Tên Truyện : Bạn gái của Ác Ma
Tình trạng : Đang cập nhật
Tác giả : Ellen
Thể loại : tình cảm
Độ tuổi : 16+
Truyện “bạn gái của ác ma” được sưu tầm và cập nhật từng chap đầy đủ tại đây !
Tập 1 : Cuộc sống mới !

8h00

Chiếc xe lăn bánh đưa Di đến dinh thự nhà họ Vương, cũng chính là vị hôn phu tương lai của Di. Mặc dù bản thân Di phản đối cuộc hôn nhân này nhưng cũng không thể hủy bỏ hôn ước, vì gia đình Di rất nghèo, túng thiếu nhiều nên phải mượn vay của ông Vương Từ Ân – tổng giám đốc tập đoàn lớn nhất Việt Nam. Bây giờ đến kì hạn nhưng vẫn không có tiền trả nên Di đành hi sinh mình gả cho Vũ Phong, con trai của giám đốc Ân, một gã Di chưa hề gặp mặt.

Đứng trước cánh cổng đen to lớn, Di hít thật sau, rồi cùng quản gia đi vào trong. Trước mặt Di, là người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi đang nở nụ cười trìu mến nhìn Di.

- ‘’ Con là… Phạm Băng Di? ‘’

Di im lặng, chỉ khẽ gật đầu nhẹ. Ông Vương bảo Di lên tắm rửa, xong sẽ có người đem bộ đồ mới vào cho Di. Rảo bước trên hành lang dài, băng qua những căn phòng tối, không ánh sáng, Di thoáng rùng mình vì tưởng chừng như mình đang đi vào mê cung không lối thoát, nếu không có người dẫn đường thì có lẽ Di đã phải đi lòng vòng để tìm lối ra. Đứng trước cánh cửa gỗ, Di bước vào. Cũng không mấy ngạc nhiên khi bên trong là bồn tắm cổ điển dành cho công chúa thời xa xưa. Ở bên phải là lối nước chảy được thiết kế bằng cô gái tây nguyên cầm bình cổ. Di thích thú ngâm mình trong làn nước nóng, mỉm cười. Đã lâu rồi, Di không được tắm thoải mái như vậy.

Bỗng cánh cửa mở toang, người con trai trẻ xuất hiện, anh ta nhìn Di thoáng ngạc nhiên nhưng rồi nhanh chóng được thu lại.

- ‘’ Cô là Băng Di? ‘’

Di gật đầu, anh ta nhếch môi tạo thành một đường cong.

- ‘’ Cơ thể cô cũng được lắm đấy, vợ yêu dấu ‘’

Nói xong, anh ta đóng nhẹ cửa, để lại dấu chấm hỏi to đùng được đặt ngay ngắn trên đầu Di. Một lúc sau, như chợt hiểu, Di đỏ mặt, vội vã thay bộ đồ được đặt trên kệ. Di từ từ đi xuống cầu thang, lại chạm mặt tên háo sắc lúc nãy.

- ‘’ Con tắm xong rồi sao?. Ngồi xuống đi ‘’ – ông Vương lên tiếng

Sau khi Di an tọa dưới chiếc ghế nệm, ông Vương nói tiếp.

- ‘’ Đây là Vũ Phong, con trai ta, cũng chính là chồng sắp cưới của con ’’. – ông Vương quay sang Vũ Phong, nói – ‘’ còn đây là Băng Di, con gái một người bạn của ta, hai con hãy làm quen đi ’’.

Sau lời giới thiệu trịnh trọng của ông Vương, Vũ Phong vẫn im lặng, tay cầm dao và nĩa cắt thịt đều đều. Như quá quen với cá tính bất thường của con trai mình, ông Vương chỉ lắc đầu thở dài.

- ‘’ Tính nó vốn ít nói, con đừng để ý nhé, sống lâu sẽ quen thôi ’’ – ông Vương cười hiền

Bữa ăn tối trải qua với sự im lặng đáng sợ, điều đó khiến Di không được thoải mái cho lắm. Chén xong đồ tráng miệng, Vũ Phong kéo tay Di đi lên lầu, mặc cho Di giằng co thế nào, Vũ Phong vẫn một mực đưa Di vào phòng, đẩy Di xuống giường một cách thô bạo. Vũ Phong nhìn trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống Di.

- ‘’ Cô nghe đây, cô sẽ trở thành món đồ chơi của tôi nên tốt nhất cô hãy dẹp bỏ ý định bỏ trốn hay li dị với tôi’’ – sau lời đe dọa đúng chất của một gã côn đồ, Vũ Phong nhìn Di cười khinh khỉnh – ‘’ Cởi ra ’’

Di đang ngơ ngác không hiểu gì thì lập tức Vũ Phong xé toạc chiếc áo Di đang mang. Di thụt lùi, co chân lại. Hoảng hốt nhìn Vũ Phong. Đôi mắt màu hổ phách một lần nữa được thể hiện rõ trên nét mặt điềm tĩnh của Vũ Phong, nhưng Di không hiểu điều gì khiến Vũ Phong giận dữ. Di đã làm gì sai chăng?

- ‘’ Đây là lời cảnh cáo đầu tiên dành cho cô, tôi sẽ làm hơn thế nữa nếu cô không ngoan ngoãn ’’

Sau lời đe dọa, Di chỉ biết gật đầu. Vũ Phong thu lại cơn giận dữ, trở về với gương mặt lạnh lùng vốn có. Anh ta đứng dậy, cầm chiếc áo khoác trắng đôi thẳng vào người Di.

Không cần che, cơ thể cô cũng chẳng có gì đặc biệt ’’

Bóng Vũ Phong khuất dần sau cánh cửa gỗ, bóng tối được khép lại. Ở một góc nhỏ, Di đang nhỏ những giọt lệ trong suốt như pha lê, lăn dài trên gò má, rồi rớt xuống sàn như một vở kịch bản đã được dựng sẵn. Nhìn ra khung cửa sổ, từng cơn gió lạnh phả vào mặt khiến mắt Di thêm cay. Di thì thào như hơi thở…

- ‘’ Mẹ à, con phải sống ở địa ngục này đến bao lâu đây hả mẹ?. Con nhớ mẹ nhiều lắm… ’’

Trong đầu Di vẫn nhớ như in cảnh tưởng Vũ Phong không ngần ngại lao thẳng đến Di và xé toạc chiếc áo, những lời Vũ Phong nói vẫn còn âm vang trong đầu, lặp đi lặp lại. Trong phút giây đó, anh ta như con hổ đói, chỉ cần Di phản kháng thì có lẽ… con hổ sẽ nuốt trọn Di như miếng mồi thơm béo bở không thể bỏ qua. Liệu Di có thể hy vọng gì ở một người như anh ta chăng…?

Pages: 1 2 3 4 5 6

Tags

 

Truyện khác cùng thể loại: