“EM ĐỪNG ĐI!!! ANH XIN EM! ”
Đôi bàn tay trái của cô gỡ nhẹ năm ngón tay
anh đang nắm thật chặt tay phải cô.
“ANH XIN EM ! ANH YÊU EM MẤT RỒI! ANH XIN
EM!!!”
Cô mỉm cười và quay lưng kéo chiếc vali đi
về hướng sân bay. Bóng cô xa dần xa dần.
Bóng tối vây trùm lấy anh, anh hoảng sợ la
lên :
“EM ĐỪNG ĐIIIIIIIIIIIIIIIIIIII”
.
.
.
Ngồi bật dậy, mồ hôi anh ướt đẫm cả cái áo
ba lỗ. “Nóng quá! ” Anh nghĩ thầm và với tay
lấy cái remote giãm nhiệt độ máy lạnh xuống.
Anh vò vò đầu, nhiệt độ trong phòng từ từ
giãm xuống, nhưng từng cơn thắt của trái
tim làm mồ hôi cứ chảy, cứ chảy…
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên
lạc được … ”
Quái lạ, cô chẳng bao giờ khóa máy, phải nói
là rất sợ điện thoại bị tắt máy ấy chứ. Vì cô sợ
anh gọi tới mà cô không hay. Điện thoại anh
gọi tới là cô bắt nhanh nhất có thể, nếu để lỡ
cô sẽ lật đật gọi lại ngay khi hết bận. Tin nhắn
anh cũng vậy, điện thoại có lỡ hết tiền cô
cũng sẽ tìm cách mượn điện thoại nào đó
gần nhất để nhắn tin cho anh.
Cô là thế, cô yêu anh! Cô yêu bằng cả trái tim
chân thành nhất của người con gái.
Cô gạt qua mọi chuyện trong cuộc sống để
bên cạnh lắng nghe khi anh buồn.
Cô làm trò, và luôn nghĩ cách để nhân đôi
niềm vui của anh lên khi anh đang vui.
Và cô chọn cách im lặng, nuốt ngược tất cả
khi anh tức giận.
Cô là thế, người con gái nào cũng chọn cho
mình một cách yêu riêng và với cô, cô chọn
cách trở thành bình yên cho anh!
Anh đến với cô khi trái tim chai sạn, anh đến
với cô vì anh quý con người tốt bụng của cô.
Nhưng anh luôn hiểu rằng, anh không yêu
cô. Vì trái tim anh đã tổn thương quá nặng
rồi, không thể lành được nữa. Anh không cho
phép mình nói yêu cô vì anh không muốn lừa
dối cô.
Mọi thứ cứ thế trôi qua, anh tìm về cô như
bình yên trong cuộc sống. Cứ thế, anh đã
quen rồi và anh không sợ mất cô nữa. Vì anh
biết … cô luôn ở đó!!!
Và ngày hôm ấy, ngày anh làm trái tim chân
thành của cô tổn thương một cách tàn nhẫn.
Sáng hôm đó, anh và cô đang nắm tay nhau
dạo biển. Cô cười tươi hơn cả nắng, nhìn
anh :” Anh à! Tròn nửa năm rồi nhé!”. Anh
mỉm cười béo cái má phúng phính của cô và
siết chặt tay cô hơn.
Rồi bất chợt anh buông phắt tay cô ra và
đứng sững người lại.
Người con gái ấy, chính là người con gái ấy.
Cô gái đã làm trái tim anh vỡ vụn.Người con
gái đã làm trái tim anh khô cằn và chai sạn.
Người con gái ấy chạy đến ôm chầm lấy anh
ríu rít xin lỗi và ríu rít giải thích trong nước
mắt.
Tim anh đập mạnh, hơi thở anh gấp gáp.
Anh… tim anh lại thổn thức trước người con
gái ấy.
“Tại sao em bỏ anh đi? Tại sao em đi lâu như
vậy? Tại sao? Tại sao? Em có biết anh nhớ em
lắm không???HẢ??”
Người con gái ấy ôm anh chặt hơn nữa và
nói gì đó mà cô không còn nghe được nữa.
Tai cô ù đi… Cô choáng ngợp, tim cô thắt lại
rồi cô như trống rỗng…
Cô cắn chặt môi ngăn cho nước mắt chảy. Cô
quay đi!!!
Tối hôm đó, anh nhắn tin cho cô,chỉ 3 chữ :
” Anh xin lỗi!”
Cô khóc, nỗi đau vỡ òa đến khi cô ngất lịm đi!
.
.
.
.
.
.
Thời gian đầu anh rất hạnh phúc bên “tình
yêu đích thực” của anh. Nhưng một khi chấp
nhận đi lại con đường cũ cũng đồng nghĩa
với việc anh chấp nhận “vấp” lại những “vấp
ngã” cũ. Tưởng chừng anh đã có kinh
nghiệm, tưởng chừng tình yêu đã lớn hơn
sau khoảng thời gian xa cách. Nhưng anh đã
lầm, “vấp” càng lúc càng nhiều, càng lúc càng
đau. Ly nước đã đổ khi hốt lại sẽ không bao
giờ đầy lại được. Anh mệt mỏi, anh chán nản,
anh bế tắc. Anh muốn thoát ra, anh muốn
chạy….
Anh muốn đến đó – nơi bình yên của anh!
Từ lúc nào??? Anh đã yêu cô từ lúc nào??? Tại
sao giờ đây đâu đâu anh cũng thấy cô, tại
sao khi bên cạnh người con gái anh cho rằng
đó là tình yêu đích thực, anh cũng nhớ nụ
cười trong trẻo của cô.Anh nhớ cô đến thắt
lòng, anh nhớ cô! Anh muốn cô ở ngay đây,
ngay lập tức. Anh muốn ôm chặt thật chặt cô.
Anh muốn nắm chặt đôi tay mềm mại của cô.
Anh đau, anh sai rồi!!! Anh đã không biết
được rằng : Anh không thể sống thiếu cô.
Anh gọi điện thoại cho cô nhưng không
được. Anh chạy vội đến nhà cô bé em mà cô
thương nhất.
– Hôm qua … Chị đi hôm qua rồi anh ạ!Chị đưa
chiếc điện thoại này cho em và nhờ đưa lại
cho anh. Chị nói, đây là chiếc điện thoại anh
mua tặng chị nhân ngày sinh nhật, những tin
nhắn của anh từ ngày đầu hai người quen
nhau chị chưa hề xóa 1 tin nào, những hình
ảnh của anh chị cũng vậy. Chị thấy bộ nhớ
full rồi, chị cũng không dám xóa mà mua một
chiếc điện thoại khác để dùng. Vì yêu anh, chị
đã chấp nhận ở lại Việt Nam. Nhưng giờ chị
thấy anh đã hạnh phúc rồi, nên chị quyết
định về Mỹ sống với gia đình. Chị nói nếu
anh có nhận lại chiếc điện thoại thì anh nhớ
cất nó một nơi thật kín, đừng để người yêu
anh thấy, cô ấy sẽ buồn.
Và cô bé đưa cho anh một tấm thiệp
handmade nhỏ, nhìn style thiệp là anh đã biết
do cô tự tay làm :”Cảm ơn anh đã cho em có
được khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời
em. Anh phải hạnh phúc anh nhé!”
Cảm ơn anh ư? Anh đã làm được gì cho em
ngoài nước mắt???
-Chị ấy qua tới bên đó rồi, anh có muốn lấy
số DT của chị không?
Anh mỉm cười nhìn cô bé:
– Cảm ơn em, nhưng hãy để chị ấy được hạnh
phúc. Chị ấy là bình yên của anh, nhưng chưa
bao giờ bên cạnh anh chị ấy được bình yên
cả.
Anh quay đi!!!
Có cái gì đó ấm nóng lăn dài trên má và môi
anh lẩm bẩm ” EM ĐỪNG ĐI! ANH XIN EM! EM
ĐỪNG ĐI!!!”

 

Truyện khác cùng thể loại: