Anh bỏ mặc em đứng chết chân giữa đám đông xa lạ, mặc cho cô gái ấy xỉa xói vào mặt em vì nghĩ rằng em là cô gái đã cướp mất người yêu. Những tiếng cười nói, những ngón tay chỉ trỏ không làm em cảm thấy xấu hổ, không làm em đau bởi vì với em họ không là gì cả.

Họ có thẻ khinh thường vì họ không hiểu em, họ có thể cười chê vì họ nghĩ em đúng là như vậy. Em thản nhiên đón nhận mọi điều. Nhưng cái dứt tay của anh khi em đã cố níu anh lại đã khiến tất cả trong em sụp đổ tất cả. Tình yêu cũng vỡ vụn từ giây phút đó.

Em đã mất hơn 1 tuần nằm bẹp trong nhà để nghĩ về những gì đã qua. Đôi mắt hằn lên sự hận thù của anh khi ấy làm em không sao quên được. Nó ám ảnh em tới mức đáng sợ. Ngày hôm đó, em đã níu tay anh lại và nói: “Anh phải tin em, em không như vậy”. Nhưng anh đã hất tay em ra với ánh mắt đỏ ngầu lên vì tức giận: “Không có lửa làm sao có khói, cô còn định lừa dối tôi đến bao giờ?”. Và cứ thế anh đi, giữa cái lúc em cần anh nhất. Em cần một người ở bên em, kéo em chặt vào vòng tay và khẳng định rằng: “Cô ấy là người yêu của tôi, không bao giờ có chuyện đó”. Nhưng sự nghi ngờ của chính anh đã làm cho họ càng có cớ để phán xét nhân cách của em. Một cô gái bị chính người yêu của mình nghi ngờ thì còn gì để nói cho mọi người tin mình đây?

Em đã nghĩ rất nhiều về tình yêu của hai đứa mình trong hơn 1 tuần sau khi xảy ra sự việc. Em không biết mình đã làm sai những gì để phải chịu đựng sự cay đắng đến như vậy. Người khác có thể không hiểu em và đánh giá em như thế nhưng còn anh, anh là người mà em yêu thương, người mà em đã làm mọi việc vì anh vậy mà anh lại cũng nghi ngờ. Sự ghen tuông của anh quá lớn hay là vì tình yêu của anh thực ra không hề nhiều?

Người thanh niên đó và em chỉ là bạn. Chúng em cùng làm chung một dự án tình nguyện vì trẻ em nghèo. Đó là một người đàn ông tốt nhưng không có nghĩa là bất cứ người đàn ông tốt nào em cũng yêu. Bạn gái của người ấy ghen tuông, em có thể thông cảm nhưng còn anh, chí ít lúc đó anh cũng nên đứng ra bảo vệ em giữa bao nhiêu người như vậy dù cho trong lòng anh sự nghi ngờ nào đó đang nhen nhóm lên. Anh ấy đã can ngăn bạn gái lại vì anh ấy và em trong sạch. Em phải cảm ơn người thanh niên đó. Không phải vì anh ấy đã dũng cảm giải vây cho em trước cái nhìn hiếu kì của mọi người mà anh ấy đã giúp em có cơ hội nhìn lại tình yêu của chúng mình.

Em đã nghĩ rất nhiều và em thấy rằng mình nên dừng lại. Sự dừng lại này không phải là chấm dứt hoàn toàn mà là cho nhau thời gian để suy ngẫm. Em cần có một chút tĩnh lặng để xem tình yêu của em và anh có thực sự nhiều như em vẫn nghĩ. Còn anh cần có thời gian để tin em, để tin vào người con gái mình yêu…

Những tiếng chuông điện thoại đổ dồn nhưng em thinh lặng, những dòng tin nhắn đến dồn dập mà em không trả lời… Em biết anh sẽ lại nói gì trong những dòng tin nhắn, những cuộc điện thoại ấy. Một lời xin lỗi có thể xóa đi cơn giận tức thời nhưng không thể xóa đi sự nghi ngờ trong anh với em. Vì thế, hãy tạm xa nhau anh nhé, vì tình yêu ngoài sự rung động còn cần có niềm tin. Con đường phía trước còn rất dài, nếu không tin nhau sẽ có một ngày ta lại dày vò nhau bằng một trái tim đầy nghi hoặc…

 

Truyện khác cùng thể loại: