Anh đâu biết rằng khi anh đang đứng trước biển xanh
Em một mình, lặng nhìn hướng đó
Hướng có anh, và con thuyền nhỏ
Sóng gập gềnh, man mát xa xa

Anh đâu biết em chỉ lặng im
Nhìn theo anh, mà đâu thể nói
Đâu thể đến bên anh chỉ bởi
Khoảng cách nào, sao quá mong manh

Em chỉ biết cúi đầu lặng thinh
Nhìn sóng vỗ và anh cô độc
Nhìn hoàng hôn, trải buồn con sóng
Em đau lòng chỉ bởi tại anh

Anh cứ nhìn mãi phía biển xa
Cứ mãi nghĩ về những điều chẳng thể
Cứ mãi tìm mà chẳng để ý
Còn có em, mẫn mãi chờ ai

Em lặng im như một chiếc bóng
Đơn lẻ trong hạnh phúc quá mong manh
Sóng vô tình, sóng cứ mãi đi
Chẳng biết bến kia ai cứ ngóng cứ trông

 

Truyện khác cùng thể loại: