Một điểm tựa cho em biết cảm giác an toàn, một điểm tựa yên bình giúp em đi qua những ngày giông bão. Hãy đến bên em, anh nhé!

Ngày xưa em mộng mơ với tình yêu kẹo ngọt của mình. Anh như một cây kẹo bông mà bất cứ đứa trẻ con nào như em đều yêu hương vị, màu sắc và muốn ngắm nghía, thưởng thức chúng. Anh trẻ con còn hơn cả chính em đây. Em từng có một tình yêu như thế, tình cảm học trò với bao rung động, nhẹ bẫng rơi như chút lá đỏng đảnh mỗi mùa thu, thắm đẫm sắc rực nhuộm cho cả một góc sân như những tán hoa phượng. Hai đứa mình cùng tuổi. Hai đứa đến với nhau rất tự nhiên, cân bằng như cái lẽ cuộc sống vốn thế

Nhưng đến giờ phút này, khi mà tuổi học trò đã qua đi, khi mà cánh phượng hồng chỉ còn được giấu trong trang vở, trong những dòng lưu bút, là khi những cây kẹo mút đã không còn quá hấp dẫn em như ngày trước nữa. Dường như em cũng nhìn những cậu bạn cùng tuổi với cái nhìn khác hơn, và có cả anh nữa.

Anh biết không? Em biết sự thật là bây giờ những nấc thang mới của cuộc đời mới mở ra trước mắt em. Có lẽ không ngoa khi nói rằng em là một đứa thích cảm giác ở một mình, tự mình làm gì đó. Tuy nhiên, em lại là một con bé rất sợ cô đơn. Và em rất cần một điểm tựa. “Nếu cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng cả thế giới này lên”. Em không tựa vào ai, không muốn dựa dẫm vào ai quá nhiều và cũng không muốn nhờ ai đó để vươn lên, mượn bờ vai, cánh tay và sức lực từ ngoài nhấc mình lên cao. Ừ thì em có thể sẽ đứng trên cao lộng gió, có thể bay, nhưng sẽ chông chênh và dễ ngã lắm, vì em nên tự đứng dậy. Vậy sao em còn cần một điểm tựa?

Em cũng muốn khi em buồn, em khóc, em có một bờ vai để dựa vào, để an ủi, chở che và yêu thương. Anh yêu thương em nhưng có khi nào anh đã đủ thấu hiểu để mang cho em bờ vai hay bàn tay anh cho em ôm lấy khi em cần?

Một điểm tựa cho em biết cảm giác an toàn. Em là một cô gái cung Cự Giải, giàu tình cảm, hướng về gia đình. Anh yêu em rất nhiều, nhưng cảm giác về hai đứa nhóc không ai nhường ai cứng đầu ở bên cạnh nhau thì chỉ có tựa vào nhau mà thôi. Em không ganh tỵ hay thấy thiệt thòi với ai nhưng em cũng là con gái mà, em muốn được giận dỗi vô cớ, muốn được một người bảo ban, quan tâm chứ không phải lo lắng cho ngược trở lại. Anh biết không anh?

Một điểm tựa yên bình, che nắng, che mưa, đi qua những ngày mưa bão, nắng cháy. Lạ kỳ thay nhiều lúc em thấy yêu những giây phút yên bình của cuộc sống lắm, yên bình để cảm nhận, để cảm nhận hơi thở ấm áp, cảm nhận nhịp đập trái tim. Đừng đòi hỏi em gì hết, đừng bắt em phải thế nào hết. Có người yêu nhưng em muốn sống một cuộc sống tự do, vui tươi và trong trẻo như em từng có. Anh hãy đến bên em và cho em một điểm tựa, anh nhé?

Anh có làm được không? Làm điểm tựa cho em trong suốt cuộc đời này?

 

Truyện khác cùng thể loại: