ấy thì, ăn “hộ” tôi cốc kem thứ 2 này là tốt cho tôi.

Sau một hồi đắn đo, tôi quyết định: tranh không được thì thương lượng vậy.

- Hay hai đứa mình ăn chung cốc kem thứ ba nhé ! – Tôi cười toe, đề nghị.

- Không.

- Thế 40-60. Mày 60%. Ok? Rồi. Ăn thôi.

- Không.

- Thôi nào. 30-70. Nhất Quang Anh đẹp trai rồi đấy nhé. Quyết định như thế đi.

- Không.

Trời! Không thể kiềm chế được nữa. Nhìn vẻ mặt thản nhiên vừa ăn kem, vừa trả lời những câu “đường mật” của tôi bằng cái giọng không-cần-suy-nghĩ ấy tôi thấy bực-bội kinh khủng.

- Ối! Quang Anh, nhìn kìa, có gì đẹp lắm. Sau lưng cậu ấy.

Quang Anh ngừng ăn kem, cậu ấy chống tay lên bàn, nhìn tôi.

- Tin tao đi. Không có lần thứ hai đâu. Lại định lừa Quang Anh đẹp trai này quay lưng lại rồi ôm cốc kem chạy chứ gì. No. Never. Nhé.

- Thôi mà. Mọi lần hai đứa vẫn hai-tay-hai-súng, giờ có mỗi một cốc…Ăn làm sao đây ta.

- Thế thôi, để tao ăn hộ. Dù sao tao cũng là người trả tiền.

- Ấy. Không. Hì hì. Một cốc là đủ rồi.- Tôi cuống cuồng đưa tay ra giằng lại cốc kem từ tay Quang Anh.

- Thôi, một ăn không đủ đâu. Để lần khác đi.

- Đủ. Đủ. Ai nói là không đủ đâu.

Sau nụ cười gượng gạo, tôi miễn cưỡng ăn …một cốc kem. Ai bảo là tôi hùng hồn tuyên bố với cả đội kịch là sẽ giảm béo cơ chứ. Mà béo thì có sao? Béo khoẻ, béo đẹp, béo dễ thương thế này cơ mà. Vậy mà… vẫn dặn lòng…….Phải giảm béo.

 

 

Chẳng là cuối tuần sau, trường tôi có tổ chức một buổi ca nhạc cho học sinh khối 11. Lớp tôi được chỉ định là sẽ có một tiết mục kịch, vở mà chúng tôi đóng ” Cô bé lọ lem ” và tôi được phân vai là nhân-vật-chính. Cơ mà, khổ cái là, lúc có kịch bản này là một tháng trước, cái lúc mà trông tôi còn mi nhom có vẻ là phù hợp với vai diễn, nhưng bây giờ thì….Hazzzzz.

- Quang Anh.

- Hả?

- Có vở kịch nào nhân vật chính béo mũm mĩm chưa nhỉ?

- Chưa.

- Hừ!!! Giả sử mày nói là “có” đi, có mất gì đâu.

- Mẹ tao dạy tao là: Dù trong hoàn cảnh nào cũng không được nói dối.

- Mày đi chết đi.

- Á, mày véo tao đấy à……Véo gì mà khôn thế, vào đúng cái chỗ hôm qua tao bị muỗi đốt, đang định gãi thì….Cám ơn mày nhé! Êm quá đi. Haha.

- Sax!!! Mày thích ăn đòn hả?

- Mày mà đánh tao, tao quẹo tay lái, đâm vào mấy cái gốc kia là mai mày hết ngô mà ăn kem đấy nhé. Giỏi thì mày cứ ngồi đằng sau mà đánh tao đi, từ mai chẳng có thằng nào vừa đẹp trai lại tốt bụng như tao chở mày kiệt sức bằng xe đạp điện đi ăn kem đâu đấy.

- A…A….A….!!! Quang Anh….Tao muốn đập đầu vào gối……!!!

- Hahahaha.

Từ thành phố ra vùng ngoại ô hai bên đường toàn hoa cúc dại, nhỏ xíu. Xe Quang Anh bon bon, giỏ xe đựng vài bông hướng dương to sụ, sau lưng Quang Anh là tôi với cái bực tức to tướng. Lần nào đi ăn kem về, con đường nhỏ xíu toàn hoa cúc dại này cũng ỏm tỏi lên như thế. Quang Anh láu cá, suốt ngày chỉ biết bắt nạt và chọc tức tôi.

Nhưng lần nào từ ngoại ô về, cậu ấy cũng luôn chọn con đường này, xa tít tắp, ngoằn ngoèo, đầy cúc dại nhỏ li ti thay vì chọn con đường nhựa thông thoáng sạch sẽ bên cạnh. Đơn giản là vì ….. tôi đã “ép” cậu ấy.

Tôi không thích hoa cúc dại cho lắm, chúng nhỏ xíu và mỏng manh. Tôi thích hoa hướng dương, mạnh mẽ và rực rỡ. Có vẻ như mâu thuẫn khi tôi nói: tôi không thích hoa cúc dại nhưng tôi thích ngắm nhìn chúng. Quang Anh cũng từng hỏi tôi một câu đại loại như: Vì sao lại thế?. Lúc đó, tôi cười ha hả: Vì tao thích so sánh.

Mỗi lần về qua đây, tôi thường mang theo vài ba bông hướng dương, đơn giản rằng, tôi muốn so sánh chúng với những bông cúc nhỏ li ti kia, để biết hoa hướng dương rực rỡ thế nào, to thế nào và đẹp như thế nào. …Chỉ đơn giản là như vậy.

Khi nghe lời giải thích đó của tôi, lúc ấy Quang Anh đã hét lên: Bộ mày khùng hả?

Cậu ấy kêu tôi ngốc xít, trẻ con và bướng bỉnh.

Nhưng rồi, Quang Anh cũng lẳng lặng chở tôi về con đường này, vì lời tuyên bố thẳng thừng của tôi: Nếu mày không đưa tao về đường này, tao sẽ về bộ. Một mình.

Đến khi tôi cười khúc khích đằng sau xe ăn mừng chiến thắng của mình, cậu ấy càu nhàu: Vì tao không muốn ảnh hưởng đến level ga-lăng nên mới khổ sở thế này đấy.

- Này Vi, sao nãy giờ im lặng thế?

- Tao đang tâm sự với “người yêu” tao. Kệ tao. – Tôi quay ngoắt sang hướng khác khi Quang Anh ngoái cổ lại sau xe nhìn tôi.

- “Người yêu” mày có tên là “Bực tức” hả? ” Bực tức” đang hẹn hò với ” toe toét” rồi Vi ạ.

- Hừ!!!

- Nói trúng tim đen có khác.

- Hừ!!!

- Trời đất. Mình đang chở một con sư tử sau lưng. Amen. May mà sắp về tới nhà rồi. Tính mạng được đảm bảo. zesu!

- Thế mày có thích sư tử này gầm lên sự thật không hả?

Kétttt. Tiếng phanh xe gấp. Quang Anh đỗ phịch xe trước cổng nhà tôi. Quay lại hằn học.

- Chẳng phải tao hối lộ mày vụ đó tuần trước rồi sao?

Tôi nhảy xuống yên xe, chỉnh lại chiếc balo đeo trên vai và tiện tay lấy vài bông hướng dương trong giỏ xe của Quang Anh, cao giọng.

- Mày mà không làm tao vừa ý là tao nói sự thật cho nhỏ Ngân biết hết cho coi.

- Cái gì?

- Thế nhé, về nhé. Đi đường xe pháo cẩn thận. Thượng lộ bình an mà hạ lộ thì………. nằm im. Có gì cứ nói là bạn của Vi lớp 11a2 là ổn.

Tôi vừa mở cổng vừa cười toe toét vẫy tay chào Quang Anh. Quang Anh hậm hực dắt xe đi vào chiếc cổng trắng bên cạnh.

Nhà Quang Anh ngay cạnh nhà tôi.

 

 

***

Bố tôi với bố mẹ Quang Anh là bạn thân cấp 3 của nhau và sau này cả đại học. Đến lúc lập gia đình, họ cũng… cố ý xây nhà cạnh nhau. Đó là lí do tôi với Quang Anh dính với nhau như hình với bóng.

Quang Anh học cùng lớp tôi. Cậu ấy trông khá ổn nếu như tôi không bị bắt buộc dùng từ ưa nhìn hay đại loại là từ…. đẹp trai. Quang Anh học giỏi đều các môn và chơi ghita cực đỉnh. Có vài cô gái trong lớp chú ý tới cậu ấy mà theo nhận xét của Quang Anh thì là: hơi phiền. Ngân là một trong số những cô gái như thế.

Ngân công khai với mọi người trong lớp việc cô ấy thích Quang Anh. Và đó là lí do hai tuần trước Quang Anh thẳng thừng từ chối Ngân và tuyên bố: Tớ có bạn gái rồi. Là Vi.

Nói thật lúc đó sém chút nữa theo phản xạ thường xuyên và theo thói quen ấn định, thì tôi đã hét toáng lên nếu như Quang Anh không quay ra nói nhỏ với tôi:

“Tí về …Tao đưa đi ăn Kem. Giúp tao vụ này đi.”

Và cũng chính nhờ cái phi vụ này, tôi có thể mang nó ra “đe doạ tinh thần” Quang Anh bất cứ lúc nào dù cái lời hứa cho-đi-ăn-kem đó đã thực hiện qua cả chục lần.

Tôi còn nắm giữ một bí mật mà theo tôi thì là khủng-khiếp với cậu ấy. Lúc nhỏ, cậu ấy… béo lắm. Mỗi lần nghĩ đến cái dáng vẻ bí ngô hồi đó, tôi không thể nhịn được cười. Còn tôi lúc đó thì; gầy còm nhom. Thế là Quang Anh được bố mẹ tôi giao nhiệm vụ : bảo-vệ-tôi khỏi các bạn mẫu giáo lúc đi học vì cả tôi và Quang Anh đều không có anh chị em ruột. Trong mắt bố mẹ tôi, Quang Anh chu đáo và ân cần lắm, còn trong mắt tôi thì…

Quang Anh vừa xấu tính lại hay bắt bẻ tôi, cậu ấy luôn miệng nói tôi cứng đầu trong khi cậu ấy cũng thế. Một ngày mà hai đứa không chành choẹ với nhau thì có lẽ ngày đó…. Sữa chua không còn ngon và Kem không còn lạnh.

Biết được cái bí mật ấy nhưng tôi cũng không “dám” mang ra để “đe-doạ-tinh-thần” Quang Anh. Bởi…

Tôi nhớ, hồi đó chúng tôi 5 tuổi. Trường mẫu giáo ở khá xa nhà nên tôi và Quang Anh sau khi tan giờ học đều đứng ở trước cổng, khi thì bố mẹ tôi, khi thì bố mẹ Quang Anh đến đón hai đứa. Quang Anh lúc đó béo ú, còn tôi thì còm nhom. Như kiểu chỉ cần một cái búng tay của cậu ấy thôi là tôi có thể bẹp dí lúc nào không biết. Vì thế, tôi “sợ” Quang Anh lắm.

Hôm đó, đã 6 giờ chiều mà mẹ tôi vẫn chưa đến. Tôi rất sợ bóng tối, nên khi thấy lớp học sau lưng tắt đèn, tôi đã khóc thét lên. Lúc đó, Quang Anh đưa cho tôi chiếc kẹo mút ban chiều của cậu ấy, sau đó nắm tay tôi, nói nhỏ:

- Đừng khóc. Có Quang Anh rồi.

Nước mắt rơi lã chã. Tôi mếu máo.

- Nhưng Vi sợ ma lắm.

- Làm gì có ma đâu. Ma đến thì Quanh Anh … bắt ma luôn.

Dù khi nói câu đó, giọng Quang Anh run run, nhưng chẳng hiểu sao, khi nghe xong tôi nín khóc hẳn.

- Thật hả? – Tôi ngước đôi mắt đầy nước nhìn Quang Anh.

- Thật. Nhưng Vi phải hứa với Quang Anh một chuyện.

- Chuyện gì?

- Vi phải thích Quang Anh cơ. Nói với Tùng Lâm như thế cơ.

Nghe đến câu đó, tôi quay sang nhìn Quang Anh, lắc đầu nguây nguẩy.

- Không được. Hôm nay lúc bán hàng Vi hứa sẽ làm bà xã của Tùng Lâm vào giờ bán hàng ngày mai nữa rồi. Quang Anh cũng thấy còn gì.

- Thế…. trả kẹo Quang Anh đây. Cho ma đến bắt Vi luôn.- Quang Anh hậm hực nhìn tôi.

Tôi mếu máo, nước mắt chực rơi, quay sang kéo áo Quang Anh.

- Nhưng…..Nhưng….Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao được?

Nghe tôi nói điều đó, Quang Anh có vẻ đăm chiêu lắm. Sau một hồi nghĩ ngợi, cậu ấy thốt lên.

- Ờ nhỉ. Vi nói cũng đúng. Thế đợi Vi béo như Quang Anh rồi chúng mình thích nhau cũng được.

Quang Anh cười hì hì, quay sang trả tôi chiếc kẹo mút. Không quên dặn tôi.

- Đây. Cho Vi kẹo mút. Nhưng không được ăn đâu nhé. Lát về nhà trả Quang Anh.

Mặt tôi bí xị khi cầm chiếc kẹo mút màu hồng. Tôi hét toáng lên.

- Nhưng Vi không thích béo. Chẳng phải những con ma thích ăn thịt trẻ con béo hơn gầy sao?

Tôi vẫn nhớ lúc đó, khi nghe thấy tiếng hét của tôi, Quang Anh….còn khóc to hơn cả tôi. Cậu ấy gắt lên.

- Sao Vi không nói sớm.

Chẳng nhớ là chúng tôi đã ôm nhau khóc như thế bao lâu. Nhưng ngay lúc về tới nhà, Quang Anh đã đòi ngay tôi chiếc kẹo mút ấy.

Sau này, mỗi khi nhắc tới, mặt Quang Anh đỏ rực như mặt trời khuất núi. Còn tôi thì ôm bụng cười như nắc nẻ.

Nhưng giờ thì mọi thứ có vẻ như đảo lộn. Quang Anh hết béo ngay khi cậu ấy vào cấp hai. Còn tôi, cũng từ lúc ấy, tăng cân vùn vụt. Tôi không còm nhom như trước nữa. Và một tháng trở lại đây, tôi được coi là Béo.

 

 

***

Mới 6 giờ sáng, điện thoại của tôi rung lên bần bật. Chắc mẩm lại tin nhắn của Quang Anh, tôi với chiếc điện thoại, vứt sang một bên, cuộn chăn… ngủ tiếp.

Chưa được bao lâu, nhạc chuông điện thoại tiếp tục rung inh ỏi. Bực mình. Rõ ràng hôm nay là Chủ Nhật. Tôi vớ vội chiếc điện thoại, tháo pin….!

Vừa mới khép mi mắt, cánh cửa sổ phòng ngủ của tôi đã bị mở tung. Quang Anh nói với sang.

-” Dậy mau Vi. Mày biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”

Trời đất. Rõ là bố mẹ tôi đã tính toán trước, khi cố ý để cửa sổ phòng tôi với Quang Anh đối diện nhau. Tôi lật đật dậy khép cửa, cài then cửa sổ. Nhảy lên giường ôm con Kitty ngủ tiếp.

- ” Vi. Dậy mau con. Quang Anh sang rủ đi tập kịch đây này.”

Trời ạ!!!!

Tôi mắt nhắm mắt mở nhìn tờ kịch bản dài đằng đẵng – 5 tờ lận. Nhỏ lớp phó Văn Nghệ hết nhìn tôi, lại quay sang nhìn Quang Anh. Cất giọng lo lắng.

- Quang Anh, cậu nhớ là không được để Vi ngã đâu đấy nhé. Nhớ đấy.

Sau câu nói đó, cả Quang Anh và nhỏ lớp phó cười khúc khích. Tôi quay sang lườm một cái…cháy sém.

Chẳng là Quang Anh được chỉ định vai hoàng tử. Trong ở kịch có đoạn Lọ Lem và Hoàng tử khiêu vũ. Rõ là ý bảo tôi đang béo lên đây mà. Tôi hậm hực.

- Thế nào. Cả nhóm bắt đầu tập chứ.

- Yes sir. – Quang Anh nhịn cười, điệu bộ ngiêm túc.

Cả nhóm kịch có 5 người. Tôi, Quang Anh, nhỏ lớp phó, Ngân và Phan. Nhỏ lớp phó và Phan đóng vai hoàng hậu và nhà vua. Còn vai bà tiên phù phép do Ngân đóng. Ngân xinh và khá bạo dạn, vì thế ngay cả khi Quang Anh đã cố ý nói tôi là ” bạn gái” cậu ấy, Ngân vẫn thường xuyên để mắt tới Quang Anh. Ngay cả lúc này cũng vậy, Ngân nhìn Quang Anh một cách chăm chú khiến tôi phải e-hèm lấy giọng mãi vở kịch mới chính thức đi vào khâu duyệt trang phục

Có vấn đề không phải nhỏ đối với tôi, đó là: Bộ quần áo Lọ Lem. Tôi chỉ mặc được khi….không kéo khoá ở sau lưng. Rõ ràng trước đó tôi nhớ là tôi mặc vừa như in dưới chục con mắt trầm trồ cơ mà. Mà khoan…….Đó là tháng trước.

Tôi vác khuôn mặt bí xị với bộ quần áo Lọ Lem ra ngoài sân khấu. Não nề:

- Tao không mặc vừa.

Chẳng biết nét mặt của tôi trông hài đến mức độ như thế nào mà cả nhóm ở bên dưới ôm bụng cười ha hả. Duy nhất có Quang Anh, cậu ấy không cười nếu như không phải dùng tới từ: nhịn cười. Quang Anh bước lên sân khấu, cầm bộ quần áo trên tay tôi. Đề nghị.

- Hay là mang đi sửa?

- Không được đâu. Quần áo của nhà trường. Sửa không được. Nhưng lần trước Vi mặc vừa mà. – Ngân ở dưới lên tiếng ngay sau câu nói của Quang Anh.

Nhỏ lớp phó đẩy gọng kính cận. Lo lắng.

- Vậy phải làm sao bây giờ? Cuối tuần này, tức Chủ Nhật tuần sau diễn rồi.

- A…Tớ có cách rồi. Hay là mình đổi quần áo đi. Đổi vai cũng không có vấn đề gì. Với lại mình cũng đã tập qua một lượt rồi. Chắc mọi người cũng nhớ vai của nhau.

Ý kiến của Phan đúng là không tồi. Tôi hét toáng lên:

- Đúng rồi. Hay đấy Phan. Không uổng công ông ngồi cạnh tôi.

- Vâng. Ngồi cạnh bà giờ kiểm tra tôi còn thấy không uổng. Chứ ngồi cạnh bà lúc bà chán thì….tôi xin hai chữ bình yên ạ.

- Thù dai thế ông.- Tôi cười hì hì.

- Cái gì? Tôi còn không tẩy được mấy dòng chữ ở vở đi đâu đấy.

Chỉ chờ đến lúc này, nhỏ lớp phó mới có cơ hội được chen ngang.

- Á à. Hai người viết thư tình cho nhau trong lớp nhé. Khai mau.

Và như để chứng minh mấy dòng chữ mà tôi viết vào vở cậu ấy không phải thư tình như nhỏ lớp phó phóng đại, và mặc cho tôi khua chân múa tay kêu cậu ấy giữ bí mật, Phan lôi trong cặp mình ra 1 quyển vở, khua khua trước mặt nhỏ lớp phó trong khi đưa con mắt hình viên đạn nhìn tôi.

- Đây. Hậu quả của việc thấy ” mĩ nhân” đang chán, làm bộ “anh hùng” ra hỏi đây.

Nhỏ lớp phó chộp lấy quyển vở, dõng dạc đọc to.

- ” Thay vì tôi chán thấy bạn buồn…….

….

….

….

….

Thì bạn hãy cởi truồng leo lên cây cột điện và….

tụt xuống cho tôi cười được không?.” Hahaha. Cái gì thế này hả Vi?

Theo sau tiếng cười như pháo nổ của nhỏ lớp phó là những tiếng khúc khích của mấy con người còn lại. Tôi doạ Phan.

- Ông cứ liệu hồn đấy.

- Ai bảo bà giỡn với tôi.

- Ông…..

- Vậy chúng ta nhất trí vở kịch thế nào đây?

Giọng của Quang Anh bất ngờ vang lên khiến những tiếng cười nhỏ lại. Ngân thấy vậy, cũng nói thêm.

- Đúng rồi đấy. Việc đổi vai thế nào đây? Ai vào vai của Vi bây giờ?

- Vậy Ngân vào vai của Vi đi. Dù gì cũng có một cô tiên béo chứ bộ, Vi sẽ làm cô tiên thay Ngân.

Quang Anh đưa đôi mắt khó hiểu nhìn tôi. Tôi biết là cậu ấy thắc mắc lí do vì sao tôi không nhờ ai khác mà lại nhờ Ngân. Rõ ràng là tôi biết Quang Anh đang né tránh Ngân cơ mà.

- Đúng rồi đấy. Cả Vi và Ngân hay đi diễn văn nghệ cho trường, xử lí sân khấu dễ thôi. Với lại, một bà tiên hơi đầm đậm người, quả là dễ thương đấy. – Phan trầm trồ.

- Vậy cứ quyết định vậy đi. Chúng ta tập thôi.

Tiếng nhỏ lớp phó cất lên kết thúc vấn đề về việc chiếc váy và phân vai kịch. Vở kịch diễn ra như những gì được dự tính trước. Tôi là một bà tiên và sẽ phù phép cho Ngân đến dự tiệc với Quang Anh.

 

 

***

Tiếng phanh xe cái két dừng trước cổng nhà tôi. Suốt chặng đường từ trường về tới nhà, Quang Anh không hề nói chuyện hay chọc tôi như mọi ngày. Làm ra vẻ bình thường nhất có thể, tôi tươi cười vỗ nhẹ vào vai Quang Anh.

- Tuần sau lớp mình được giải kịch nhớ cho tao đi ăn kem đấy nhé. Vì có sự xuất hiện của một bà tiên xinh và béo đẹp như tao.

Quang Anh không đáp lại sau câu nói nửa đùa nửa thật của tôi. Tôi cười hì hì, gượng gạo.

- Này, sao không nói gì thế mày? Hay là đang cao trào cảm xúc đấy?

- Mày thích cái trò gán ghép này lắm hả?

Tiếng Quang Anh bất ngờ vang lên, coi bộ cậu ấy giận tôi lắm.

- Mày giận tao chuyện nhường vai kịch cho Ngân hả? – Tôi lí nhí.

- Nếu mày là tao mày có giận không?

- Nhưng tao nghĩ Ngân phù hợp với vai đó hơn tao. – Tôi chống chế.

- Chứ không phải là mày đang cố tình gán ghép tao với Ngân à.

- Tao….Tao….

- Tao đi về đây.

Không đợi tôi nói hết câu, Quang Anh vội dắt xe vào cổng nhà cậu ấy.

- Nhưng tao nghĩ…mày với Ngân hợp nhau đấy chứ. Sao mày không thử quen Ngân xem sao? Với lại, tao với mày làm sao giấu mãi chuyện giả vờ quen nhau theo nghĩa khác được.

Quang Anh dừng bước sau câu nói của tôi, cậu ấy quay lại, đôi mắt nâu nâu của cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi vội lảng mắt đi nơi khác.

- Vì mày cảm thấy phiền khi đóng vai “bạn gái” của tao hả?

Tôi cố làm ra vẻ bình thường, di chân trên nền đất.

- Tao không biết.

- Hay mày thích Phan?

- Tao…

- Vậy cứ làm y như quyết định của mày đi.

Tôi đứng trước cổng một lúc rất lâu sau ki Quang Anh vào nhà cậu ấy. Sự thật là trong đầu tôi có ý định giúp Ngân.

Mấy hôm trước, Ngân đến gặp tôi. Cô ấy nói cô ấy biết: tôi với Quang Anh chỉ là bạn thân của nhau. Ngân nhờ tôi giúp chuyện của cô ấy, vì Quang Anh chẳng thân với bất cứ cô gái nào ngoại trừ tôi. Chẳng biết lúc đó trong đầu tôi nghĩ gì, tôi gật đầu cái rụp.

22 giờ 30 phút.

Cánh cửa sổ đối diện cửa sổ phòng tôi đóng im lìm. Bình thường giờ này tôi và Quang Anh thường trao đổi bài về nhà, hoặc thi thoảng cậu ấy đàn ghi ta cho tôi nghe, có lúc lại nghêu ngao hát. Dù giọng hát với tiếng đàn hoàn toàn ăn khớp và nghe bình yên đến lạ, vậy mà lần nào tôi cũng la ó cậu ấy hát dở. Quang Anh lần nào cũng thề sống thề chết sẽ không bao giờ đàn cho tôi nghe nữa, thế mà cũng phải qua chục mấy cái mai rồi.

Nhưng hôm nay, điều đó là sự thật. Có một cảm giác gì đó như trống trải trong tôi. Có thể, Quang Anh như một thói quen với tôi vậy.

Có vẻ như lần này, Quang Anh giận tôi thật.

Có gì to tát đâu. Chỉ là tôi muốn giúp cậu ấy. Nhưng có lẽ cái giúp dại nhất là giúp hai người đến với nhau bằng việc đại loại như là hành động gán ghép của tôi lúc này thì phải. Tôi nhớ, có lần tôi đã cố ý gán ghép Ngân với Quang Anh bằng cách hẹn cậu ấy đi chợ hoa và cuối cùng người xuất hiện lại là Ngân. Lần đó, Quang Anh cũng giận tôi lắm.

Đôi khi tôi cũng mơ hồ về tình cảm của mình dành cho Quang Anh. Cậu ấy đơn giản chỉ là người bạn lớn lên bên tôi, ngoài lúc chành choẹ với tôi, Quang Anh luôn là người bạn đầu tiên và duy nhất tôi tìm đến khi gặp vấn đề, dù là chuyện nhỏ nhặt nhất. Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt khác lạ của tôi, cậu ấy cũng đoán ra chuyện mà tôi gặp phải. Những lúc như thế, tôi thường gọi đùa cậu ấy bằng cái tên: Phù thuỷ nhỏ của Vi dễ thương. Và thậm chí, trong danh bạ điện thoại bây giờ của hai đứa, cũng lưu bằng cái tên ngồ ngộ lúc nhỏ ấy.

Tên tôi trong danh bạ của Quang Anh là: Vi dễ thương của Phù thuỷ nhỏ.

Và tên Quang Anh trong điện thoại của tôi: Phù thuỷ nhỏ của Vi dễ thương.

***

Đã gần một tuần Quang Anh không nhắn tin, không gọi điện, không gọi tôi vào mỗi sáng, không chành choẹ với tôi như mọi ngày. Cậu ấy chỉ lẳng lặng đợi tôi ở trước cổng lúc 6 giờ 30 để chở tôi đi học, và 11 giờ 30 chở tôi từ trường về. Và rốt cuộc thì trên đường cậu ấy cũng chẳng mảy may nói với tôi một câu nào.

Đầu tiên là bố mẹ tôi và bố mẹ Quang Anh, họ ngạc nhiên và tò đến mức, mẹ tôi đích thân hỏi tôi và mẹ Quang Anh đích thân hỏi cậu ấy một câu hỏi chung: Vì sao hai đứa bỗng nhiên im lặng như vậy?

Và câu trả lời chung mà họ nhận được từ tôi và Quang Anh là: Chúng con đang chơi trò chơi Xem Ai Im Lặng Lâu Hơn.

Sau đó là đến lũ bạn cùng lớp bọn tôi, chúng nó mắt chữa A mồm chữ O cả tuần nay. Và câu trả lời của chúng tôi: Bon tao đang chơi trò Xem Ai Im Lặng Lâu Hơn.

Có vẻ như mọi vấn đề được giải quyết ổn thoả nếu như không có vấn đề tưf phía tôi. Ban đầu, tôi cảm thấy mọi chuyện bình thường. Chỉ là tôi bớt thời gian cạnh Quang Anh đi, giảm thời gian cãi nhau, đỡ phải tranh giành như mọi ngày… Nhưng, sự thật là tôi thấy trống trải vô cùng. Việc có Quang Anh bên cạnh như một thói quen với tôi. Đâu đâu cũng thấy hình bóng của cậu ấy. Và dường như, Quang Anh đang trốn tránh tôi thì phải.

Mấy lần định bắt chuyện với Quang Anh, tôi đều lưỡng lự. Cứ nhìn thấy ánh mắt xa xăm và khuôn mặt lạnh te của cậu ấy, mọi can đảm của tôi như đánh bại. Chẳng biết lí do vì sao, nhưng thật sự thì tôi thấy nhớ Quang Anh.

Chủ Nhật, ngày mà chúng tôi diễn vở kịch đã chuẩn bị trước đó cả tuần.

6 giờ chiều, tôi nhắn tin cho Quang Anh.

-” Hôm nay tao có việc ở trường. Chị phụ trách nói cần xem lại cái phông sân khấu tối nay. Tao đi trước. Mày nhớ đến đúng giờ.”

Đáp lại tin nhắn cả tuần mới có ấy của tôi là dòng chữ “ừm” ngắn gọn của Quang Anh.

20 giờ. Sân khấu trường nhộn nhịp hẳn. Ánh đèn, tiếng nhạc, tiếng hò hét của học sinh cùng khối cũng chẳng làm tâm trạng tôi khá khẩm hơn. Sau khi giúp chị phụ trách sửa lại phông nền sân khấu, tôi ngồi đợi đội kịch của lớp ở phòng chờ vì lớp tôi là tiết mục đầu tiên.

20 giờ 15. Đội kịch đã đến đủ, trừ Quang Anh. Tôi nóng ruột gọi điện cho Quang Anh chục lần, đều thông báo máy bận. Vừa bực vừa lo, tôi định phóng xe về tìm cậu ấy thì nghe thấy tiếng Ngân.

- Đến, đến rồi. Quang Anh đến rồi.

Tôi hấp tấp quay ra. Quang Anh trông lạ lắm, cậu ấy trông khá là chững chạc trong bộ vest hoàng tử. Trên mặt lấm tấm mồ hôi, Quang Anh thở hổn hển:

- Xin lỗi mọi người nhé. Xe tớ bị hỏng giữa đường.

- Vậy không biết đường nghe điện thoại khi người khác gọi à?

Tiếng quát bất ngờ của tôi khiến Quang Anh sững sờ quay sang, cậu ấy lúng túng đến nỗi mặt đỏ bừng.

- Tao…Tao xin lỗi, điện thoại tao hết pin, tao vứt ở nhà.

Đúng lúc đó, có tiếng loa thông báo đến tiết mục mở màn của lớp tôi. Tôi quay sang lườm Quang Anh một cái rõ dài. Hậm hực dẫn cả nhóm lên sân khấu chào khán giả.

Vai diễn của tôi bắt đầu khi Ngân – vai Lọ Lem khóc thút thít vì không có quần áo đẹp đến dự lễ hội của hoàng tử. Tôi lướt qua sân khấu, mỉm cười với khán giả, dùng chiếc đũa thần gõ nhẹ lên người Ngân. Ngân trút bỏ lớp áo khoác ngoài, để lộ ra chiếc váy trắng xinh xắn.

Tôi mỉm cười, từ từ lui vào trong hai bên cánh gà.

Giữa sân khấu lúc này là Quang Anh và Ngân, hoàng tử và công chúa đang lướt những bước chân trên điệu nhạc khiêu vũ. Trông họ đẹp đôi quá.

Vai diễn của tôi là vai phụ, sau khi giúp nhân vật chính có được hạnh phúc, bà tiên sẽ biến mất.

Tôi lặng lẽ dời khỏi sân khấu khi vai diễn của mình hoàn thành. Sự thật là khi thấy Quang Anh và Ngân tay trong tay, bỗng dưng tôi cảm thấy khó chịu. Nhưng, chẳng phải đó là điều mà tôi muốn Quang Anh làm hay sao?

Mà khoan, sao hôm nay con đường này vắng tanh và tối om thế này? Đúng, cái bản tin sẽ mất điện luân phiên và hôm nay đến khu phố này mất điện. Tôi hốt hoảng. Tôi vẫn sợ bóng tối như ngày nào.

Nước mắt chực rơi và cảm giác sợ hãi, tôi lấy tay ôm chặt miệng để giữ cho mình khỏi khóc và cố đi nhanh qua con phố tối om. Điều duy nhất tôi nghĩ được trong lúc này. Quang Anh, cậu ở đâu?

- Vi, Vi cậu ở đâu?

Đó là tiếng của Quang Anh, đúng rồi, là tiếng của Quang Anh. Tôi rối rít gọi tên cậu ấy.

Chỉ khi có một bàn tay đủ ấm kéo tôi ra khỏi bóng tối sợ hãi, tôi mới đủ bình tĩnh để nín khóc.

Trên cây cầu cao lộng gió, ánh đèn đường sáng trưng và có hai li Kem trong tay. Tôi cười khanh khách.

- Tao nhớ không nhầm là mới 15 phút trước mày còn nước mắt ngắn nước mắt dài cơ đấy.

Tôi quay sang “hứ” một cái rõ to. Quang Anh nhìn điệu bộ đó của tôi, cậu ấy cười khúc khích.

- Mà sao mày biết tao ở đây?- Tôi quay sang nhìn Quang Anh, thắc mắc.

- Cái gì mà tao chẳng biết.

- Hơ. Nói điêu.

- Thế từ trường đến quán Kem cuối phố có mấy đường? – Quang Anh chống tay lên thành cầu, nhìn tôi.

- Một.

- Đó là lí do tao gặp mày ở đây.

- À. Ra là như thế.

- Mày đúng là ngốc mà. Tao nói đâu có sai.

Quang Anh thở dài, xoay người lại, cậu ấy khẽ tựa mình vào thành cầu. Đắn đo một lúc, tôi ấp úng:

- Có bao giờ hoàng tử không chọn công chúa mà lại chọn bà tiên không nhỉ?

- Có.

- Thật hả?- Mắt tôi sáng long lanh.

- Ừ. Trừ khi đó là bà tiên xinh đẹp. Chứ không phải là………

Nói xong câu ấy, Quang Anh đưa mắt nhìn một lượt từ đầu xuống chân tôi. Biết ngay mà, cậu ấy lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cách chọc tôi thôi.

- Quang Anh.

- hả?

- Hình như……Hình như….tao thích mày rồi hay sao ấy.

Tôi lấy hết can đảm để nói ra cái điều mà lúc trước tôi nghĩ không-bao-giờ có thể xảy ra ấy. Tôi nhắm chặt mắt chờ câu trả lời.

- Không được. Mày béo, tao gầy….Thích nhau làm sao được.

Quang Anh vừa cười, vừa cố hét lên cái giọng y chang như ngày xưa mà tôi nói với cậu ấy. Rõ ràng cậu ấy vẫn nhớ. Đúng là cái đồ thù dai.

- Mày thế này mà gầy á? – Tôi hét lên.

- ờ. Cứ cho là không gầy đi. Nhưng ít ra tao cũng….không bị tăng cân.- Quang Anh chống chế.

- Thế mày có thích tao không để tao còn biết đường về sớm đây. – Tôi gắt.

- Không.

Thất tình.

- Tao bị thất tình. Tao về trước đây. Nói trước là không được đòi Kem tao đấy.

Tôi quay sang lườm Quang Anh, bỏ mặc cậu ấy. Đi bộ về.

- Này. Vi.

- Cái gì.- Tôi quay lại, gắt gỏng.

- Tao không thích mày. Vì tao rất thích mày. Hay tao nói là tao yêu mày nhé. Hahaha. Đồ ngốc.

- Cái gì? Mày không phải an ủi tao đâu. Mày không thích tao thì thôi, không cần phải ép buộc mình đâu. Chuyện tình cảm không nên ép mày à. Tao về đây.

- Ơ. Cái con bé này.

Quang Anh chạy đến bên tôi. Nét mặt nhăn nhó.

- Tao nói thật đấy. Tao thích mày từ lúc nhỏ đến bây giờ luôn.

- Tao không tin. – Tôi một mực khẳng định.

- Mày không tin hả…….Không tin thì trả kem tao đây. – Quang Anh bực mình nhìn tôi- Mày nghĩ nói thích ai đó dễ lắm đấy hả.

- Hahaha. Thật ra là tao có tin. Nhưng tao thích mày nói lại vài lần nữa đấy.

- Cái gì? Vi……Mày có đứng lại ngay cho tao không thì bảo……..Vi……

Và chúng tôi cứ đuổi nhau trên cây cầu đó như thế cho đến khi…..tôi vô ý làm rớt hai que kem trên tay.

 

 

***

Có những yêu thương đã trở thành thói quen và ta khó có thể nhận ra. Chỉ đến khi buông tay cho yêu thương dời xa, ta mới nhận thấy ta đã yêu từ khi nào.

Và tôi nhớ rất rõ, hôm đó tôi và Quang Anh thậm chí chẳng ai nói một câu xin lỗi sau tất cả những gì xảy ra trước đó. Vậy mà chúng tôi vẫn có thể bắt đầu bằng một tình yêu.

Có một câu nói tôi luôn thích. Đó là.

“Tình yêu nghĩa là không bao giờ phải nói lời xin lỗi”.

 

Truyện khác cùng thể loại: