Hãy Để Anh Làm Một Gã Tầm Thường

Hãy để anh làm một gã tầm thường
Em cứ bước đừng ngoái đầu nhìn lại
Mưa có nặng hạt hay nhẹ qua trên mái
Chỉ là tóc thôi, ướt mãi cũng quen rồi

Cứ để anh làm gã thi sĩ dưới trời
Chân vất vưởng đong trên từng cọng cỏ
Rượt tìm vào trái tim của những cơn gió
Xước xát mùa hoang đi trên lối đất về

Anh đã quen rồi trăm ngàn giấc ngủ mê
Thấy một bóng dáng rất gần mà chẳng bao giờ với được
Cứ cố nhấc bàn chân mệt nhoài để bước về phía trước
Nhưng đến sau cùng vẫn lại đứng chơ vơ

Hãy để anh làm một gã tầm thường nghêu ngao giữa những vần thơ
Đi qua ngày vắng tóc buồn giăng mắt
Đi qua thời gian – tuổi trẻ thành quá khứ trên gương mặt
Đi qua đời mình mà cứ ngỡ lối hoang!

Hãy để trái tim anh đập yên bình trong lồng ngực của một gã lang thang
Em cứ sống bên ngôi nhà cùng một bàn tay khác
Anh quen rồi những yêu thương đi lạc
Như kẻ tầm thường vất vưởng giữa tháng năm!

 

Truyện khác cùng thể loại: