Em đã rơi xuống vực đen
Đã nghẹn ngào thắt chặt trái tim mơ mộng
Yêu anh hoang mang như biển rộng
Và anh lang thang không tìm được lối ra…

Nhiều đêm bật khóc khi giấc mơ anh không đến
Hơn cả ngàn lần em thầm gọi tên ai
Những lời nói như mũi tên tẩm độc
Gì thế anh? Em đã tự bắn mình?
Em vô vọng trong nỗi đau hoang tưởng
Có bao giờ quên được giấc mơ xưa?

Cầu cho em sẽ thật nhanh yên giấc
Chúc cho anh mỗi sớm thật bình yên
Cho mỗi đêm không còn cô đơn trong tiếng nấc
Anh sẽ yêu thương ai một ngày mới trong đời
Và hạnh phúc không mỉm cười với những giấc mơ dang dở.

Em sẽ đi bên phía chân trời
Bên những ước mơ ngọt ngào cách xa ngày tháng cũ
Tình yêu đó ngọt ngào khi hai trái tim khao khát bên nhau
Yêu anh là những giấc mơ buồn dang dở
Của một trái tim non nớt dại khờ
Anh hãy quên vì em sẽ nhớ…
Nhớ chỉ những điều tốt đẹp dù đã rất xa xưa
Anh là giấc mơ dang dở… và xa nhau mãi!

 

Truyện khác cùng thể loại: