–         Alo, Lan à? Có bận gì không, đi shopping với tôi đi

 

–         Ơ hôm nay ăn phải gì mà nổi hứng đi shopping thế? Mọi lần rủ thế nào cũng không chịu đi cơ mà

 

–         Ừ thì… muốn mua chút đồ cho thằng nhỏ

 

–         Trời, biết là con trai luôn rồi đó hả?

 

–         Ừ, 5 tháng rồi còn gì nữa. Thế nhé, chiều nay 2 giờ qua đây

 

–         Ok đi

 

Gác máy, Trà quay lại với màn hình máy tính. Cô đang ngồi tìm kiếm thông tin về những vấn đề cho trẻ sơ sinh, từ những thứ trẻ nên ăn, ăn bao nhiêu bữa một ngày, giờ nào, rồi thì những bệnh mà trẻ dễ mắc phải và cách phòng chống…vân vân và vân vân. Lần đầu tiên làm mẹ không khỏi làm cô lo lắng. Nhớ lại ngày cách đây gần ba tháng, cầm trên tay mẩu giấy xét nghiệm, cô nghẹn ngào bật khóc trong hạnh phúc. Gọi về cho chồng mà cô vẫn còn nấc đều đều.

 

Đã sinh ra là phận đàn bà, chồng có thể không cần, nhưng con cái thì phải ít nhất một đứa – cô đã từng nghe ai nói vậy, giờ không nhớ nữa. Cô chỉ biết rằng thiên chức của một người phụ nữ là được làm mẹ, được nhìn thấy đứa con mang nặng đẻ đau lớn khôn từng ngày, vui tươi, khỏe mạnh.

 

***

 

Một cuộc tình đối với cô thật quá hạnh phúc. Cô và anh yêu nhau ba năm, rồi tiến đến hôn nhân. Dường như trên con đường mà họ đi chưa từng gặp phải trắc trở. Điều này làm cô cảm thấy mình được thượng đế ưu ái nhiều quá. Anh là một người hiền lành, yêu vợ. Làm xa nhà nên chỉ cuối tuần anh mới về được với cô. Dù trời mưa to gió lớn hay đông lạnh cắt da cắt thịt đến thế nào, anh cũng vượt cả 250km về với vợ. Cô vẫn nhớ, những lần mưa lớn do ảnh hưởng của bão, gọi cho anh nhưng điện thoại mất sóng, cô ngồi đợi anh đến hơn 12 giờ đêm vẫn không thấy anh về. Tự nhủ, chắc mưa bão vậy, anh không về được, chứ bình thường có bao giờ anh về tới nhà muộn như này đâu. Vừa định đứng lên đóng cửa đi ngủ thì cô thấy anh, hai tay dắt xe, người có áo mưa mà cũng vẫn ướt hết.

 

Cô vội đi lấy khăn cho anh lau, những giọt nước vẫn nhỏ đều đều trên tóc, trên áo xuống. Mưa lạnh, và anh bị hỏng xe ngang đường. “Cũng may mà chỉ còn gần 10km thì đến nhà, anh tìm mãi mà không có quán sửa xe nào cả!” – anh vừa nói vừa cười. Cô cầm lấy đôi tay đã tê cứng vì lạnh của anh mà khóc:

 

–         Mưa này anh ở đó được rồi, sao phải lặn lội về với em

 

–         Cả tuần anh mới về với vợ được một hôm, vậy mà em nỡ không cho anh về như thế

 

–         Không phải, nhưng mà mưa…

 

–         Mưa thế chứ mưa nữa anh cũng cứ về

 

Cô không nói gì nữa, ôm chầm lấy anh.

 

–         Người anh ướt mà, em buông ra đi không cảm lạnh bây giờ

 

–         Ướt thế chứ ướt nữa em cũng cứ ôm

 

Anh cũng đến chịu thua tính bướng bỉnh của vợ mình, cốc nhẹ lên đầu cô một cái rồi bất ngờ bế bổng cô lên.

 

–         Không chịu buông anh ra chứ gì, em nhớ đó

 

–         Ơ, anh đi đâu đấy

 

–         Anh đi tắm – anh nở nụ cười “nham hiểm”

 

–         Ơ ơ, thế thôi thả em xuống

 

–         Không cho!

 

–         Nè nè…

 

***

 

Rồi, hình như trời cũng chiều lòng người, thấy anh tuần nào cũng vất vả về nhà với vợ mà ông trời thương, cho anh chuyển công tác về gần nhà, chỉ còn cách 50km. Anh nói với cô: “Thế này thì hôm nào anh cũng được về nhà với em”

 

Và anh làm thế thật. 9h tối anh về nhà, rồi sáng 5h đã phải đi lên cơ quan làm việc. Cô biết anh làm việc vất vả, nếu ngày ngày lại phải đi đi về về như thế nữa thì sẽ mệt hơn rất nhiều. Cả 2 tiếng đi về đó, anh có thể nghỉ ngơi được thêm. Thế nên cô nhất quyết bắt anh ở lại trên đó, cuối tuần mới cho về.

 

Anh cũng cứng đầu không kém, hồi đầu, anh ngày về một lần, rồi hai ngày, ba ngày một lần. Anh nhớ cô, và cũng biết cô nhớ anh. Anh cũng muốn dành tặng cô những bất ngờ nho nhỏ như thế. Có hôm anh về giữa tuần, rón rén mở cửa nhà nhưng đã bị cô khóa mất. Hình như cô biết anh lại “trốn” về nên mới trêu anh như thế. Mở điện thoại ra:

 

–         Alo, em à – anh nói bằng giọng buồn buồn

 

–         Em đây, sao thế ông xã – cô mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa

 

–         Em mở cửa ra đi

 

–         Cuối tuần mới cho về cơ mà

 

–         Một lần này nữa thôi

 

–         Bao nhiêu lần “một lần nữa” rồi anh nhớ không?

 

–         Đi mà, chẳng lẽ anh về rồi em còn bắt anh lượn lại cơ quan nữa sao?

 

–         Thế cũng được

 

–         Nói thật chứ?

 

–         Thật!

 

–         Ừ, vậy anh đi

 

Anh cúp máy, cô nhìn ra ngoài cửa, thấy anh nổ máy đi thật. Cô vội vàng mở cửa, chưa kịp gọi đã thấy bóng anh mất hút. Hình như anh giận cô thật rồi. Cô chỉ đùa anh chút thôi mà, cũng chỉ vì cô lo cho sức khỏe của anh, không muốn anh thêm vất vả nên mới bảo anh ở lại đó. Chứ thực tình, cô còn mong anh về hơn nhiều. Lấy nhau được hai năm mà chưa tuần nào trọn vẹn cô được bên anh, cũng thấy tủi thân so với những cô vợ khác lắm chứ.

 

Cô cứ ngồi ở bậc cửa, tự trách mình. Tối thế này rồi, anh còn đi lên đó, không biết có xảy ra chuyện gì không?

 

“Em xin lỗi, em biết sai rồi” – cô nghẹn ngào, mở máy bấm số gọi anh.

 

Tiếng chuông điện thoại anh vang lên rất gần, hóa ra anh đã dắt xe quay lại và đang đứng ngay cổng. Cô chạy ra, thấy anh đang cười. Anh cười đểu cô đây mà! Cô đấm mấy cái vào ngực anh:

 

–         Sao anh kêu đi rồi cơ mà

 

–         Đáng là anh đi rồi, nhưng nghe thấy tiếng em khóc nên mới quay về đấy chứ

 

–         Hồi nào

 

–         Mắt vẫn còn đỏ đây mà cãi hồi nào. Anh nghe hết rồi. Ừ, anh tha lỗi cho em – anh lấy lại giọng, nghiêm túc

 

Sao trông anh lúc này lại đáng ghét thế chứ???

 

***

 

Cuộc sống cứ êm đềm trôi, hạnh phúc của anh và cô là niềm mơ ước của biết bao người. Công việc và gia đình, nếu ai cân bằng được hai thứ đó thì họ đã tìm thấy hạnh phúc của chính mình.

 

Đứa bé đã được 5 tháng tuổi, vẫn đang từng ngày lớn lên trong bụng mẹ với tất cả tình yêu thương của cô. Anh gần đây vì công việc nên cũng ít về dần, nhưng vẫn gọi điện hỏi han quan tâm hai mẹ con mỗi ngày. Như vậy đối với cô là đủ rồi.

 

 

–         Bà thấy cái áo này thế nào? Trông đáng yêu đấy chứ

 

–         Ừ, trông đẹp đấy

 

Trà quay sang Lan:

 

–         Hôm nay sao thế?

 

–         Trà này…uhm…tôi nói cái này….bà đừng giận nhé

 

–         Nói đi, trước nay tôi đâu có giận bà chuyện gì

 

–         Uhmmm bà với anh Kiên vẫn ổn chứ?

 

–         Sao lại hỏi thế? Bọn tôi vẫn thế mà

 

–         Ừ, vậy có lẽ ông Thắng nhà tôi nhìn nhầm. Hôm trước ông ấy về kể với tôi là thấy ông Kiên nhà bà đi cùng với cô nào ý, nói cười thân mật lắm

 

–         *một thoáng suy nghĩ, rồi Trà lại cười, xua tay* chắc chỉ là đồng nghiệp hay khách hàng gì đó thôi, chứ anh ấy ngoan lắm

 

–         Ờ, tôi cũng mong vậy. Nhưng mà hiền quá như ông ấy cũng không phải là điều tốt

 

–         Sao bà nói thế

 

–         Rồi bà sẽ hiểu, thôi, sang kia chọn tất tay đi

 

–         Ừ đi

 

Cả ngày hôm ấy, cô cứ nghĩ mãi về câu nói của Lan. Lan vốn là bạn rất thân của cô, tính cô ấy cũng rất thẳng, thấy gì nói vậy. Cô không biết, liệu chồng mình… Đúng là mấy tháng nay anh có ít về thật, nhưng là do cô một phần, và do công việc nữa. Không lẽ, anh có người phụ nữ khác bên ngoài? Không! Không thể! Cô tự đập tay vào đầu mình, anh vốn hiền lành, lại rất nhát cơ mà, làm sao có thể. Nhưng…nhưng…

 

Cô suy nghĩ cả tối, rồi cuối cùng cô cũng có câu trả lời cho mình. Cô sẽ không nghĩ nữa, đã yêu là phải tin tưởng nhau. Cô không thể nghi ngờ anh như vậy được, như vậy là không công bằng với anh. Cô tin anh và cũng là tin chính mình đã đúng khi chọn anh. Vậy thôi, coi như cô chưa nghe thấy gì cả.

 

***

 

Cô đang lúi húi trong bếp với món cháo mới, vừa học được công thức trên mạng xong là cô thực hành ngay. Nếm thử, thấy cũng không đến nỗi tệ. Cô múc ra hai cạp lồng, mang sang cho bà nội và bà ngoại mỗi người một chiếc. Đi nào! Cô dắt xe ra cổng đi. Trời thì đã bắt đầu chớm đông, gió bắc bắt đầu thổi từng đợt. Nhớ hồi vẫn còn là sinh viên, anh hay chở cô đi vào những ngày đông như thế. Cô ngồi đằng sau, hét hò ầm ĩ. Thỉnh thoảng vòng tay ôm lấy anh mỗi khi đường mấp mô hay bất ngờ áp người vào anh mỗi lần anh phanh đột ngột là anh lại trêu cô lợi dụng anh. Mỗi lần đó, cô lại đỏ mặt rụt tay lại, nhưng đều bị anh nắm lấy: “Ôm cho chặt vào!”

 

Nụ cười bật ra thành tiếng, cô đang nghĩ, không biết liệu sau này gia đình ba người của cô sẽ hạnh phúc như nào…

 

Điện thoại đổ chuông. Dừng xe, bắt máy:

 

–         Lan à, gọi gì tôi thế?

 

–         Có nhà không để tôi sang đưa bà đi, có việc gấp

 

–         Sao?

 

–         Quan trọng, không nói được

 

–         Tôi đang ở gần nhà bà rồi, thôi để tôi qua đó

 

–         Ừ, nhanh nhé

 

Lan không nói gì cả, cô cứ thế chở Trà đi. Trà có hỏi, nhưng cô không chịu nói. Vẻ mặt lúc này hết sức căng  thẳng và có chút gì đó vội vàng, gấp gáp.

 

Lan xuống xe trước một khách sạn.

 

–         Sao lại vào đây?

 

–         Tôi không biết phải nói thế nào cả, cứ đi đi

 

Lan kéo tay Trà vào, nhìn vào khuôn mặt người bạn thân lúc đó không khỏi làm Trà lo lắng. Chưa bao giờ Lan nghiêm túc như vậy.

 

–         Bà muốn lên hay ở đây đợi?

 

–         Là sao? – cô ngơ ngác

 

–         Ông Kiên…ông ấy…

 

Trà chết lặng, không cần để Lan nói hết câu cô cũng có thể đoán ra. Cô thẫn thờ, không dám tin nữa. Với ánh mắt vô hồn, cô kéo tay Lan đi ra phía cửa

 

–         Bà định trốn tránh đến bao giờ?

 

–         Chắc không phải đâu, bà nhìn nhầm rồi, mình về đi

 

–         Nhầm là nhầm thế nào, cả tôi và ông Thắng cùng thấy. Hơn nữa…- vừa nói, cô vừa kéo Trà vào chỗ tiếp tân – cô ấy là bạn mình, bà có cần xem tên khách không?

 

–         Thôi…không….tôi…

 

–         Họ nói, hai người đó đến đây không phải lần đầu tiên đâu

 

Cô không nói được gì cả, trong đầu hiện lên những suy nghĩ chẳng được rõ ràng, tất cả đều mơ hồ. Cô lấy tay giữ lấy đầu, cảm tưởng đầu cô như nổ tung ngay bây giờ được. Ánh mắt vẫn vô hồn, ngây dại như thế. Có ai hỏi gì, cô cũng chỉ gật với lắc cho qua chứ cũng không rõ họ đang nói gì nữa.

 

Một tiếng, rồi hai tiếng qua đi, cô và Lan vẫn ngồi ở chiếc bàn nơi khuất sau một chậu cây cao. Cô không dám lên đó, không dám đối diện với sự thực. Cô quyết định ngồi đây chờ anh. Và cuối cùng, sau hai tiếng rưỡi, anh đã xuống, tay giữ eo một cô gái trẻ đẹp khác.

 

Đưa ánh mắt đã ầng ậc những nước nhìn anh không chớp. Cô nhận thấy niềm vui của anh trong từng nụ cười, ánh mắt, bờ môi. Với tính nóng như lửa của Lan, cô ném quyển tạp chí xuống bàn, đứng lên, định đi ngay ra đó, tát cho Kiên một cái thay người bạn tội nghiệp của mình. Nhưng chỉ vừa kịp đứng lên, tay Trà đã nắm chặt lấy cô, không cho đi nữa.

 

–         Đừng làm vậy, ở đây nhiều người

 

–         Đến giờ mà bà vẫn còn lo giữ thể diện cho ông ta à?

 

–         Mình về thôi – cô đứng dậy, kéo tay Lan ra phía cửa sau

 

Cả đoạn đường về, Trà không nói gì hết. Dù Lan có hỏi gì đi nữa, cô vẫn không thốt ra dù chỉ một lời.

 

***

 

Về đến nhà, cô vẫn nấu cơm như bình thường đợi anh. Hôm nay là thứ bảy, và anh sẽ về. Xong đâu đấy cũng đã 7h tối, tức là còn 2 tiếng nữa anh mới tới nhà. “Đủ thời gian” – cô mỉm cười cay đắng.

 

Đi lên nhà, sắp xếp lại chút đồ cho vào vali. Cô kéo đồ đi ra khỏi căn nhà, môi mỉm cười mà thấy mặn chát. Đưa tay lên xoa xoa bụng, giọt nước không kìm được lại rơi ra.

 

“Mẹ con mình đi nhé!”

 

 

9h tối, anh về tới nhà. Điện vẫn bật mà sao cửa lại khóa ngoài? May mà anh có chìa khóa. Bước vào nhà, cơm canh cô chuẩn bị cho anh vẫn tươm tất, nhưng cô đi đâu nhỉ?

 

Tắm rửa xong, ngồi đợi cô đến một tiếng vẫn không thấy cô về. Gọi điện thoại thì không liên lạc được. Anh chạy lên phòng thì thấy tủ mở, chỉ còn lại quần áo của anh.

 

Anh hốt hoảng, gọi cho mẹ thì mẹ anh nói cô không sang đó. Nhớ tới Lan, anh gọi hỏi cô thì bị cô mắng cho té tát.

 

Ngồi phịch xuống ghế, anh ôm đầu cắn rứt. Vậy là chuyện anh “ăn vụng” bên ngoài cô đã biết!

 

Anh cố nhịn cơn giận của Lan, bấm số gọi cô lần nữa. Chắc chắn cô biết Trà đi đâu. Vậy nhưng anh lại nhận được một loạt những lời mắng mỏ khác, mà không hề có chút tin tức gì về vợ nữa.

 

Anh lục hết các thứ đồ, xem cô có để lại chút thông tin hay lời nhắn gì không, nhưng không có. Mệt mỏi, anh nằm xuống ghế. Anh biết anh sai rồi.

 

***

 

Chuyện bắt đầu từ hơn hai tháng trước, vào một bữa liên hoan ở cơ quan. Đúng là trước giờ anh không biết nhậu nhẹt, bia rượu là gì vậy nên chỉ mới có hai li mà anh đã say. Thêm hai li nữa, anh xỉn hoàn toàn, không còn biết trời đất là gì.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh thấy mình đang nằm trong nhà nghỉ cùng cô ấy – một đồng nghiệp nữ trong phòng mới chuyển vào làm việc được nửa năm. Đêm đó, anh cũng không thể biết mình đã làm gì, chỉ thấy cô ấy lật chiếc chăn ra, chỉ cho anh mấy giọt máu đỏ trên tấm ga giường trắng.

 

Anh hốt hoảng, vội mặc quần áo và cuống quýt giải thích với cô. Cô vẫn bình thản, nhẹ nhàng trả lời không sao. Cô không bắt anh chịu trách nhiệm, chỉ mong anh giành chút thời gian cho cô ấy.

 

Bản lĩnh một người đàn ông và nỗi lo sợ khi vợ anh biết chuyện đã khiến anh gật đầu đồng ý.

 

Rồi dần dần mỗi lần cô rủ anh đi chơi mà không được, cô đều dọa sẽ nói lại chuyện với Trà. Anh miễn cưỡng đồng ý. Nhưng rồi, sức trẻ và sự quyến rũ của cô cũng làm anh thấy yếu lòng. Với những người chưa biết đến mùi phở là gì mà bỗng dưng được thưởng thức, sẽ thấy nó ngon hơn cơm nhà rất nhiều. Người hư sẵn thì không nói làm gì, nhưng những người ngoan lại là người dễ trở lên hư hỏng nhất. Trường hợp của anh cũng đúng ở đây.

 

Con người sinh ra, ai cũng muốn khám phá cái mới. Cái gì có nhiều quá rồi sẽ mau chán, và họ tìm đến những cái mới mẻ hơn, hấp dẫn hơn. Cô ấy mang đến cho anh cảm giác yêu đương mới, nóng bỏng và cuồng nhiệt. Anh thấy mình trẻ lại mỗi khi được gần gũi bên cô.

 

Và anh nhớ lại, không chỉ có một lần, lúc hai người đang tình tứ mà Trà  gọi điện, anh đã để mặc chuông reo mà tiếp tục “công việc” của mình. Trà tin anh, anh biết điều đó. Bởi vậy anh chỉ cần xin lỗi, nói rằng anh bận họp là mọi chuyện đều ổn cả.

 

Thỉnh thoảng, cuộc tình vụng trộm của anh cũng làm anh cảm thấy hứng thú hơn. Nhưng dù thế nào, anh cũng biết cô ấy không thể thay thế vợ mình, như kiểu dù thế nào đi nữa thì phở không thể ăn mãi thay cơm.

 

***

 

Trà đi, anh không thể liên lạc với cô. Nỗi chán ngán, buồn bã và cảm giác tội lỗi làm anh mệt mỏi trông thấy. Đã hơn hai tháng, anh đã tìm cô, đã hỏi dò tất cả bạn bè mà không ai cho anh biết nơi cô ở. Cuối tuần, trở về căn nhà trống vắng, lạnh lẽo đã trở thành một nỗi sợ hãi đối với anh. Anh tìm đến rượu, như một người bạn để giải sầu, để quên đi nỗi buồn đang bủa vây lấy mình. Và say, anh thấy đầu óc mình quay cuồng, thoáng nhìn thấy hình bóng người vợ thân yêu, anh đưa tay ra với nhưng không thể. Anh ngủ!

 

Nhưng người mà thực ra anh nhìn thấy không phải là Trà, là cô ấy. Cô ấy lại tới, và lại ở bên anh suốt đêm qua. Có ai biết rằng, trong lúc con người ta yếu đuối nhất thì không chỉ có phụ nữ, mà cả đàn ông, họ cũng dễ dàng ngả vào vòng tay một người mà mình không yêu thương. Chỉ để lấy chút cảm giác không bị bỏ rơi, để tìm nơi chống đỡ cho nỗi sợ hãi và cô đơn.

 

Và thế, lại một lần nữa, anh phản bội cô…

 

***

 

Anh nhớ lại có lần, khi vẫn còn yêu nhau, cô đã từng nói:

 

“Em sẽ đặt niềm tin ở anh tuyệt đối, sẽ không nghi ngờ linh tinh. Nhưng chỉ cần một lần thôi, em biết anh làm điều có lỗi với em thì em sẽ không bao giờ tin anh nữa”

 

Anh mỉm cười, hóa ra cô yếu đuối là thế, mỏng manh là thế, mà cũng sắt đá đến vậy. Bỏ qua hàng nghìn cuộc gọi, hàng trăm tin nhắn, cô vẫn không một hồi âm đáp trả anh. Nhìn lại mình trong gương, anh thấy mình giống như một ông cụ mất rồi. Mới xa cô mấy tháng mà trông anh già đi hẳn, hốc hác và xanh xao hơn nữa.

 

Chí ít cô cũng phải để anh nói lời xin lỗi hay nghe anh giải thích một câu. Cô đánh anh, mắng anh cũng được, nhưng sao lại mang theo cả đứa con chưa kịp chào đời ra đi không một lời như thế???

 

Nghĩ đến cô, anh lại nhớ tới rượu. Và mỗi lần rượu vào, anh lại đến chỗ cô ấy. Cô ấy biết anh vẫn đang coi mình là người thay thế, nhưng vẫn vui vẻ chiều anh. Cô đã dành tuổi thanh xuân mình đi tìm một người đàn ông ngoan như anh mà không được, đáp lại một cô gái như cô chỉ có những kẻ háo sắc, chỉ biết nói ngon ngọt mà thôi. Nhưng tiếc thay đến khi gặp được thì anh đã có vợ rồi. Cô tự nhủ, không sao cả, cứ từ từ, cô sẽ lấy được anh từ tay người phụ nữ may mắn đó. Và giờ cô đang làm được điều này.

 

Những ngày tiếp theo, anh ở bên cô ấy, không còn muốn trở về ngôi nhà nhỏ đầy ắp yêu thương hồi xưa nữa vì giờ nó cô quạnh quá, lạnh lẽo quá. Trốn tránh cô đơn, anh tìm đến hơi men và người phụ nữ sẵn sàng bên anh bất cứ lúc nào. Hình ảnh cô hiện về, chập chờn trong mỗi cơn say, trong mỗi giấc ngủ.

 

***

 

Gần 8 tháng, vậy là còn hơn một tháng nữa là đứa con trai của anh chào đời. Anh đang tưởng tượng, thấy bàn tay nhỏ nhắn, đôi chân ngắn cũn của con, thấy con anh bé bỏng cất tiếng khóc chào đời. Những suy nghĩ đó làm anh rơi nước mắt.

 

“Trà, giờ em đang ở đâu? Hai mẹ con vẫn sống tốt chứ?”

 

Cũng từ hôm anh bỏ đi, anh gọi cho Lan được hai lần đó, nghe đủ thứ cô ca. Lần này, hạ quyết tâm, anh lại bấm số gọi cho cô. Vì vợ và con, anh sẽ chịu đựng thêm. Thế nhưng vẫn vậy, vẫn là những lời mỉa mai châm biếm, vẫn là những câu giễu cợt và nói bóng gió. Anh dập máy, quẳng điện thoại vào góc phòng. Trà chưa bao giờ nói với anh những lời lẽ cay độc như thế mà cô ta dám. Nếu không phải vì cô ta là bạn thân của vợ anh thì anh đã cho cô ta một trận. Trong vài giây, anh còn cảm thấy thương cho Thắng, ngày ngày nin nhịn trước tính khí của cô.

 

“Được, em đã không muốn cho anh biết thì từ nay anh cũng sẽ không tìm em nữa”

 

Với giọng bực tức sau một hồi nói chuyện và nghe đủ sự giận dữ của Lan, anh ném mình xuống giường, chùm chăn che kín mặt. Anh muốn ngủ một giấc, một giấc ngủ theo đúng nghĩa mà từ ngày Trà ra đi anh không có được.

 

***

 

Lại một địa chỉ quen thuộc, khách sạn đó, và vẫn hai con người quen thuộc, quấn lấy nhau với sự ham muốn và thèm khát. Đúng lúc cao hứng nhất thì bất ngờ điện thoại đổ chuông. Là Lan. Anh nhếch mép cười, cô ta mà cũng gọi cho anh sao? Xin lỗi, hay tiếp tục tìm thùng rác trút giận? Anh không quan tâm, đưa tay tắt luôn nguồn rồi tiếp tục bên người “bạn giường” của mình.

 

Sau vài tiếng “làm việc”, anh mệt mỏi, chìm vào giấc ngủ. Và hình bóng Trà lại chợt về, nhưng….sao thế này? Bụng cô ấy… Sao trông cô ấy lại thiếp đi như thế kia, anh cố lay mãi mà không được.

 

“Trà! Trà! Em tỉnh lại đi!…Trà!…”

 

Anh bật dậy, mồ hôi còn vã ra ướt đẫm trán. Đưa tay lên lau, anh chợt nghĩ lại giấc mơ đó. Tại sao…? Như chợt nhớ ra điều gì, anh đưa tay tìm cái điện thoại. Lan gọi cho anh cả chục cuộc! Không lẽ…

 

Vội vàng, anh bấm số gọi lại.

 

–         Anh đi đâu thế hả? Cái Trà nó sinh rồi, đang trong bệnh viện này, đến nhanh đi

 

Chỉ kịp nghe thế, tai anh như ù đi. Mới có 8 tháng thôi mà, cô ấ sinh non sao? Phi xe ngay tới bệnh viện, cô vẫn trong phòng, khuôn mặt trắng bệch, mệt mỏi sau lần vượt cạn đầy gian khổ. Nắm lấy đôi tay nhỏ gầy của vợ, anh gục đầu, nước mắt người đàn ông vốn không dễ gì rơi mà giờ nó đang tuôn ra, ướt đôi tay vợ anh.

 

Trong lúc cô ấy cần anh nhất, trong lúc cô ấy vất vả và khó khăn nhất, anh đã ở đâu? Đã làm gì?

 

Tim anh như quặn thắt: “Anh xin lỗi, anh xin lỗi…”

 

Lan vào:

 

–         Đứa bé sinh non, may mắn mà cả mẹ và con đều giữ được. Anh có biết hôm qua suýt nữa thì bạn tôi…

 

Nói đến đây cô không thể tiếp tục nữa. Trà đẻ khó, phải mổ mới lấy được đứa bé ra. Nhìn thấy các bác sĩ cứ thỉnh thoảng lắc đầu, cô sợ. Đứng bên ngoài mà lòng cô nóng như lửa đốt, bấm số gọi anh thì không liên lạc được. Cô thấy thương cho bạn mình.

 

***

 

Trà vẫn không thay đổi quyết định, sau khi rời bệnh viện, cô lại mất tích khỏi anh. Lẵng hoa quả trên tay rơi xuống khi anh chết chân ở cửa phòng bệnh nhìn vào chỉ là một căn phòng trống đã được dọn dẹp sạch sẽ.

 

Lỗi là tại anh mà, anh có thể trách cô sao?

 

Bần thần, bước chân ra ngoài bệnh viện, anh đi về phía xe. Cô vẫn vậy, vẫn cứng đầu đến mức “đáng ghét” như vậy. Cô không nói gì, không trả lời anh cũng được, coi anh như người lạ cũng được, nhưng đừng tự làm khổ mình như thế chứ. Mới sinh xong, còn yếu như thế mà đã đưa con đi rồi. Cô không cho anh quyền làm một người chồng, người cha có trách nhiệm nữa. Cô thật vô tâm!

 

Đưa tay lên giữ chặt cho giọt nước mắt hiếm hoi đừng rơi, bất chợt một chiếc oto trên đường, thẳng hướng anh lao tới. Anh mới chỉ kịp buông tay, nhìn sang thì…

 

“rầmmmmmmmm”

 

Anh bất tỉnh. Trước khi đôi mắt vội cụp xuống, anh vẫn còn gọi tên cô: “ Trà, tha lỗi cho anh!”

 

Những giọt máu tươi chảy dài, ướt đẫm một khoảng đường…

 

***

 

Trong phòng cấp cứu, các bác sĩ vẫn đang cố gắng hết sức giành giật sự sống cho bệnh nhân. Hai người mẹ đứng ngoài, cả cô nữa, nước mắt không ngừng rơi.

 

Là Lan gọi điện cho cô biết tin, cô vội vàng đưa con vào viện ngay cùng anh.

 

Đôi tay nắm chặt vào nhau cầu nguyện. Cô chỉ mong anh đừng có sao, như vậy thôi, cô bằng lòng làm tất cả.

 

Cô vẫn cứ nghĩ rằng, mình và anh sẽ chẳng còn là gì của nhau cả. Yêu thương nhiều, nên tổn thương cũng nhiều. Và vì tổn thương nhiều, con người mới trở lên thật mạnh mẽ. Ngay lúc chuyển dạ đau đớn nhất, cô cũng không gọi anh. Cô đã tự nhủ, từ nay cô sẽ thay cả phần anh để dành tình yêu thương cho cậu con trai bé bỏng.

 

Vậy nhưng, có lẽ chính cô cũng không ngờ được, mình lại có thể mềm lòng mà thay đổi quyết định. Ngay giờ đây, cô chỉ cầu xin cho anh được qua khỏi, dù có đánh đổi tất cả cô cũng đồng ý. Cô không biết rằng tình yêu mà cô tưởng chỉ còn là hận ấy nó vẫn còn, và lúc này đây nó lại bùng lên mãnh liệt như thế.

 

 

Sau 6 tiếng phẫu thuật, các bác sĩ cũng ra, đáp lại gia đình một câu xin lỗi. Anh bị chấn thương nặng, giờ chỉ có thể giữ lại được mạng sống, còn cơ thể giống như người thực vật mất rồi.

 

Mẹ anh nghe xong, vỡ òa trong nức nở, ngất lịm đi. Cô cũng không dám tin vào tai mình nữa, phải hỏi lại Lan hai, ba câu liền. Lan vỗ về, an ủi cô, nói cô đừng quá đau buồn mà ảnh hưởng tới sức khỏe. Cô còn phải sống để lo cho cu Tít nữa cơ mà.

 

***

 

Nuốt nước mắt sau những nỗi đau chưa kịp qua đã có những niềm đau mới, cô thấy Lan nói đúng. Giờ cô đã là mẹ, cô còn phải sống để nuôi con, và cũng là sống vì anh nữa.

 

Đưa anh về nhà với niềm hi vọng dù chỉ nhỏ nhoi rồi một ngày anh sẽ khỏe lại, Lan nói cô ngốc. Đã quyết định từ bỏ rồi, giờ anh bệnh tật thế này lại còn chấp nhận quay về chăm sóc nữa. Cô chỉ cười. Chính cô cũng không nghĩ sẽ có ngày cô quay về bên anh, vì trước giờ một khi cô đã quyết định là sẽ không thay đổi. Nhưng đó là khi anh vẫn khỏe, còn bây giờ, anh như thế này, làm sao cô lỡ bỏ anh đi được.

 

Và mặc kệ tất cả những lời khuyên mà bạn bè dành cho cô, cô vẫn về, chăm sóc anh và con. Yêu và hận, đó đâu phải là hai phạm trù trái ngược nhau. Hận là cung bậc cảm xúc cao nhất của yêu. Nếu không yêu thì sẽ chẳng có hận. Hận là cả đời nhớ mãi, không thể nào quên, dù cho có muốn tẩy trắng kí ức.

 

Cái tính bướng bỉnh của cô lại không ai có thể ngăn được, không ai có thể nói gì làm cô lung lay suy nghĩ mà bỏ lại anh – giờ giống như gánh nặng cuộc đời cô ấy. Cô vẫn tận tình, chăm sóc anh. Ngày ngày kể anh nghe những câu chuyện, nhắc lại quãng thời gian hạnh phúc của 5 năm yêu và cưới, không hề có chút gì của những ngày đầy đau thương ấy – cô không muốn anh đau khổ nữa, cô đã tha thứ cho anh hết mọi chuyện rồi.

 

Cu Tít cũng lớn từng ngày, suốt ngày bi bô nói cười bên giường bố vẫn nhắm chặt mắt không chịu mở.

 

“Dù có thế nào đi chăng nữa, em cũng sẽ không bao giờ buông tay, không bao giờ ngừng hi vọng một ngày anh có thể nhìn thấy cu Tít gọi ba”, cô nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, nắm chặt tay anh mà thổn thức.

 

Cô giờ đây đã mạnh mẽ hơn nhiều, vì cô biết, cô phải cứng rắn để bảo vệ con và anh. Chưa một ngày cô từ bỏ, chưa một giây cô nghĩ sẽ đầu hàng. Ông trời sẽ chẳng phụ người có tâm!

 

***

 

–         Tít, con mang cho mẹ cái tô, 2 cái con nhé

 

–         Dạaaaa

 

Với đôi chân ngắn cũn cỡn, cu Tít chạy vào mang theo hai cái tô cho mẹ. Cũng đã sang mùa đông thứ tư rồi, cu Tít đã biết gọi mẹ và bố. Giờ ăn cơm nào cậu cũng cất tiếng mời bố ăn cơm từ khi cậu biết nói. Cô âu yếm, ôm con vào lòng: “Con ra thơm bố một cái đi!”

 

Đôi chân bé xíu lại chạy ra, kiễng lên, thơm vào má anh một cái. Cô mỉm cười, quay lại lấy cơm.

 

–         Mẹ ơi, mẹ ơi – bé con hốt hoảng

 

–         Sao thế con?

 

–         Bố…bố…nắm tay con – Tít trả lời, vẻ mặt đầy ngây thơ

 

Cô không dám tin, chạy lại bên anh, nắm lấy bàn tay anh. Lay anh dậy:

 

–         Anh có nghe thấy em nói không?

 

Không có gì cả! Cô lại gạt nước mắt, quay lại ôm con. Có lẽ thằng bé nhầm. Vậy mà làm cô tưởng thật chứ, ghét con quá đi.

 

–         Đây, mẹ ơi

 

Thằng bé chỉ vào đôi tay nhỏ xíu của mình đang nằm trong lòng bàn tay anh. Đúng, tay anh, tay anh cử động rồi.

 

Cô vui mừng đứng lên, nhấc bổng con trai lên rồi đặt xuống cạnh anh. Nắm lấy bàn tay anh mà giọt nước mắt chảy dài trên má:

 

–         Em biết, em biết sẽ có ngày anh tỉnh lại mà

 

Có giọt nước nào vừa rớt xuống từ đôi mắt người đàn ông trên giường bệnh. Dù chưa thể nói, nhưng trong anh giờ đây đã có một niềm hạnh phúc khó tả. Niềm hạnh phúc khi được cô tha thứ, niềm hạnh phúc khi cô trở về bên anh, và niềm hạnh phúc vì anh vẫn được làm chồng cô và làm cha của đứa con trai kháu khỉnh…

 

Truyện khác cùng thể loại: