1. Phan mở khẽ lớp cửa gỗ còn bám bụi bởi hai ngày cuối tuần, chủ quán – là tôi – lười nhác không ra trông quán. Khi vừa nhìn thấy tôi, Phan cười hiền, một tay đưa lên khoe cái chuông gió nhỏ xíu bằng đất nung, một tay chìa ra khoe ổ bánh mì thơm ngậy.

– Cái này cho Son, còn cái này cho anh chủ!

Nói rồi Phan đặt bánh mì xuống trước ánh nhìn lạ lẫm của tôi, em chạy tót lên ban công tầng 2 để hý hoáy treo chuông gió lên gờ cửa sổ. Hình như bậu cửa sổ có thêm người bầu bạn cũng thấy vui, vàng ươm nắng, một màu nắng đẹp và chan hòa khiến tim người ta rộn ràng nhảy nhót theo. Tôi cầm lấy bánh mì và dõi theo hành động của Phan, lúc đưa lên miệng cắn một miếng rõ to, tôi nghe thấy Phan nói loáng thoáng:

– Từ giờ cuối tuần nếu anh bận cứ để em trông quán cho! Em rảnh. Đóng cửa quán như thế này buồn chết!

Tôi không trả lời, nhai nhóp nhép, sau khi giải quyết xong ổ bánh mì vào bụng, tôi cùng Phan dọn dẹp lại khu quầy pha chế, lên danh sách thực đơn mới, ủ mưu những event nhằm hâm nóng quán Son.

Son, tên nghe thật lạ, thật ngộ, lại có chút gì đó nữ tính. Nhưng tôi thích thế! Nhớ ngày đầu tiên phỏng vấn Phan, giữa năm bảy bộ hồ sơ khác của các bạn sinh viên gần trường đại học khu này gửi về xin dự tuyển làm nhân viên partime, tôi hỏi gọn lỏn:

“Theo Phan, Son có ý nghĩa gì không?”

Phan nheo mắt, đôi mắt ánh lên vẻ tinh anh và yêu đời. Khi Phan vừa kịp nhoẻn cười, tôi đồ rằng em có khả năng mang nắng đến với những tia ấm áp kỳ lạ. Bởi dáng vẻ hoạt bát vui tươi của em khi ấy khiến người đối diện cảm nhận được tất thảy nguồn năng lượng trẻ trung nơi em.

“Son? Chẳng có nghĩa gì cả. Có chăng là… bởi vì nó đa nghĩa quá!”

Nói rồi Phan cười hì hì, đưa tay lên làm động tác vén tóc mái như một nét ngại ngùng con gái. Tôi lắc lắc đầu, xua tập hồ sơ trên tay qua một bên. Phan thấy thế má vội ửng hồng.

“Cứ cho em đi làm, em lần lượt giải nghĩa cho anh!”

Người Phan chồm lên phía trước, bàn tay nhỏ nhắn trắng hồng chụp lấy tay tôi. Sự tiếp xúc nhanh chóng như có luồng điện giật, tôi tròn mắt nhìn Phan, rồi sau vài giây khi em bẽn lẽn rụt tay về, tôi gật đầu.

“Mai đi làm nhé!”

2. Có lẽ so với rất nhiều những định nghĩa mà Phan đưa ra, tôi vẫn thấy định nghĩa đầu tiên là chuẩn xác nhất. Son, vốn dĩ chẳng mang tầng lớp ý nghĩa nào cả. Chỉ đơn giản là tôi đặt một cái tên cốt dễ nhớ, nghe lạ tai và vui vui khiến lưu lại trong tâm trí khách hàng lâu hơn những cái tên nhàn nhạt khác mà thôi. Vậy mà lần nào khi đến quán Phan cũng ngồi tỉ tê hàng giờ cho tôi nghe, tôi chỉ im lặng, thảng hoặc mỉm cười, rồi lại tiếp tục công việc của mình. Tôi nhận ra, kể từ sau khi Phan vào làm, tôi cười nhiều hơn với mớ lý thuyết của em, lại cảm giác rằng mình dành tình cảm cho Son nhiều hơn qua mỗi ngày em nói chuyện cùng tôi. Vì một lẽ nào đó, Son trở nên đặc biệt, giống như Phan vậy.

Cuối tuần, tôi toan đóng cửa sau khi ra quán check một mớ hóa đơn tiền điện nước. Phan thập thò ngoài cửa, khi biết tôi vừa đánh sượt ánh nhìn qua chỗ em thì em đưa chân đẩy cửa đi vào, trên tay bê một chậu hoa khá lớn.

– Phan, cái gì thế?

Tôi đưa tay nâng kính, nghiêm mặt hỏi. Khuôn mặt Phan ửng hồng và lấm tấm những giọt mồ hôi. Trời trưa vừa chuyển nắng, một vài tia tinh nghịch nhảy lướt qua chỗ mà Phan đang đứng, phản chiếu vào những giọt mồ hôi lấp lánh. Nhìn Phan vừa tội vừa thương, tôi vội vàng nhẹ giọng.

– Để anh!

Nói rồi tôi bước một vài bước chân dài ra cửa quán, đỡ giúp Phan chậu hoa mà không biết em đã lôi ở đâu ra. Để Phan kịp ngồi xuống ghế, uống một ngụm nước nhỏ, tôi lặp lại câu hỏi.

– Cái gì thế này?

– Là chậu hoa. Anh cũng biết mà!

– Ý anh là sao em lại phải mang tới đây?

– Em cảm thấy Son cần nó!

Nói rồi Phan không để ý đến phản ứng của tôi, tiếp tục khệ nệ với chậu cây để dời nó lên ban công tầng hai. Tôi nhăn mày, khó chịu ra mặt, nhưng vẫn giúp em bê chậu cây ấy lên cầu thang xoắn một cách nhẹ nhàng.

– Son còn trẻ, anh đừng cố làm cho Son trở nên già nua!

Phan nói vu vơ khi cầm bình tưới cây đi lên ban công tầng hai. Tôi nhún vai, không hiểu em định nói vu vơ điều gì. Nhưng cái ý nghĩ chạy lướt qua trong đầu khiến tôi tủm tỉm cười. Vậy đấy, Son có một cô nhân viên thật lạ, thật ngộ và cũng thật đáng yêu!

3. Dạo gần đây tôi chăm đến quán hơn, kể cả vào những ngày cuối tuần. Khi Phan hỏi, tôi lắc lắc đầu ra vẻ không có gì đặc biệt, muốn đến quán để thăm Son thôi. Nhưng Phan không tin, tôi bịa ra một câu chuyện vặt vãnh nào đó mua vui. Kiểu như là:

– Bạn gái anh thích anh là một người chăm chỉ. Ít nhất là với Son.

Phan nhoẻn cười, mắt em lấp láy:

– Bạn trai em cũng thế!

Tôi sững người, thấy tai mình như ù đi. Một vài tia nắng đâm xiên qua cửa sổ khiến vành tai tôi nóng bừng. Đợi cho nhịp tim ổn định trở lại, tôi lật giở một vài trang sách, mắt vẫn dõi theo dòng chữ chạy đều trên trang giấy, vu vơ hỏi.

– Bạn trai em biết Son?

– Có biết. Anh ấy ngày nào cũng đi qua đây!

– Vậy nên em mới muốn vào làm ở Son?

-…

Phan im lặng. Tôi ngước mặt nhìn em, đôi mắt mơ hồ không rõ vui hay buồn, không có bất cứ một tia cảm xúc nào để tôi có thể nắm bắt. Tôi lại dịu giọng.

– Đừng lo, dù có đúng thế thì anh cũng không đuổi việc em đâu.

– Dạ.

Phan gật nhẹ. Vừa lúc đó có khách vào gọi đồ uống, tôi nghiễm nhiên coi đó là một sự thừa nhận. Tối hôm ấy tôi về sớm, để lại Phan với một list các công việc cần làm. Tôi viện cớ bận việc, bận hẹn hò, bận rất nhiều thứ khác. Tôi giao phó Son cho Phan. Rồi tôi chạy bay biến mất với nỗi cô đơn trống trải vừa khám phá được chiều nay. Khi mà tôi biết, Phan đã có một người con trai khác.

Một vài ngày sau lần nói chuyện, tôi cũng được gặp mặt bạn trai Phan. Anh chàng trạc tuổi tôi, làm ở một công ty về công nghệ thông tin gần quán Son. Anh ta đến với nụ cười tỏa nắng, đuôi mắt để lộ nhiều trìu mến dành cho nhân viên của tôi, là Phan. Cuộc hội thoại của hai người đại loại sẽ như thế này:

– Phan, cho em này!

Tôi thấy cái cách anh chàng cầm bánh mì đưa cho Phan cũng giống hệt như cách mà Phan làm với tôi. Tôi lại nghĩ, có khi nào trong giai đoạn cưa cẩm, Phan chuyển bánh mì đó cho tôi và bây giờ khi chính thức bắt đầu mối quan hệ, Phan lại nhận nó từ tay bạn trai mình? Tôi hồ đồ vỗ vỗ vào đầu mình, cố thúc mình quay qua chỗ khác và thôi không chú ý vào cuộc hội thoại của họ nữa. Nhưng tôi không làm được, tiếp tục nghe ngóng.

Pages: 1 2 3 4 5

 

Truyện khác cùng thể loại: