Những mùa đông năm ấy ghi dấu một thời chúng tôi ở bên nhau. Ba đứa, hai trai một gái, làm thành một nhóm bạn thân…

1. Chúng tôi chơi với nhau từ năm lớp mười, học cùng nhau ba năm học và rời xa nhau khi mỗi đứa đến một chân trời mới sau khi chia tay cuối cấp.
Ngày ấy chúng tôi vẫn hồn nhiên lắm, hai đứa con trai hay sang nhà tôi học nhóm, mẹ tôi coi chúng như con trong nhà, lần nào cũng làm cơm rồi mời hai đứa ở lại. Tôi là con gái, được bọn con trai chiều ra mặt. Mặc dù vẫn chí chóe, vẫn giận hờn rồi đôi khi có chiến tranh lạnh, xong tôi biết có hai thằng luôn ngốc nghếch chờ tôi mỉm cười. Hai đứa nó, là cả một trời kỷ niệm của tôi.
Hôm nay chúng tôi họp lớp cấp ba, tôi đã đến quán từ rất sớm. Bạn bè cũng xuất hiện lác đác mấy người, càng về sau càng nhiều những gương mặt nửa xa lạ, nửa thân quen nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi chào nhau, nhận ra rằng đã có quá nhiều khác biệt kể từ khi xa trường. Lớp trưởng bắt đầu buổi họp lớp, mọi người chăm chú lắng nghe nhau kể chuyện, kể về những cuộc hành trình trở thành người trưởng thành của nhau. Phải, chúng tôi đã trưởng thành rồi, đã lớn hơn rất nhiều so với ngày xưa ấy.
Vậy mà, hai thằng bạn kia còn chưa tới. Tôi thấy mắt mình long lanh, sống mũi hơi cay. Chẳng lẽ đứa con gái duy nhất trong nhóm bị bỏ rơi một cách tội nghiệp như thế này sao? Gặp bạn bè khi xưa mừng mừng tủi tủi, không một ai nhận ra sự khác lạ nơi tôi, bởi mắt tôi luôn ướt, và người ta mặc định tôi vui vì xúc động, cũng như những cô bạn gái khác.
Tôi ngồi ở một góc bàn, hầu như không mấy khi nói chuyện, chỉ trả lời nếu có ai đó hỏi mình. Đôi lúc tôi nhìn lên đồng hồ xem giờ, hai thằng đó chưa bao giờ để cho tôi phải chờ đợi. Nếu là ngày xưa, chúng nó thử giờ cao su lấy một phút, tôi sẽ đấm lưng cả hai thằng kêu thùm thụp, rồi nhéo tai vặn lên cho đỏ ửng. Tôi chợt cười buồn, bất giác có tiếng ai đó gọi tên.
– Mộc Miên, hai thằng khỉ đó vẫn chưa đến à? Có báo trước với cậu gì không?
Lớp trưởng nhìn về phía tôi tươi cười hỏi. Chẳng có bất cứ một thông báo nào cả, chúng tôi thậm chí còn không có số điện thoại của nhau. Nếu có, tôi còn ngồi đây ngốc nghếch chờ đợi mãi sao? Kể từ sau khi chia tay thi đại học, vì một lý do ngớ ngẩn nào đó mà tôi chẳng rõ, tôi xóa số của cả hai thằng, cãi vã với chúng nó một trận to rồi về nhà vùi mình khóc nức nở. Phải, tôi tự đẩy chúng nó đi xa mình, bây giờ lại mong ngóng sự xuất hiện trở lại. Biết làm sao được, tôi nhớ cả hai thằng ấy.
2. Mùa đông là mùa tôi ghét nhất trong năm, lúc nào cũng phải mặc rõ nhiều áo ấm, lại quàng khăn len to sụ, tay nếu không đeo găng thì lúc đến trường thế nào cũng lạnh cóng. Mẹ tôi biết tôi yếu người, mùa đông lại có nhiều gió lạnh, trên đường đi học phải đi qua một quãng đồng dài nên mẹ cứ không ngớt lời nhờ vả hai thằng bạn.
– Minh này, cháu nhắc nhở con bé đeo găng với quàng khăn giữ ấm giúp cô nhé! Nhác không có cô là nó lại bỏ hết ra đấy.
Minh gật gù, nó cốc đầu tôi khi cười với mẹ, lúc tôi lên yên sau xe đạp để yên vị cho nó đưa đến trường thì như thói quen, một tay nó vẫy chào mẹ tôi để đi học, một tay đưa ra phía sau kéo tay tôi đút vào túi áo khoác.
Xong xuôi đâu đó nó mới bắt đầu đi, Phong ở bên cạnh chúng tôi cũng đạp xe đi chầm chậm.
Tôi không nhớ tôi đã có bao nhiêu mùa đông đẹp trong cuộc hành trình dài hơn hai mươi năm của mình. Nhưng tôi lại có thể nhớ rất rõ những mùa đông năm ấy, những mùa đông có hai thằng bạn, một đứa luôn làm tài xế kiêm nhiệm vụ đưa đón tôi đến trường, kéo tay tôi để trong cái túi áo khoác ấm hủm. Một đứa tất tả chạy đi mua bánh bao nóng hoặc gói xôi lạc để dúi trong ngăn bàn cho tôi làm bữa sáng ngon lành. Mặc dù không nói ra, nhưng cả hai thằng đều coi tôi như một cái nợ, một cái nợ vừa muốn vứt quách cho xong, lại vừa muốn đeo lâu thêm chút nữa. Ngày vô tư tôi vẫn nghĩ, chắc là chúng nó thích ăn cơm mẹ nấu, nên đối xử với con gái mẹ tốt hơn cả lời mẹ dặn. Và tất nhiên, tôi có vui, tôi còn thấy mình hạnh phúc.
– Mộc Miên, mày ăn nhiều vào một chút. Con gái không cần giữ eo quá, mày có mập thì vẫn có tao với thằng Minh chơi với mày mà.
Lớp mười hai, tôi vừa lo học vừa lo làm đẹp. Cũng chẳng có gì là lạ, tôi không phải là đứa con gái nổi bật, cũng không phải kiểu tài giỏi xuất chúng cho cam, nhưng tôi cũng có một vài người bạn để ý tới. Con gái ở tuổi này, có người theo đuổi giống như được đà đỏng đảnh. Tôi hay dứ dứ nắm đấm lên trêu ngươi hai thằng bạn, chúng nó ế ẩm đến nỗi không có lấy một cô bạn gái, còn tôi, ít nhất cũng có một người bạn trai theo đuổi.
Sự thật thì không hẳn vậy, hai thằng bạn tôi có khối cô em lớp dưới thích thầm. Nhưng vì lúc nào chúng nó cũng đi kè kè với tôi, lại chăm tôi như chăm con nít, mấy em khóa dưới nhìn thấy mắt tròn mắt dẹt, có thích cũng không dám tấn công đồn có địch, tôi thích chí vẫn cười khì khì. Bên cạnh có hai thằng ấy, tôi có thể không thấy vui và hạnh phúc sao?
3. Nhìn lên đồng hồ, chúng nó vẫn chưa có đứa nào xuất hiện. Mọi người trong lớp gần như đều đã đến đông đủ. Phải rồi, chỉ còn thiếu hai đứa ấy. Lớp trưởng lần này nhìn tôi có vẻ ái ngại, như thể chỉ cần hỏi han một câu gì đó động chạm đến hai thằng là tôi có thể bật khóc như mưa ngay trước mặt mọi người. Sự thật thì tôi không yếu đuối, cũng không phải là đứa con gái hay khóc nhè, chỉ là đôi mắt tôi luôn ướt nước, và khuôn miệng tôi cười buồn. Tôi cứ nhìn xa xăm ra cánh cửa kính của nhà ăn, tôi hy vọng có thể lọt vào tầm nhìn một bóng hình nào đó quen thuộc nhất.
– Mộc Miên à, có phải cậu đã đắc tội gì với hai đứa chúng nó không?
Một cậu bạn trai lên tiếng hỏi, cậu ấy vừa hỏi vừa cười, như một câu hỏi tếu. Chỉ vậy thôi mà mọi người ra sức xì xầm, lại mắng cậu ấy không khéo, xong quay sang tôi nhìn ái ngại. Tôi mỉm cười, giá như tôi biết tôi đã đắc tội gì với hai đứa nó, để bây giờ tôi không phải ngồi chờ đợi đến ngốc nghếch như thế này.
Ngày xưa, tôi vẫn hay bắt nạt chúng nó, vốn dĩ con gái chân yếu tay mềm, lại được chiều chuộng hết sức nên tôi chưa một lần nào bị chúng nó phản công trở lại. Thế mà có một lần, tôi cầm hộ hộp quà của một em lớp dưới đưa cho Minh, nó nhìn tôi như thể tôi là sinh vật lạ, hộp quà không cánh mà bay đến một gốc cây xa tít.
– Mộc Miên, mày bị điên rồi. Sao lại nhận quà hộ tao? Tao không thích!
Tôi sững người nhìn nó. Chưa bao giờ Minh giận dữ với tôi, cũng chưa bao giờ trừng mắt nhìn tôi. Trong ráng chiều ảm đạm, những đợt lá vàng xoáy tít, gương mặt Minh mờ ảo, bóng nước nhập nhoằng rồi rơi từng giọt tròn trên má, tôi ngồi thụp xuống khóc.
Hôm ấy Minh không đèo tôi về nhà, có lẽ vì nó giận. Phong đứng chứng kiến cảnh tượng ấy chẳng rằng chẳng nói, vỗ về tôi mấy chốc rồi kéo tay tôi ra nhà xe lấy xe đi về. Trên đường đi Phong cũng không nói một lời nào với tôi, tôi thút thít.
– Là Minh sai hay tao sai? Tao có làm gì đắc tội với nó chứ? Chỉ là đưa quà hộ thôi mà.
– Mày sai rồi. Nếu là tao, tao cũng làm giống Minh.
Phong vừa nói hết câu thì xe dừng trước cửa nhà tôi, mẹ tôi chạy ra đón hai đứa, đón lấy cặp sách từ trên vai tôi hỏi nhỏ.
– Hôm nay Minh đâu sao không về cùng? Mẹ làm bò sốt vang, mấy đứa vào ăn ngay cho nóng.
Đầu óc tôi quay cuồng, tôi ghét Minh, ghét cả Phong. Hai đứa nó rõ ràng hùa với nhau bắt nạt tôi. Thế sao Phong còn đưa tôi về, nếu biết trước Phong không đứng về phía mình tôi đã sớm đi bộ về nhà. Thà như thế còn hơn.
4. Một vài người lác đác ra về, mọi người còn bận công việc. Tôi cố nán ngồi lại. Thật ra tôi đã chuẩn bị rất nhiều thứ. Tôi còn ngồi cả buổi tối trước gương để tập cười. Tôi nghĩ khi gặp lại hai đứa nó chắc mình phải cười thật tươi, cái điệu cười híp mắt không nhìn thấy Tổ quốc đâu. Phải rồi, vui lắm chứ, đã lâu ngày không gặp. Tôi còn dành nhiều thời gian để chọn ra bộ đồ ưng ý nhất. Trong mắt hai thằng thì tôi lúc nào cũng đẹp, thật vậy, kể cả khi tôi béo quay béo tròn, tôi biết chúng nó khen tôi để khích lệ, để tôi không tự ti, và còn vì tôi là bạn gái duy nhất của chúng nó. Con trai mà, có đứa nào không muốn nghĩ bạn gái của mình xinh đẹp đâu.

Thế mà, chúng nó không đến thật. Chúng nó cho tôi leo cây một cách trắng trợn và tàn nhẫn nhất từ trước đến nay. Sau khi lên đại học cũng có nhiều người theo đuổi, tôi cũng đã biết đến chuyện hẹn hò, nhưng chưa bao giờ tôi bị người khác cho leo cây cả. Vậy mà hai đứa nó dám? Lại còn rủ nhau cả đôi hùa vào bắt nạt tôi?

Mắt tôi đỏ hoe, tôi lánh đi vào một góc nào đó nhân lúc mọi người bịn rịn chia tay người gần nhất xin về. Cả hai thằng đúng thật là quá đáng, lúc nào cũng rủ nhau cả đôi hùa vào bắt nạt tôi…
– Mộc Miên, hai thằng trời đánh tới rồi này!
Tiếng lớp trưởng gọi như phấn chấn lắm. Chắc cậu ấy nhìn thấy rõ trên mặt tôi có ghi chữ: “Thấy hai thằng đó đến thì nhớ gọi cho tôi” nên kêu tên tôi rõ to.
Tôi biết mắt mình vẫn còn đỏ nên chưa dám quay ra phía cửa để nhìn, luống cuống lục tìm khăn giấy trong ví, bất giác đậu trên tay tôi một bàn tay rất ấm.
– Nhìn thấy bọn tao nên mừng phát khóc đấy à?
Tôi ngước mặt nhìn chạm phải ánh mắt của Phong. Nó khác quá rồi, càng lớn càng đẹp trai là sao? Lại còn có vẻ bùi bụi phong sương, tôi thề là nó đẹp hơn thời chơi với tôi ngày xưa ấy.
– Lau nước mắt đi, Minh nó đang đứng ở ngoài kia đấy!
Tại sao Phong có thể tìm thấy tôi, có thể đến bên cạnh tôi, còn Minh thì không? Có phải đúng thật là tôi đã đắc tội với Minh rồi không?
Ngày xưa Minh vẫn là thằng hay làm cho tôi cười, lúc nào cũng tỏ ra ân cần, quan tâm tôi. Đến mức mà tôi nhập học ở đại học, từng ám ảnh một thời gian dài rằng tôi thích nó, nhớ sự ấm áp của nó đến phát điên. Nhưng tất nhiên ngoài tôi ra chẳng một ai biết, Minh lại càng không.
Còn Phong, có lẽ vẫn như thói quen cố hữu từ xưa, nó luôn là người lặng lẽ dõi theo tôi, luôn xuất hiện khi tôi cần, nó không giỏi nói, chỉ giỏi quan tâm thôi. Và nó cũng là người đọc được những gì sâu xa nhất trong đáy mắt của tôi.
5. Khi ngồi cạnh nhau, chuốc cho nhau những ly rượu chát, tôi thấy lòng mình sảng khoái hơn. Minh nhìn tôi, cái nhìn khó hiểu, nụ cười hơi nhếch ở khóe môi nửa như quan tâm nửa như lạnh nhạt. Chạm phải cái nhìn ấy, tay tôi run lẩy bẩy, người ngợm như sốt rét. Hóa ra, thời gian không kỳ diệu như người ta vẫn nghĩ, nó dội ngược trở lại trong tâm trí tôi hình ảnh của một đêm đông xa xôi nào đó, cái ngày mà tôi khóc lóc như mưa trên con đường về nhà, cô độc và đớn đau.
– Mộc Miên, mày có biết là… Phong thích mày không?
– Mày bị điên à?
– Đồ ngốc! Mày là con lợn chắc?
Minh ngồi bên trên luyên thuyên toàn những câu khó hiểu, tôi ngồi sau xe, tay vẫn yên vị trong túi áo khoác của nó. Tôi chắc là hai thằng lại bày ra trò gì đó trêu đùa tôi. Hôm ấy là ngày lễ Noel, Phong tạt qua nhà tôi từ sớm để lại một gói quà gửi qua tay mẹ tôi rồi phóng đi đâu đó mất dạng cả ngày. Tối đó Minh chạy sang rủ tôi đi nhà thờ, đợi mãi không thấy Phong, chúng tôi đành đi chỉ hai đứa.
– Mộc Miên, nếu Phong thích mày thật thì sao?
– Thì nó phải nói cho tao biết chứ sao? Rồi tao còn cốc đầu cho nó mấy cái, ai bảo hôm nay dám bỏ rơi tao với mày để đi chơi mảnh, chắc là nó đi chơi với em xinh đẹp nào rồi.
– Thế… nếu như… tao thích mày thì sao?
– Có phải mày định xin mấy phát đấm vào lưng không?
Minh im lặng, que kem trên tay nó cứ chảy, tôi ngồi nhìn thằng bạn thấy có gì đó lạ lùng lắm. Nhưng tôi lại nhanh chóng quên đi, chỉ cho đến khi chúng tôi ra về, Minh buông một tay lái để cho tay vào túi, xiết nhẹ lấy tay tôi. Hình như tôi có nghe thấy nó thì thầm gì đó, rất khẽ, hơi run run, và gió thì cứ thốc vào mặt. Tôi giật vội tay ra, nhảy tụt xuống xe và chạy ào về nhà. Trên đường về nhà không biết bụi có nhiều lắm không mà mắt tôi ầng ậc nước, tôi còn khóc lóc thảm thiết, thấy trái tim như có sợi dây mảnh thít chặt lại. Đó là lần đầu tiên tôi khóc vì hai thằng bạn, cả hai đứa nó rõ ràng đều hùa vào bắt nạt tôi. Gì mà thích với cả không thích? Bọn nó bị điên cả rồi nên mới nói nhăng nói cuội như thế. Nếu cả hai đứa nó thích tôi, thì ai sẽ là bạn của tôi đây?
Tối đó về nhà tôi vùi vào lòng mẹ mà khóc. Mẹ không hiểu con gái xảy ra chuyện gì mà chỉ đi về có một mình. Nhưng tôi cũng không nói với mẹ, gạt nước mắt đi, chạy lên gác gọi điện cho từng đứa một mắng xối xả. Hai đứa nó im bặt bên ống nghe, có lẽ tiếng khóc hòa với tiếng nấc của tôi lại kèm thêm âm thanh lèm nhèm khó nghe nên chẳng đứa nào hiểu gì, cũng không biết nói lại ra sao nên cứ im lặng để nghe. Tôi tức mình, xóa hết số điện thoại của cả hai. Sau lần đó, cho đến khi thi đại học, chúng tôi chỉ gặp nhau trên lớp.
6. Buổi họp mặt cuối cùng cũng đã tàn, tôi ngà ngà say, đi bên cạnh tôi là Minh và Phong, mỗi đứa một bên dìu tôi đi. Mặc dù đầu hơi choáng và chân đi loạng choạng, xong tôi nhận thức được rất rõ, chúng nó nhìn tôi, cái nhìn lạ lẫm lắm.
Hai thằng dìu tôi ra đến chỗ để xe thì Phong cáo bận về trước. Trước lúc về, nó với lấy điện thoại của tôi ở trong túi rồi nháy vào số của nó. Vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn, nó nháy mắt nói với tôi.
– Có số rồi, hôm nào rủ đi cấm được cáo bận đấy nhé!
Còn lại Minh ở bên cạnh, tôi không dám nhìn vào mặt nó, đôi mắt của nó như nhìn thấu cả cõi lòng tan nát của tôi.
– Mộc Miên, đã trưởng thành hơn chưa?
Chúng tôi đi song song cạnh nhau, con đường ngập xác lá, đèn đường vàng vọt phủ xuống vai hai người bạn lâu ngày không gặp. Thi thoảng có cơn gió lạc đàn ùa về, cứa vào tim nghe lạnh buốt.
– Tất cả chúng ta, chẳng phải đều trưởng thành hơn sao?
– Vậy đã có thể chấp nhận được chưa?
– Chấp nhận? Gì thế?
Minh xoay người nhìn tôi, rất lâu rồi tôi không cảm nhận được hơi ấm bàn tay ấy, vẫn là những cử chỉ nhẹ nhàng thân thuộc, Minh kéo tay tôi nhét vào túi áo khoác.
Gió vẫn thổi, tóc mái ngố của tôi bay bay, đôi má tôi vì lẽ gì mà hồng lự, tim cũng nhảy nhót liên hồi.
Này, tôi đã trưởng thành hơn chưa? Đứng trước tôi là Minh của những ngày xưa cũ hay là một người đàn ông khác? Ý tôi là một người đàn ông với cái nhìn như xuyên thấu, với ánh mắt nồng nàn và với một trời kí ức làm tim tôi nhảy nhót?
Chúng tôi còn đi bao lâu bên cạnh nhau như thế, bao nhiêu lời tôi muốn nói cẩn thận chuẩn bị từ đêm qua đã quên sạch. Tôi muốn hỏi xem tình hình của cả hai dạo này thế nào, muốn biết về công việc, cuộc sống của nhau. Chẳng phải chúng tôi đều ở chung dưới một thành phố hay sao? Tại sao lại không thể tìm thấy nhau dù chỉ là một lần lướt qua nhau như thế?
– Về nhà thôi, để anh đưa em về!
Câu nói của Minh mỏng và nhẹ tênh, tan đều trong gió. Tôi nghe đâu đó những lời thì thầm của đêm, nghe cả những tiếng nhạc du dương mà thời xuân trẻ chúng tôi cùng ngân nga dưới gốc phượng già. Khi tay Minh lồng vào tay tôi, ánh mắt kiên định kéo tôi đi, tôi cảm giác rằng những ngày cũ đang quay về, nồng nàn và đáng yêu như nó vốn dĩ là như thế. Còn cả những ngày mới đang đến, tiếp nối những ngày cũ trôi qua, chúng tôi lại xuất hiện trong cuộc đời nhau, dìu nhau đi qua những chặng giữa đường đời tất bật.
Tôi có ý định rụt tay trở lại, nhưng thoáng chốc thấy tim mềm như tan ra. Dường như tôi còn nghe một âm thanh khác, nghe tình về thênh thang, trên những con phố nhỏ, trong những tiếng gió xì xào…

Pages: 1 2 3

 

Truyện khác cùng thể loại: