Tên truyện : Hương gió hạ

Tác giả: Dương Yến

Thể loại: Tình cảm nhẹ nhàng

Rating: Tất cả đều có thể đọc.

* *


Vài lời với đọc giả:

Đây là tác phẩm mang lối viết nhẹ nhàng, trong đó có những cảm giác chân thực của chính tác giả có cả tình yêu quê, tình yêu gia đình và cả tình yêu đôi lứa rất mong các đọc giả sẽ vui khi đọc tác phẩm. Đây cũng là món quà mà tác giả muốn dành tặng cho các mem yêu truyện trong hè này.

 

* * *

 

HƯƠNG GIÓ HẠ

 


Những ngày đầu hạ luôn để lại cho người ta những tư vị khó quên và quyến luyến không thôi, hạ mang theo mùi vị của sự ấm áp cùng nhiệt huyết.

Từ sáng sớm, Phan Diên Hạ đã tất bật chuẩn bị tươm tất mọi thứ cùng với một cái ba lô nặng trịch để về quê thăm ngoại. Hè nào Phan Diên Hạ cũng được ba mẹ đưa về quê ngoại chơi, nhưng năm nay lại đặc biệt hơn ba mẹ đều bận đi công tác nên Phan Diên Hạ sẽ đi một mình. Vừa kết thúc xong kì thi đại học, trong thời gian chờ kết quả thi Phan Diên Hạ sẽ ở bên bà ngoại ngắm cảnh làng quê, những năm tháng sống ở đô thị đông đúc nên cứ mỗi lần về quê Phan Diên Hạ vô cùng phấn khích.

Ba Phan Diên Hạ chở cô ra bến xe khách đông nghẹt người, phải nói ở bến xe thì loại người nào cũng có nên phải hết sức cẩn trọng quan sát xung quanh để bảo vệ bản thân lẫn tư trang. Trước khi rời khỏi nhà, mẹ Phan Diên Hạ không ngừng nhắc nhở phải cẩn thận với những tên móc túi hoặc những tên biến thái, trên xe tuyệt đối không được ngủ. Nghĩ đến những lời mẹ mình nói mà Phan Diên Hạ không có chút hạnh phúc lẫn buồn cười, ba mẹ cô vô cùng yêu thương cô nên luôn chăm sóc cô từng li từng tí như một đứa trẻ mới lớn.

Lại nghĩ đến chuyện năm nay cô rời nhà một mình cũng có chút lo sợ, bình thường cả gia đình Phan Diên Hạ sẽ thuê xe riêng để về quê thăm bà ngoại chính vì thế cũng không cần lo nhiều cho việc an toàn. Bước lên chiếc xe khách, đưa mắt nhìn xung quanh Phan Diên Hạ cố tìm cho mình một chỗ ngồi thích hợp, chỗ cô thích ngồi là mép trong để gần cửa sổ sẽ được thông thoáng còn được ngắm cảnh ven đường cũng không nghĩ tới là cô lên trễ chỉ còn một chỗ ngồi duy nhất cạnh một thiếu niên đang dùng nón kết che mặt ngủ ngon lành chẳng thèm để ý đến mọi thứ xung quanh.

Thầm nghĩ trong bụng, Phan Diên Hạ còn định cho rằng tên này là ăn trộm đi rình mò cả đêm hay sao mà mới sáng sớm đã ngủ, trong lòng nghĩ như vậy nên Phan Diên Hạ phát hoảng không thôi lại nghĩ đến lời mẹ dặn sẽ có móc túi Phan Diên Hạ ôm chặt cái ba lô. Nhưng nhìn kĩ lại vị thiếu niên này phong cách ăn mặc không tệ hay phải nói là cực phong cách mới đúng cho dù chỉ là một chiếc áo sơ mi sọc để hở một nút áo cùng một cái quần jean sẫm màu nhưng lại cực nam tính do dáng người cao ráo cùng cái chân thon dài vắt chéo , đôi giày thể thao nam thuộc loại mới nhất hiện nay nghĩ thôi cũng đủ biết con nhà có tiền không có khả năng là “móc túi”.

Đang mãi đánh giá vị thiếu niên trước mặt bỗng tiếng tài xế ra hiệu sắp chạy, Phan Diên Hạ mới luống ca luống cuống ngồi vào chỗ, đặt cái ba lô xuống dưới chân nhưng đôi mắt vẫn dán trên người vị thiếu niên, cái nón kết đen chết tiệt kia che đi nữa khuôn mặt chỉ ló ra được đôi môi và cái cằm nhưng theo mắt thẫm mĩ của Phan Diên Hạ người này chắc chắn ngoại hình không tệ. Lại thêm nước da hơi ngăm làm cho vị thiếu niên trở nên rắn rỏi cùng chín chắn chứ không như những đứa công tử bạn học cùng lớp với Phan Diên Hạ có làn da trắng bóc như con gái.

A, nghĩ đến đây sao mà mặt Phan Diên Hạ cảm thấy nóng ran thầm oán than trong lòng rằng từ lúc nào con mắt của mình lại để ý đến con trai, nghĩ vậy Phan Diên Hạ liếc mắt lơ đãng nhìn ra ngoài. Xe bắt đầu chạy bon bon trên đường cửa sổ được mở rộng mang đến những luồn gió hạ tươi mát, cô tên Hạ có phải là do cái tên hay không mà từ cho cô vô cùng yêu mùa hạ. Mặc dù cái nắng gay gắt của hạ khiến người ta cảm thấy nóng bức nhưng cô vẫn yêu nó.

Bất giác chiến xe lách đường để tránh xe cộ khác trên đường, xe nghiêng nghiêng làm cho Phan Diên Hạ không tự chủ được mất thăng bằng ngã lên người vị thiếu niên. Mùi hương nam từ thân thể vị thiếu niên kia xộc vào cánh mũi khiến tim Phan Diên Hạ đập liên hồi. Vị thiếu niên động đậy thân người có một chút khó chịu đưa nón lệch đi một chút liếc mắt nhìn người đang tựa vào ngực mình có chút thiếu kiên nhẫn, mùi hương từ mái tóc dài đen tuyền của Phan Diên Hạ cũng phảng phất theo hơi thở của vị thiếu niên hòa cùng gió hạ như một sự kết hợp ắn ý làm cho người ta cứ muốn nhắm mắt mà thưởng thức. Như vừa ý thức được bản thân đang nghĩ cái gì vị thiếu niên thầm rủa bản thân một tiếng, khi không để một cô gái xa lạ tựa vào người còn có những suy nghĩ ngu xuẩn đó. Không may cô gái kia là bọn móc túi dùng mĩ nhân kế để đánh lừa chẳng bản thân đã trở thành con mồi rồi hay sao.

– Cô à, xe đã chạy bình thường rồi có thể không nép vào người tôi nữa được không?

Đây là câu nói nhẫn nại nhất từ trước đến giờ mà Đỗ Chấn Việt nói, nhìn thoáng qua gương mặt của Phan Diên Hạ vì câu nói của mình mà hốt hoảng ngẩn đầu lên Đỗ Chấn Việt giật mình một cái, gương mặt này vô cùng quen thuộc, có khác ba năm trước một chút vì ra dáng thiểu nữ và đáng yêu hơn. Anh đã thấy cô qua webcam mỗi tuần nhưng vẫn phải ngạc nhiên khi nhìn thấy cô.

– A, xin lỗi! Xin lỗi.

Phan Diện Hạ ngẩng đầu nhìn Đỗ Chấn Việt, vội né người về vị trí cũ tránh làm người ta nổi giận dù sao đây cũng là trên xe là nơi công cộng, hành động lúc nãy của Phan Diên Hạ thật là không nên. Nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy cái nón kết đen từ từ bỏ xuống gương mặt góc cạnh hiện ra rõ ràng trước mắt ánh nắng xuyên kính phản chiếu tia nắng sớm nhàn nhạt làm nổi bật lên vẻ đẹp của Đỗ Chấn Việt, mái tóc trên trán nhẹ bị gió thổi bay. Đỗ Chấn Việt đưa ánh mắt đen sâu hàm chứa nét cười nhìn Phan Diên Hạ đang sửng sốt nhìn anh như vật thể lạ từ ngoài hình tinh rơi xuống. Cái cặp mắt đen tròn tinh nghịch của Phan Diên Hạ nhìn từ trên xuống dưới Đỗ Chấn Việt như điều tra tội phạm làm khóe môi Đỗ Chấn Việt cong lên tạo thành một nụ cười đẹp trong nắng hạ. Phan Diên Hạ nghiêng nghiêng đầu nhìn Đỗ Chấn Việt mà không thốt nên lời.

– Nhìn đủ chưa?

Một câu nói của Đỗ Chấn Việt như làm cho Phan Diên Hạ bừng tỉnh khỏi cơn mê trở về với thực tại, người thiếu niên trước mặt đã ba năm Phan Diên Hạ không gặp đã cao to đẹp trai thế này sao, nghĩ cũng chưa từng nghĩ đến nhưng mà cô khẳng định rằng cô không thể quên người này cho dù mỗi năm hai người chỉ gặp nhau qua kì nghỉ hè và mấy ngày tết tại quê ngoại.

– A, là Việt thật sao?

Phan Diên Hạ nhìn thỏa mãn liền nở một nụ cười tươi rói như nắng ban mai, đôi mắt chớp chớp long lanh nhìn chằm chằm Đỗ Chấn Việt hàm chứa sự hạnh phúc. Không nghĩ tới là có thể gặp lại Đỗ Chấn Việt sau ba năm không ở cạnh cô còn ngồi cùng một chuyến xe, bất giác cảm giác an toàn lan khắp cơ thể Phan Diên Hạ cô không phải sợ ” móc túi” hay “biến thái” nữa.

– Chứ không Hạ nghĩ là ai?

Đỗ Chấn Việt chỉnh chu lại tư thế ngồi, giọng nói êm ái nhìn Phan Diên Hạ mỉm cười, đã lâu như vậy mà tính tình dò xét người khác của Phan Diên Hạ vẫn không bỏ. Ba năm trước ba mẹ Đỗ Chấn Việt được cử sang nước ngoài công tác nên anh cũng theo sang đó du học, bây giờ cả nhà anh lại về nước nên anh mới có cơ hội về quê nội thật không may khi ba mẹ Đỗ Chấn Việt lại bận công việc không về cùng. Trên đường về khuôn mặt Phan Diên Hạ không ngừng hiện hữu trong tâm trí anh cũng không biết vì sao. Cũng không biết do trùng hợp hay tạo hóa sắp đặt mà Đỗ Chấn Việt và Phan Diên Hạ lại ngồi cùng một chuyến xe và ngồi chung một băng ghế.

– Hạ đã nghĩ Việt là tên móc túi nha!_nói xong Phan Diên Hạ cười hì hì chớp mắt vô tội nhìn Đỗ Chấn Việt.

Pages: 1 2 3 4 5

 

Truyện khác cùng thể loại: