23 tuổi, cô bước vào mối tình đầu tiên sau chuyến về Hà Nội 3 tháng để thực tập.

 

5 tháng yêu nhau, cô chỉ được gặp người yêu có 1 lần duy nhất nhân dịp sinh nhật, anh vào thăm cô. Lần thứ 2 cô gặp lại anh sau khi nói lời chia tay mấy ngày nhân dịp cô về quê ăn tết.

 

Cô đã mạnh mẽ ra đi với an ủi rằng, cô là người hời hợt, chỉ có 5 tháng thôi mà, trong khi Sài Gòn và Hà Nội lại quá xa nhau, chưa từng 1 lần hẹn hò, chưa hề có nhiều kỉ niệm, chắc chắn sẽ quên rất mau. Cô là người rất dễ thay đổi. Cô đã nghĩ thế và quyết tâm ra đi.

 

3 tháng sau đó cô nhốt mình trong phòng mỗi ngày và khóc.

 

Tốt nghiệp được 2 ngày cô quyết định bỏ lại tất cả ở Sài Gòn để trở về Hà Nội, với mong muốn duy nhất là được ở gần người mình yêu.

 

Thế nhưng, 1 năm ở Hà Nội, tất cả chỉ có cay đắng và nước mắt. Cô chứng kiến sự phũ phàng, nhẫn tâm của người ta nói rằng cô thực ra chỉ là kẻ thay thế lúc người ta mới chia tay người yêu cũ. Và còn đau đớn hơn khi cô phải chứng kiến người mình yêu đến với hết người con gái này đến người con gái khác. Điều cuối cùng cô nhận lại chỉ vỏn vẹn 1 tin nhắn: Tất cả chỉ là ngụy biện!

 

Cô quyết định trở về Sài Gòn, đem theo nỗi đau không sao che giấu được. 2 năm trời đằng đẵng là 2 năm trời úp mặt vào gối khóc mỗi đêm rồi sáng dậy lại đeo cho mình 1 cái mặt nạ biết cười để mọi người xung quanh không phải lo lắng.

 

Cô sẽ mãi sống như thế nếu không có 1 ngày…

 

Sài Gòn

 

Anh

 

Anh là đồng nghiệp mới của cô khi cô vào làm việc ở 1 công ty mới.

 

Anh ở Hà Nội, cô ở Sài Gòn.

 

Tất cả những lần nói chuyện chỉ là qua trao đổi công việc, đôi khi chêm một vài câu chuyện ngoài lề. Cô biết anh cũng đã chia tay 1 mối tình. Anh không nói nhiều về nó, nhưng có lần cô vô tình nghe được qua đồng nghiệp của anh. Có điều gì đó hơi nhói lên trong tim…

 

 

Cô vẫn chưa quên được chuyện cũ. Cô online lại yahoo do tính chất công việc, thỉnh thoảng không kiềm chế được cảm xúc, cô để vài dòng status buồn…

 

Anh nhảy vào hỏi chuyện, có lẽ đoán biết cô buồn chuyện tình cảm nên thỉnh thoảng hay chia sẻ đôi chút. Cô vẫn nghĩ đó chỉ là những câu chuyện mang tính chất bạn bè quan tâm nhau.

 

–          Em định ở Sài Gòn bao lâu?

 

–          Dạ tới khi nào người Hà Nội gọi thì về

 

–          “Hà Lội 2” có tính không?

 

–          Cái này em chịu, chả biết

 

–          Để mai tính.

 

Uh thì để mai tính. Cô bắt đầu tò mò về anh. Anh có gì đó khiến cô muốn được hiểu nhiều hơn.

 

Mỗi lần buồn bạn bè thường an ủi động viên và có thể khóc cùng cô. Còn anh, mỗi lần thấy cô buồn, anh thường dội cho cô 1 gáo nước lạnh để cô tỉnh lại.

 

–          Anh thấy em bước 1 chân qua rồi đấy

 

–          Thế à? Vậy em rút lại

 

–          Đà điểu.

 

–          Bước qua cũng mắng, rút lại cũng mắng, thế đứng im cho an toàn

 

–          Đứng im lại càng giống đà điểu hơn đấy.

 

–          Thế thì em bay, giờ mà không cho bay nữa thì không biết phải làm gì nữa đâu.

 

–          Còn đấy. Tra Google xem đà điểu làm gì.

 

–          Không tra. 1 là anh trả lời, 2 là để khi nào gặp nó em hỏi.

 

–         

 

–          Tra Google rồi đấy à?

 

–          Tra roài

 

–          Thấy anh so sánh chuẩn không?

 

–          Hơi hơi, và cũng biết là nếu không bước qua, không rút lại, không đứng im, không cho bay thì phải làm gì

 

–          Đừng nhầm cát với xi  măng nhé

 

–          Cát hay xi măng thì vẫn sẽ đau thôi

 

–          Thế nên đừng làm đà điểu, làm gà chọi đi. Gà chọi là chiến đấu tới cùng

 

–          Tưởng anh bảo em chọi đến chết luôn

 

–          Đằng nào chả chết. Chết mà không chọi mới phí. Nhiều khi phải chọi thì mới có được cái mình yêu đấy.

 

–          Em không làm gà chọi đâu. Em đã làm gà chọi vì một người vô tình rồi.

 

–          Thà yêu để rồi đau khổ còn hơn không bao giờ yêu. Trong cuộc sống có những vấp ngã nho nhỏ, song có những thất bại khiến ta kiệt sức nhưng sớm muộn gì cũng phải đứng dậy và đi tiếp. Đón nhận cơ hội mới và rủi ro mới. Yêu là chấp nhận đau khổ.

 

–          Em biết. Nhưng khi đã nhận ra được kết quả không đi đến đâu thì tại sao cứ phải cố gắng vô ích làm gì, trong khi sự quyết định đâu chỉ do 1 mình em.

 

–          Không chỉ tình yêu mà cuộc sống cũng vậy, thành bại đâu chỉ do mình quyết định. Thế nhưng cố gắng để có cơ hội, cố gắng để thanh thản. Có thể em chỉ có 1% cơ hội thôi, nếu thử còn nếu không thử thì sẽ chẳng có 1% nào cả. Đối với anh, cuộc sống đơn giản như vậy thôi.

 

Sau 2 năm trời, điều cô không ngờ đến lại xảy ra. Cái cảm giác ấy lại ùa về…

 

Cô mở lại facebook đã khóa cả năm trời. Thay hình nền máy tính, điện thoại, ava yahoo, mail… Cô xếp gọn quá khứ vào một cái hộp và gói ghém cất đi. Cô muốn thử… mở lòng mình ra thêm 1 lần nữa.

 

Cô đã thử… để rồi bước cả 2 chân của mình vào lúc nào không hay. Từ khi nào, cô nhận ra mình đã dành tình cảm ấy cho anh, cô cũng không biết nữa.

 

Anh… khi biết tinh cảm của cô, đôi lần ám chỉ rằng chỉ coi cô là bạn. Cô buồn lắm nhưng dù còn 1% cơ hội cô cũng muốn thử. Anh đã nói thế mà.

 

Thời gian đó cô gặp rất nhiều chuyện không hay ở cơ quan. Anh luôn lặng lẽ đứng sau động viên cô, đôi khi chi là thêm 1 cái mặt cười ở status sẵn có lúc thấy cô lên tinh thần khi làm việc. Hay một buổi nói chuyện đêm khuya giúp cô được xả rác khi cô đang có nhiều bức xúc. Cô thấy nhẹ lòng.

 

Tháng 9 năm đó, cô về Hà Nội chơi. Quyết định gặp anh để xem tình cảm của mình có phải chỉ là ảo giác.

 

Hà Nội

 

Lần đầu tiên gặp anh, dù đã coi qua hình trên facebook nhưng vẫn hơi có chút ngỡ ngàng. Thế nhưng cảm giác ấy nhanh chóng qua đi, cô không hề thấy xa cách mà dường như được gặp lại một người bạn cũ vậy. Có lẽ là do những lần chia sẻ trước đây…

 

Đó là lần đầu tiên, ở cái tuổi 25 của đời người con gái, cô thật sự được hẹn hò. Lần đầu tiên cô đi coi phim cùng 1 người con trai mà không phải đi chung với đám bạn. Bộ phim cô và anh coi là “Thợ săn ma cà rồng”. Đó là 1 ngày cô thấy mình mỉm cười. Đã lâu lắm rồi cô không có được cảm giác như ngày hôm ấy. Cô thực sự hạnh phúc.

 

Với cô thôi. Anh sau lần đó, không muốn gặp lại cô nữa. Anh chào tạm biệt cô qua tin nhắn điện thoại.

 

Cô trở về Sài Gòn, vẫn giữ cho mình cái tình cảm đã nhen nhóm lên trong lòng như thế. Cô hiểu ý anh. Nhưng cả anh và thậm chí cả cô đều không thể nào bắt trái tim cô ngừng nghĩ về anh được. Cô không làm được điều ấy. Cô tự an ủi mình: cái gì đến được thì cũng sẽ đi được thôi. Và cô xếp gọn mọi thứ, trở lại cuộc sống thường nhật, lặng lẽ ở đầu này nhìn một người ở đâu bên kia mỗi ngày.

 

Anh

 

Đối với anh, anh thích lối sống theo kiểu phương Tây, không gò bó, không ép buộc. Thực ra, anh chỉ coi cô là một người bạn trong lúc anh cũng đang cô đơn mà thôi. Không, anh không bao giờ nhận là mình cô đơn. Anh thoải mái với cách sống của mình. Anh không còn bận tâm về cô nữa.

 

 

Ngày nào cũng đau đáu mở máy tính lên để được nhìn thấy anh dù chỉ là cái chấm xanh trên email hay cái chấm vàng trên yahoo mà không hề nói chuyện với nhau, chỉ trừ khi có công việc.

 

Giữa anh và cô dường như đã có 1 bức tường vô hình được xây lên.

 

Cô hiểu sự im lặng của anh. Im lặng để cô rời xa anh. Nhưng cô vẫn cố chấp chờ anh…

 

Sau này cô nói với anh rằng: Chờ đợi 1 người không có nghĩa là muốn có được người ấy hay muốn người ấy đáp lại yêu thương của mình đâu. Đơn giản đối với em chờ đợi cũng là một phần hạnh phúc. Là do mình hiểu hạnh phúc như thế nào thôi. Anh cứ yêu thương cho thỏa trái tim mình và em cũng vậy. Em sẽ chờ đến 1 ngày anh nhìn em, mà cũng có thể là em chờ đến 1 ngày không còn tình cảm với anh nữa. Thế thôi.

 

Anh

 

Mấy tháng sau anh quen người mới.

 

 

Tim cô nhói đau. Có cái gì đó nghèn nghẹn, khó thở lắm.

 

Rồi họ chia tay nhau sau 1 thời gian ngắn, chưa kịp định hình, chưa kịp nói lời yêu. Anh ra đi có lẽ vì nhận ra không hợp. Còn người ta thì đau khổ vật vã. Và anh cũng dùng cái cách đối xử với người ta để đối xử với cô. Những điều không quan trọng thì delete ra khỏi đầu. Đó là cách của anh. Hơn 1 năm làm bạn, anh đã delete cô như vậy đó. Hóa ra, cô cũng chẳng là gì đối với anh, anh không còn coi cô là bạn nữa. Anh chỉ là 1 người khách qua đường tạm dừng lại trú chân khi trời đổ mưa. Trời tạnh, người khách lại ra đi.

 

Mấy tháng sau nữa, em gái anh điện cho cô: Chị ơi… anh em lại đang tìm hiểu 1 chị đấy, do bố mẹ em giới thiệu…

 

Khó thở quá!

 

….

 

Cô có nói chuyện lại với anh vì công việc. Anh khá khách sáo. Cô hỏi anh sao phải như thế. Anh lạnh lùng nhắn lại: Với tư cách là đồng nghiệp thì nói chuyện như thế là phù hợp.

 

Rồi chưa đầy 1 tháng sau đó, cô lại linh cảm về chuyến đi học của anh. Cô ghét linh cảm của mình lắm vì nó thường không sai.

 

Trở về sau 3 ngày đi học, anh có người mới là 1 cô bé quen trong đoàn. Cô nhìn những bức hình của họ đưa lên facebook, nước mắt không sao ngăn lại được.  Cả đêm cô nằm ôm gối khóc. Gần sáng cô thiếp đi được 1 lúc thì lại mơ. 1 giấc mơ kì quặc. Trong 1 căn phòng, cô ở giữa, bên kia là cặp đôi của người yêu cũ, bên này là cặp đôi của anh và cô gái mới quen. Họ tay trong tay hạnh phúc. Trái tim cô như bị góp nghẹt lại. Cô khóc. Tỉnh dây, nước mắt ướt đẫm gối.

 

Anh đang hạnh phúc. Còn cô thật ích kỉ. Nhưng cô không cao thượng nổi đâu. Trái tim cô đang đau đớn thế này kia mà. 4 năm qua, vẫn chỉ là mình cô đứng lặng lẽ ở 1 bên… nhìn người mình yêu đến với người con gái khác… hết lần này đến lần khác. Cô phải cao thượng thế nào đây? Không. Cô ích kỉ lắm!

 

Nhưng mà anh đang hạnh phúc. Cô thực lòng mong anh hạnh phúc.

 

Cô sợ không dám nhìn những bức hình ấy nữa. Cô ám ảnh. Những lời nói và giọng điệu anh nói với cô bé kia trên facebook cũng chẳng khác là bao so với cách trước đây anh từng nói chuyện với cô.

 

Cô đau lắm.

 

Cô unfriend và block facebook của anh lại. Cô sợ mình không đủ dũng cảm để đối diện với hạnh phúc của anh. Cô ích kỉ lắm.

 

Đấy nhé, cô đã thử làm Gà chọi và thất bại. Cô cũng không muốn làm Đà điểu đâu nhưng khi làm Gà chọi, trái tim cô đau lắm.

 

Cô đã ước giá như chưa từng quen anh. Hãy cứ để cô với nỗi đau cũ rồi sẽ nguôi ngoai. Giờ đây, trái tim cô lại thêm những vết sẹo mới vẫn chưa kịp lành.

 

Là do cô tự chuốc lấy nỗi đau cho mình. Là do cô đã tạo điều kiện cho người ta làm chính cô bị tổn thương. Là do cô đã không kiểm soát được tình cảm của mình, cứ mặc kệ để nó lớn lên nhiều như vậy. Giờ… trái tim cô đã rách nát hết rồi. Chính người vực dậy niềm tin cho cô lại là người lạnh lùng đạp thẳng cái niềm tin đó xuống sâu hơn… Thế đấy. Niềm tin đáng giá bao nhiêu???

 

Sài Gòn cuối thu…

 

Lại dọn dẹp mọi thứ, trở về cuộc sống cũ. Không vật vã đau đớn như lần đầu chia tay nhưng niềm tin trong cô thì đã hoàn toàn sụp đổ. Cô không trách anh đã bước vào cuộc đời cô như vậy. Cô chỉ nghĩ là do số phận. Là do cô thôi. Tại cô không biết yêu thương.

 

Ai đó nói rằng: Có những nỗi đau đâu chỉ khóc 1 lần là đủ.

 

Bởi vì không thể quên nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình.

 

Cô sẽ phải học lại cách cười như trước đây cô đã từng.

 

Đã hơn 1 năm rồi, cô vẫn lặng lẽ yêu anh và chờ đợi anh như thế…

 

Em ra Hà Nội, anh không gặp

 

Tím cả chiều đông, lặng kiếp người…!

 

Truyện khác cùng thể loại: