Lạc mất anh rồi em làm chi nên tội
Nước mắt rơi nóng hổi môi mềm
Cứ nghĩ nhiều làm ký ức buồn thêm
Bao nhung nhớ một mình em đong đếm

Buồn vui ấy chỉ riêng em giấu nhẹm
Biết phân bua, than thở cùng ai?
Làm bạn với thơ, thao thức với đêm dài
Rồi bất chợt em tủi thân, em khóc

Bàn tay nhỏ không một ai chăm sóc
Thấy bâng quơ, thừa thãi giữa cuộc đời
Em ước mình xa tít chốn trùng khơi
Xé đau đớn thành trăm con sóng nhỏ

Anh yêu ơi ở nơi phương xa đó
Còn góc nhớ nào có dấu chân em
Có mắt, môi và ký ức êm đềm
Làm kỷ niệm một thời yêu bỏng cháy?

Thuyền tình yêu muôn đời không đáy
Dìm tin yêu về đáy đại dương
Lạc mất nhau ở giữa đoạn đường
Thôi chấp nhận như yêu thương lầm lỡ

Nếu chọn lại em vẫn yêu lần nữa
Vẫn đi sai, vẫn lạc lối giữa đường

***

http://doctruyen365.com/lac-mat-anh-roi/http://doctruyen365.com/lac-mat-anh-roi/

 

Truyện khác cùng thể loại: