Tặng Em, cô mèo Kitty đáng yêu!

 

Trong cuộc sống, có những thứ đã đi qua nhưng vẫn hiện hữu trong cuộc sống của bạn. Và riêng tôi, những thứ ấy chẳng hề dễ chịu một chút nào.

 

Tôi và Lam quen nhau rất tình cờ. Đó là ngày tôi đi nộp hồ sơ vào trường Kiến trúc. Lam cũng vậy. Phí nộp hồ sơ là năm mươi nghìn đồng trong khi cô ấy mang theo một đống tiền lẻ chỉ vỏn vẹn có…bốn mươi hai nghìn. Và đương nhiên, tôi đã trở thành người hùng khi cho cô ấy vay tạm tiền rồi sau này sẽ trả – rốt cục thì đến bây giờ Lam vẫn chưa trả cho tôi. Nhưng mọi chuyện theo một chiều hướng khác khi Lam thi trượt trường Kiến trúc. Cô ấy quyết định dành một năm để “gap year”, Lam bảo mục đích là để hiểu mình hơn và tìm ra sở thích thực sự của chính mình là gì.

 

Tôi nhập học được hai tháng. Lam thì đang có một chuyến phượt ở tận Thái Lan. Những lần nhắn tin, gọi điện hay cả chat chít cứ thưa dần. Và đương nhiên, suốt hai tháng nay, tôi và cô ấy chưa gặp nhau một lần nào. Mọi thứ khiến tôi có cảm giác gì đó rất kì lạ. Cho đến một hôm, Lam gửi cho tôi một tin nhắn trên Facebook. Cô ấy nói rằng là chúng tôi nên chia tay, đơn giản là vì không hợp nhau, chỉ thế thôi. Tôi gặng hỏi thì cô ấy bảo đã gặp được một cậu bạn ở Thái và hai bọn họ rất hợp nhau. Tôi thất vọng hoàn toàn về Lam khi nhận được những lời nhắn đó từ cô ấy. Tình cảm mà cô ấy dành cho tôi chỉ có thế thôi sao? Và tôi đã làm gì sai hay là đã có điều gì sai trong tình cảm của chúng tôi?

 

***

 

Mùa Hè tới, năm học xa nhà đầu tiên đã kết thúc. Chuyện học cũng gác sang một bên. Tôi không trở về nhà và tự thưởng cho mình một cái Hè nhộn nhịp ở thành phố. Những lúc rảnh rỗi, tôi hay nghĩ đến Lam và những câu hỏi thì cứ xoay vòng trong đầu tôi. Suốt ngày tôi chỉ biết đọc sách, ăn rồi ngủ, những việc đó cứ lặp đi lặp lại như một vòng tuần hoàn. Tôi quyết định không nghĩ đến Lam nữa. Có lẽ, một tình yêu đích thực vẫn đợi tôi ở phía trước. Không, chắn chắn là như vậy. Chí Phèo còn có Thị Nở mà. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc tự động viên chính mình. Thời gian cứ trôi qua một cách vô nghĩa. Không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi quyết định tìm việc làm thêm, một phần để giết thời gian và cũng để kiếm một khoản tiền tiêu vặt.

 

Sau bao ngày vất vả tìm kiếm, cuối cùng, tôi cũng tìm được một công việc phù hợp. Tôi xin làm bồi bàn ở một quán cà phê. Quán Summer. Nghe cái tên thôi cũng đã tràn ngập không khí mùa Hè rồi. Và đó là lí do tôi muốn làm việc ở đây. Quán phủ một màu xanh nhẹ với những chậu xương rồng nhỏ ở bệ cửa sổ, chuông gió leng keng với các tấm thảm Nhật Bản thay vì những bộ bàn ghế như mọi quán khác. Tôi có cảm giác yên bình, dễ chịu một cách lạ thường mỗi khi bước chân vào đây. Tôi có mặt từ lúc quán mở cửa, tới giờ ăn trưa, tôi quay về nhà hoặc ăn luôn tại đó. Đến chiều, tôi quay lại quán và làm việc đến khi quán đóng cửa.

 

Ở đây, tôi quen được rất nhiều người, có một con bé trông có vẻ rất trẻ con. Nó luôn chủ động bắt chuyện với tôi.

 

– Anh ơi!

 

– Gì vậy?

 

– Anh tên gì?

 

– Khánh.

 

– Em cũng tên Khánh nè. Nhưng anh cứ gọi em là Bun cho dễ phân biệt, với lại mọi người ai cũng gọi em như vầy. Mình làm quen nhé! Anh bao nhiêu tuổi rồi?

 

– Vừa tròn hai mươi. Thế còn nhóc?

 

– Em không phải là nhóc đâu nha! Em mười chín!

 

Thật không ngờ là con bé chỉ thua tôi có một tuổi. Tôi kết thúc cuộc trò chuyện với nhóc rồi đến chỗ chủ quán nhận việc.

 

***

 

 

 

Tuần làm việc đầu tiên thật suôn sẻ cho đến một hôm, khi tôi gặp Lam đang đi cùng một cậu bạn bước vào quán Summer. Tôi cố tránh mặt nhưng thật không ngờ, tôi và Lam lại chạm mặt nhau khi cô ấy đang định vào WC. Tôi bối rối đến mức không nói được điều gì.

 

– Chào cậu. – Lam chào một cách vội vàng rồi quay ra bàn của cô ấy đang ngồi, nơi mà một cậu bạn đang nở một nụ cười rất tươi với Lam.

 

Tôi chẳng còn tập trung đến công việc. Nhỏ Bun nhìn tôi chằm chằm, nhưng khi bắt gặp ánh mắt khó chịu của tôi, nhỏ lại quay đi. Tôi mở lời khi hai anh em đang pha cà phê.

 

– Có chuyện gì à?

 

– Sao anh buồn vậy?

 

– Không có gì!

 

– Rõ ràng là có. Và em còn biết là anh đang buồn vì cái chị kia kìa – nó vừa nói vừa chỉ chỉ vào Lam.

 

– Sao em nói nhiều vậy! – Tôi bực mình đến mức không kiểm soát được lời nói của mình nữa. Tôi biết là mình đã làm cho con nhóc buồn.

 

Tôi đem cà phê ra cho khách. Ánh mắt của Bun có gì đó hơi thất vọng. Khi khách thưa dần, tôi kiếm nhỏ Bun định rủ nó đi ăn trưa. Nghe tiếng thút thít đâu đó trong phòng bếp. Là nhỏ Bun. Chắc nhóc buồn vì tôi đã nổi nóng với nó.

 

– Anh xin lỗi vì chuyện hồi sáng.

 

– Có gì đâu – Nó gắng cười. Có lẽ cục tự ái của nó to hơn tôi tưởng.

 

– Đi ăn trưa với anh!

 

– Vầng.

 

Tôi kể với nó mọi chuyện về Lam. Tôi coi nó là một cuốn nhật-kí-di-động. Nó chăm chú nghe tôi kể mà không nói một lời nào. Tôi thấy lòng mình nhẹ hơn được phần nào khi tâm sự với nó. Từ đó, mọi chuyện vui buồn dù nhỏ nhặt đến mấy tôi cũng kể với nó.

 

***

 

. Tôi đã dần quên Lam vì những công việc làm thêm dày đặc, nhưng từ hôm gặp lại Lam, những câu hỏi vì sao lại xuất hiện trong đầu tôi Không thể chịu đựng thêm, tôi hẹn gặp Lam, tại quán Summer. Sáng hôm đó, tôi đến quán với tư cách là một khách hàng. Bun trố mắt nhìn tôi vẻ tò mò. Tôi gọi một ly cà phê còn Lam cappuccino.

 

– Vẫn như ngày xưa nhỉ! – Tôi mở đầu cuộc trò chuyện. Lam rất thích uống cappuccino.

 

– Ừ. Cậu gọi tớ ra đây làm gì? Cậu nói đi.

 

– Thật ra… – Tôi ngập ngừng không biết có nên hỏi Lam câu này không. Cái câu mà luôn xuất hiện trong đầu tôi suốt một thời gian qua.

 

– Tớ không có thời gian.

 

– Tại sao cậu lại đề nghị chia tay? – Tôi lấy hết dũng khí để hỏi cô ấy.

 

– Tớ đã trả lời cậu rồi. Tớ thấy chúng mình không hợp nhau. Hơn nữa, tớ đã có người khác rồi.

 

– Cậu ấy có tốt không?

 

– Rất tốt. Cậu không phải lo cho mình. Cậu nói xong chưa?

 

– Ừ. Cậu uống thử cappuccino đi. Ngon lắm đấy!

 

– Ừ.

 

Khi cô ấy đứng dậy chào tôi và rời khỏi quán, tôi vẫn ngồi lại, ngắm nhìn những chậu xương rồng, thấy trong lòng nhẹ hơn hẳn. Nhỏ Bun lao tới chỗ tôi:

 

– Sao rồi?

 

– Chả sao cả!

 

– Thật không ạ?

 

– Ừ. Chỉ là những thắc mắc bấy lâu nay của anh đã được giải đáp. – tôi mỉm cười với Bun.

 

Đúng như vậy, mọi thắc mắc của tôi đã đươc Lam giải đáp. Thực ra tôi đã biết câu trả lời sẽ như vậy, nhưng tôi muốn nghe những lời đó được thốt ra từ miệng của Lam. Chỉ đơn giản là cô không còn tình cảm với tôi. Chỉ như vậy thôi. Còn đối với tôi, sau cuộc trò chuyện này, những nỗi buồn, nỗi thất vọng đã nhạt đi và dần tan biến khỏi suy nghĩ của tôi.

 

***

 

Hôm nay là sinh nhật bé Bun. Sau giờ làm việc, tôi xin chủ quán về muộn một chút. Khi Bun chuẩn bị ra về, tôi kêu nhỏ lại. Trên bàn bây giờ là một chiếc tiramisu mà nhỏ thích và hai cốc cappuccino.

 

– Chúc mừng sinh nhật bé Bun.

 

– Em cảm ơn. – tôi có thể cảm nhận được niềm vui trên gương mặt của Bun. – Đây là sinh nhật đầu tiên mà em có một bữa tiệc hoành tráng như vậy đó. Thú thật em không nhớ hôm nay là sinh nhật của mình. – nhóc cười lớn.

 

– Có gì đâu mà hoành tráng chứ!

 

Tôi rất hay tâm sự với Bun, về mọi chuyện. Nhưng Bun thì không. Nó không kể gì về cuộc sống của mình cho tôi nghe cả.

 

– Bun này, em sắp thi Đại học rồi…sao không ở nhà ôn thi mà lại đi làm thêm thế này?

 

– Em nghỉ học từ hồi cấp Ba rồi!

 

Tôi sững sờ khi nghe được những lời đó. Rồi Bun nói tiếp:

 

– Nhà em nghèo lắm, làm gì có tiền mà thi Đại học hả anh? Với lại, em còn hai đứa em nhỏ nữa mà! Cho hai đứa đi học để bọn nó biết được cái chữ, sau này đỡ khổ. – em nói nghe rất chững chạc – Má em bệnh quanh năm. Bố thì vào Nam lập nghiệp. Em lên thành phố kiếm ít tiền chữa bệnh cho má. – giọng em trầm xuống.

 

Tôi nghe Bun kể mà thấy thương. Em còn nhỏ vậy mà lại phải lo cho cả nhà. Ước gì, tôi có thể giúp đỡ em, dù chỉ là một phần nhỏ nào đó. Em mở cho tôi nghe một bản nhạc và nói:

 

– Hôm nay sinh nhật em, đừng nhắc đến chuyện buồn, anh nhỉ?

 

Tôi ừ một cái thật lớn. Hai chúng tôi nghêu ngao hát theo bài hát.

 

Từng ngày nào … nồng nàn từng câu ca dao…

 

            Từng ngày lặng lẽ sống với kỉ niệm ngọt ngào …

 

            Bình yên những giấc chiêm bao…       

 

            Qua rồi một thời vội vàng rong chơi…

 

            Rồi một thời yêu đương sớm tối…”

 

Em bỗng tắt nhạc và nói với tôi:

 

– Anh à, cuộc sống giống như một đĩa nhạc, hát hết bài này nó sẽ chuyển qua bài khác. Vì thế, chuyện với chị Lam, anh…

 

Em nói chưa dứt lời tôi đã chen ngay vào:

 

– Ơ hay, ai vừa bảo đừng nói đến chuyện buồn nhỉ? – tôi cười.

 

Em cũng cười. Và đây là một ngày rất ý nghĩa đối với tôi. Thực sự là rất ý nghĩa.

 

***

 

 

 

Vốn là một kiến-trúc-sư-không-chuyên, nên tôi rất mong muốn, quán sẽ thu hút  nhiều khách, để mình có thể kiếm được nhiều tiền hơn và gây được một chút ấn tượng đối với ông chủ. Có gì sau này ra trường thất nghiệp, còn có chỗ mà làm việc. Tôi muốn có một sự thay đổi ở quán. Đầu tiên, tôi xin ông chủ bắt wifi cho quán. Trong một tuần, nếu không khả quan thì có thể nghừng lại kế hoạch. Từ khi cái bảng tên Summer được dán thêm cái chữ Wifi to đùng, số lượng khách hàng vào quán tấp nập, nhất là những bạn trẻ trên tay ôm laptop, smartphone. Tôi cũng là teen nên cũng hiểu tâm lí đó. Bun phụ trách tổ chức những cuộc thi, tuy nhỏ nhưng rất vui. Như cuộc thi pha chế cà phê, ngoài việc thu hút nhiều khách, ông chủ còn tuyển luôn người chiến thắng vào làm. Đúng là một công đôi việc. Trong tất cả sự kiện, có lẽ cuộc thi “Summer Idol” thu hút được nhiều “thí sinh” nhất. Tuy giải thưởng không lớn, chỉ là những vocher giảm giá, những cốc cà phê thơm ngậy, nhưng sau những sự kiện đó, quán đã được tất cả khách hàng ở mọi lứa tuổi gọi là quán-tâm-lý. Chúng tôi lập một trang fanpage trên facebook với tên “Summer Coffee” nhằm quảng bá quán, tổ chức sự kiện, cập nhật những loại cà phê mới của quán, do chính bé Bun pha chế. Dần dần, số lượt like của fanpage tăng vùn vụt. Mọi người trong quán nhìn nhau cười đắc chí sau những phi vụ đó. Và đương nhiên, doanh số của quán cứ tăng vèo vèo. Lương của tôi và mọi người cũng được tăng lên kha khá.

 

Thời gian trôi qua thật nhanh, mùa Hè sắp kết thúc. Tôi quyết định sẽ nghỉ làm ở quán Summer để tập trung vào việc học. Ông chủ có vẻ hơi tiếc nuối khi tôi nghỉ việc, nhưng tôi đã hứa với ông ấy rằng nếu có cơ hội sẽ về phát triển quán, chứ không thì chắc ông không “tha” cho tôi. Số tiền dành dụm được trong ba tháng Hè và một đống sách văn học, truyện tranh, tôi quyết định sẽ tặng lại cho Bun. Vừa đến quán, tôi đã không thấy Bun đâu, mọi hôm con bé tới rất sớm.

 

– Má nó ốm nặng, nó xin nghỉ phép vài ngày về trông nom má. – ông chủ nói với tôi – À, nó gởi cho cậu cái này này.

 

Một chiếc hộp hình vuông được gói gắm cẩn thận. Tôi vội mở ra. Một chú mèo Kitty và bức thư tay.

 

“Má em trở bệnh nặng, em phải về xem sao. Tặng anh con mèo không có miệng này, nó sẽ thay em nghe anh tâm sự, chỉ nghe thôi, không bình luận gì. Hy vọng anh sẽ thích món quà. Thời gian qua đối với em thật là tuyệt khi quen được một người bạn tốt như anh. Em sẽ không quên những ngày đó đâu. Hẹn gặp anh vào một ngày không xa. Bé Bun.”

 

Tôi đang trên chuyến xe về quê của bé Bun. Nó đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong mấy tháng nay, chẳng lẽ tôi nghỉ làm mà không nói với nhóc một tiếng? Tôi quyết định…”gap day” một vài ngày. Dù sao, trong hè này, tôi luôn mải mê tìm việc chứ đã có chuyến “phượt” nào nên hồn đâu! Coi như là tự thưởng cho mình sau mấy tháng hè vất vả kiếm tiền.

 

Mất đến tận hai tiếng mới đến nơi nhóc Bun ở. Một vùng đất đỏ bazan với những hàng cao su thẳng tắp. Chắc hôm qua, ở đây đã phải hứng chịu một trận mưa dài nên đất ở đây mới trở nên lầy lội như vậy. Đời sống nhân dân rất cực khổ. Họ thiếu thốn về mọi mặt. Vùng này không có địa chỉ cụ thể nên rất khó tìm. Nhờ hỏi thăm mọi người nên tôi đã tìm ra nhà Bun. Nhà cửa bập bềnh trên sông nước. Con người như sống chung với nước vậy, lúc nổi khi chìm…

 

– Sao anh biết nhà em mà đến vậy?

 

– Thì người ta là…Kitty mà. Chỗ nào mà chẳng biết. – tôi cười lớn – À, cám ơn em, chú mèo dễ thương lắm!

 

– Không có gì. Con mèo rẻ tiền thôi mà!

 

– Hôm qua ở đây có mưa hả? Chắc người ở đây không thích mưa tí nào!

 

– Vì sao?

 

– Thì đất đai lầy lội. Xem chân của anh đây này. – tôi vừa nói vừa chỉ chỉ xuống “đôi dép cao gót” của mình mà gót giày được tạo bằng đất đỏ

 

– Thực ra, ở đây rất ít mưa. Nơi em ở chưa có nước máy đâu. Nước mưa là nguồn sinh hoạt chính đấy. Dù khi mưa, nhà sẽ bị bập bềnh như vầy, nhưng mọi người cũng mong mưa lắm!

 

Tôi không ngờ trên đất nước Việt Nam vẫn còn những chỗ ở thiếu thốn như thế này. Tôi tự hỏi rằng những khoản tiền ủng hộ người nghèo lên đến hàng tỉ đồng rốt cuộc đang vào tay ai mà lại để người dân phải khổ như thế này? Đến nước sinh hoạt còn không có, huống gì internet, điện thoại?

 

– Đang nghĩ gì mà thẫn thờ ra vậy? – cô bé đánh nhẹ một cái vào người tôi – Mời “huynh” vào nhà “muội” chơi – Bun nháy mắt một cách điệu đà

 

Vào căn nhà chỉ được dựng tạm trên sông này, tôi có một chút chạnh lòng khi nghĩ đến cảnh những người dân nghèo xóm chài đang lo âu, toan tính, dành dụm từng đồng một để mua gạo, mua rau.

 

– Cháu học lớp mấy rồi? – Mẹ bé Bun dù có hơi mệt nhưng vẫn ngồi dậy tiếp khách

 

– Dạ, cháu đang học đại học ạ.

 

– Ừ. Cháu là…

 

– Cháu là bạn cùng làm với Bun ạ. Mà sao trên mấy tấm tôn lại có những chú mèo…bị biến dạng như thế ạ? Chắc là tự vẽ?

 

– Con Bun vẽ đấy. Nó thích con mèo hồng không miệng lắm. Nó toàn mượn báo của bạn để vẽ. Cháu xem, vẽ đầy nhà.

 

– Này..này, hai người nói xấu gì con đấy? – Bun chen ngang – Đây, mời anh, chỗ em có món đặc sản “nước mưa” đun sôi đấy. Ngon lắm.

 

Dù không có mùi vị, nhưng tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó rất lạ lẫm. Chắc chỉ là cảm tưởng.

 

– Ngon lắm. Ngon hơn nước ở thành phố nữa, bác ạ! – tôi cười

 

Tôi quyết định ở lại nhà Bun một đêm. Dù sao bây giờ cũng đã chập choạng tối rồi. Bun hào hứng xung phong đảm nhận bữa tối:

 

– Em nấu ăn ngon lắm đó!

 

– Thế hả? Anh đang đợi thành quả của em đây!

 

Bữa tối ở đây thật đạm bạc khi chỉ có cơm, vài ba quả trứng gà và rau muống luộc.

 

– Cháu chịu khó nhé! Chắc là không ngon như thành phố. – mẹ Bun vừa nói vừa nhường cho tôi nguyên một quả trứng

 

– Đâu có ạ. Ở thành phố tuy ngon nhưng toàn hóa chất độc hại. Chắc cháu phải thường xuyên về ăn ké nhà bác thôi! – tôi cười

 

Tối đến, tôi được đàn em của Bun chiêu đãi món khoai lang nướng. Ngon lạ lùng. Ngon đến mức tôi không thể nói ra bằng lời.

 

– Sao khoai lại ngon thế này chứ? Mấy đứa có lén bỏ thêm gì vào hả? – tôi vừa nói vừa nguýt mấy đứa nhóc đang túm tụm lại bên tôi.

 

Trước khi về đây, tôi không quên đem tập truyện tranh và số tiền tôi dành dụm được:

 

– Đây là quà của mấy nhóc! – tôi đứa cho hai đứa em của Bun một tập truyện tranh

 

– Trời, làm gì mà “huynh” khách sáo dữ vậy?

 

– Còn Bun, em cầm lấy! – tôi đưa cho Bun một phong bì

 

– Thôi mà..

 

– Cầm đi! Cho anh vui nào.

 

– Không đâu. Anh cứ cầm lấy! – Bun nhất quyết không lấy

 

– Còn cái này? – tôi đành nhét số tiền đó vào túi và chìa ra trước mặt Bun một tập sách ảnh mèo Kitty

 

– Đẹp quá! – Bun giựt ngay cuốn sách ảnh – cái này thì anh không cho em cũng lấy!

 

Cả hai đứa cười khúc khích vì không muốn bác gái thức giấc.

 

***

 

Sáng hôm sau, tôi mượn chiếc xe đạp của Bun bảo là đi có việc. Tôi mua một con gà và vài lạng thịt bò về làm “tiệc chia tay” cả nhà Bun. Hôm đó, cả nhà có vẻ vui hơn hẳn, nhất là mấy đứa nhỏ khi lâu lắm rồi mới được ăn thịt.

 

– Cảm ơn anh.

 

– Vì?

 

– Vì tất cả!

 

– Thôi vào lấy hành lí giúp anh đi!

 

– Vầng!

 

Trong lúc Bun vào lấy đồ, tôi lén đưa cho bác khoản tiền đó:

 

– Bác à, đây là ít tiền cháu dành dụm được trong mấy tháng Hè. Tuy không nhiều nhưng mong bác nhận cho cháu vui ạ!

 

– Ừ. Bác cảm ơn! – thật may là bác đã chịu nhận. Hy vọng số tiền nhỏ đó sẽ giúp gia đình bác cải thiện cuộc sống. Tôi xin phép cả nhà và đi về. Vừa mới bước ra khỏi nhà tôi đã nghe được câu hỏi của bác:”Người yêu mày hả Bun? Đẹp trai, tốt bụng đấy! Mày cưới nó lẹ đi để tao còn nhờ vả!” Nghe được câu đó làm tôi đỏ bừng cả mặt.

 

– Để em tiễn anh! – Bun nói vọng ra

 

– Sao có cảnh đẹp tuyệt vời như thế này mà em lại giấu kĩ thế? May mà anh về thăm nhà em chứ không là uổng phí một cảnh đẹp rồi.

 

– Vâng. Đẹp nhỉ?

 

– Em chăm sóc cho má mau khỏe lại nhé. Giờ anh phải về kí túc xá học lại rồi. Khi nào nghỉ anh sẽ ghé nhà thăm bác, hứa đấy!

 

– Vâng!

 

Chuyến xe dù chỉ hai tiếng nhưng tôi thấy rất dài. Dài vì tôi tiếc nuối cảnh đẹp nơi đây, vì chưa thể giúp được gì cho vùng đất này. Một ngày không xa, tôi sẽ quay trở lại, giúp đỡ bà con nghèo ở đây có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tôi xin hứa…

 

 

 

 

Vài năm sau…

 

Tôi đã tốt nghiệp đại học và giờ đang là một Kiến trúc sư tương lai với tấm bằng đại học loại Tốt. Nhưng tôi muốn về lại Summer để phát triển quán như lời hứa với ông chủ ba năm trước. Và tôi cũng con một lời hứa với chính mình, đó là giúp đỡ bà con nghèo xóm chài quê Bun. Chà chà, xem ra tôi có rất nhiều việc cần phải làm sau vài năm “ẩn tích”. Quay trở về Summer cùng với chú mèo không có miệng, tôi chợt nhận ra một cái bóng nhỏ đang nhìn tôi, một cách chăm chú, và nở một nụ cười với tôi, rất tươi, như ngày nào…

 

 

 

Truyện khác cùng thể loại: