Làm bồ của anh nhé!
– Làm bồ?
– Anh không đùa đâu, anh nói thật
đấy.
– Ơ kìa, em có đùa đâu, em nói
thật mà, ừ thì làm bồ. Thế làm bồ
là như thế nào ạ?
– Làm tất cả những gì như em làm
với người yêu, nhưng chỉ là bồ,
không phải người yêu, thế thôi.
– Anh nói thật đấy à.
– Ừ anh nói thật
– Tại sao? Anh có người yêu rồi,
em cũng thế, sao anh còn cần bồ
làm gì?
– Vì anh thích em.
– Thích em, nhưng… À anh này,
anh vừa phải thôi, anh đừng đưa
em vào tròng, đừng nghĩ em trẻ
con mà trêu em nhá. Em không bị
anh lừa đâu.
– Anh không đùa, anh nói thật. Anh
thích em, anh thoải mái khi ở bên
cạnh em, cách nói chuyện của em
khiến anh vui. Anh muốn gần em
hơn. Anh có thể nói hết với em
mọi thứ không dè dặt, không che
đậy, ở bên em anh thật hơn, không
phải chỉn chu như ở bên cạnh
người yêu anh.
– À, em hiểu rồi. Làm bồ như một
người bạn để chia sẻ chứ gì ạ. Em
sẵn sàng. Em quý anh lắm, em
cũng thấy rất thoải mái khi nói
chuyện với anh.
– Còn nữa, làm bồ…sẽ giống như ở
bên cạnh người yêu. Được ôm em,
được hôn em…
– Vớ vẩn, không được. Sao anh lạ
thế. Anh nói chuyện em chẳng
hiểu gì cả. Nửa đùa nửa thật. Em
chẳng thích thế này đâu.
– Anh thích em, thích được chăm
sóc em như người yêu em, được
em nũng nịu, được vỗ về em mỗi
lúc em buồn. Được chạm khẽ vào
tay em, và hơn thế nữa…
– Thôi anh đừng nói nữa, coi như
em chưa nói chuyện với anh hôm
nay. Anh suy nghĩ lại đi. Em bắt
đầu ghét anh rồi đấy. Chào anh.
Trang đập mạnh chiếc điện thoại
xuống mặt bàn, giận dữ và bối rối,
cô chẳng hiểu sao hôm nay Tùng
lại nói những điều như thế.
6 năm quen nhau từ hồi cấp 3, đó
là một thời gian rất lâu với Trang,
Tùng như một người anh lớn, rất
đỗi thân thiết và tâm lý. Chu đáo
trong từng cử chỉ, biết quan tâm
và lắng nghe cô hơn một người
bạn, sẵn sàng đưa cô đi chơi hay
gọi điện cho cô những lúc cô buồn.
Tất cả đều khiến Trang tin tưởng
và quý mến anh. Còn đối với Tùng
thì khác, ngay từ lần đầu tiên gặp
Trang, ánh mắt trong veo, đôi môi
đỏ mọng và cách nói chuyện thông
minh của cô đã thực sự hấp dẫn
anh, Trang như một ẩn số bắt buộc
Tùng phải đi khám phá. Nhưng tất
cả chỉ dừng lại ở sự quý mến và
niềm đam mê vì cả Tùng và Trang
họ đều đã có người yêu. Mọi
chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn
nếu Tùng không thích Trang đến
như vậy.
– Alo
– Em đây, Trang đây.
– Uh! Anh biết mà, sao vậy em,
hết giận anh rồi hả, giận lâu dữ vậy
trời. Coi như anh chưa nói gì nhé.
– Vâng
– Anh vui vì em gọi điện lại cho
anh đấy cô bé ạ. Dạo này em sao
rồi?
– Em vẫn bình thường anh ạ.
– …
– Uh, em có chuyện gì hả, giọng
em buồn quá.
– Không …có gì đâu anh, em chỉ
muốn gọi cho anh thôi…Thế thôi
anh nhé, em chào anh.
Tít tít…
Ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì vừa
xảy ra Tùng vội vàng bấm số gọi
lại cho Trang, chắc chắn cô bé có
chuyện rồi, lạ lắm, mọi ngày cứ líu
lo sao hôm nay lại ít nói thế.
– Trang hả em, em có chuyện
buồn đúng không? Kể cho anh
nghe đi? Sao lại giấu anh thế?
– …Anh ơi… – Giọng Trang run
lên, những tiếng nấc nghẹn ngào
phát ra.
– Ừ anh đây, anh vẫn nghe em nói
đây.
– Không có gì đâu anh ạ…. em với
anh Nguyên, chia tay rồi.
– Sao lại thế? Anh không hiểu.
– Anh ấy phản bội em, anh ý có
người yêu khác rồi anh ạ.
– Có chắc không em? Em nói
chuyện với Nguyên chưa? Phải
bình tĩnh em ạ, em nên tin người
yêu em. Và cho nhau cơ hội.
– Anh ý bảo người ấy chỉ là bạn, là
bạn mà có thể ôm, có thể hôn
được hả anh?
– ….
Trang hét lên, những cảm xúc bấy
lâu cô kìm nén vỡ òa, cô không
muốn tin vào những gì mình chứng
kiến nhưng tất cả là sự thật. Cô bị
người yêu phản bội. Người mà ai
cũng cho rằng anh ý hiền lành và
trung thực dối lừa cô. Cô đau đớn
và uất hận, cô căm thù con người
lấy đi niềm tin vào tình yêu của
cô. Cô muốn trả thù.
Lặng đi một hồi lâu để lắng nghe
tiếng khóc của Trang, Tùng cảm
thấy một nỗi buồn tê tái. Anh
thương Trang, anh muốn ở bên
cạnh cô, ôm cô vào lòng.
– Em nín đi, đừng khóc cho một
người không đáng như thế nữa.
– …
– Vâng, em nín….Từ ngày mai…
anh làm bồ của em nhé.
– Bồ ư, anh bảo anh đùa mà, quên
chuyện ấy đi, anh coi em như em
gái, bất cứ lúc nào em cần, anh sẽ
ở bên em. Đừng nhắc đến chuyện
hôm trước nữa em nhé. Anh đùa
thôi mà.
– Nhưng em không đùa, em nói
thật. Em cần. Em không muốn cô
đơn.
– Thì anh vẫn ở bên cạnh em mà,
anh sẽ lấp đi khoảng trống của em,
được chưa cô bé.
– Không, thế chưa đủ, em muốn
được đi chơi với anh như một
người yêu. Được chăm sóc cho anh
như với người yêu em. Được ôm
và hôn anh khi nào em muốn.
– Em…em lấy anh ra để trả thù
tình yêu hả? Hay trả thù Nguyên?
– Không… – Trang ngập ngừng.
– Đừng suy nghĩ như thế nữa em
nhé, em ngủ đi. Mai anh sẽ qua
đưa em đi chơi. Đừng khóc nữa,
anh sẽ ở bên em. Em gái bé nhỏ ạ.
– Vâng, anh ngủ ngon.
Lần này, Tùng là người dập máy
trước. Anh hiểu cảm giác của
Trang, anh biết cô nói như vậy để
trả thù Nguyên, anh hơi chạnh
lòng, nhưng thực sự anh thấy vui
và đến chính bản thân anh cũng
không thể lý giải được điều này.
7 giờ tối hôm sau.
– Em muốn đi đâu?
– Đi xem phim được không ạ?
– Ừ được.
– Anh có sợ chị Linh nhìn thấy anh
với em đi cùng nhau không? Nhỡ
bạn bè người quen biết được thì
sao anh?
– Sợ gì hả em, Linh hiểu mà, anh
cũng kể với Linh về em. Linh bảo
quý em lắm đấy.
-Thật vậy ạ?
– Ừ, thật.
Vừa đến cửa rạp chiếu phim, Trang
đã nhảy phắt xuống xe, cô đưa tay
chỉ chỉ vào hầm để xe.
– Anh gửi xe đi em đứng đây chờ
anh nhé.
– Ừ, chờ anh nhé.
Đôi má lúm đồng tiền của Trang
làm cô bé trở nên rất đáng yêu,
mới hôm qua còn khóc thế mà
hôm nay Trang như một con người
khác hẳn. Cô vẫn lí lắc như mọi
ngày. “Chắc cô bé không muốn thể
hiện là mình buồn rồi về nhà lại
khóc một mình cho mà xem”,
Tùng nghĩ thầm trong bụng như
thế. Đây là lần đầu tiên cô và anh
đi xem phim, mọi lần hai người chỉ
toàn đi ăn rồi đi uống café, đến
những nơi để có thể nói chuyện
được,vì Trang sợ mọi người hiểu
nhầm. Sợ ai đó nhìn thấy mình vừa
chia tay người yêu đã đi với người
khác.
– Anh ơi, xem phim này nhé.
– Phim ma hả em, có sợ ma không
mà dám xem.
– Hì, em có sợ, nhưng có anh đi
cùng, em ứ sợ.
– Ừ, hôm nay cô thích gì tôi cũng
chiều hết.
– Thế mua vé xong, anh mua bắp
rang bơ với cả pepsi cho em nha.
– Dạ vâng ạ ạ ạ. – Tùng kéo dài
giọng ra khiến cả hai người cùng
bật cười
Anh cảm thấy vui vui, lâu quá rồi
anh chưa được đi xem phim, vì cả
anh và Linh đều bù đầu với công
việc, Linh cũng chẳng thích đi xem
phim, cô cho rằng mình hết tuổi ấy
rồi. Cô và anh thường đến nhà
nhau, ăn tối và làm những việc chỉ
người lớn mới hiểu. Yêu nhau
cũng đã lâu nên cũng nhàn chán
dần, ko ngọt ngào lãng mạn như
hồi mới yêu. Vậy là quá đủ cho
một buổi đi chơi.
Hai tiếng ngồi trong rạp trôi qua
thật nhanh, một bộ phim chẳng có
gì thú vị, tình tiết nhạt nhẽo, phim
ma mà ma hiện rõ mồn một nhưng
đôi bàn tay nhỏ bé của Trang đang
siết mạnh lấy anh, cô bé có vẻ rất
sợ hãi, mỗi lần Trang hét lên lại
khiến anh bật cười. Thật ngộ
nghĩnh, anh cảm giác trái tim mình
đang loạn nhịp.
– Anh về nhé, em cám ơn, hôm
nay em rất vui.
– Sao lại cám ơn, em không coi
anh là bạn à. Hôm nay anh mời em
đi rồi, hôm sau em phải mời anh đi
chơi đấy nhé.
– Dạ, rõ ạ.
Tùng phóng xe đi về, mùi hoa sữa
phảng phất trong không gian, anh
thấy yêu đời lạ, Trang như một
luồng gió mới thổi mát tâm hồn
anh, một cảm giác mà lâu rồi anh
chưa thấy có.Đang miên man trong
cảm xúc lâng lâng bất ngờ chuông
điện thoại reo, là Linh gọi.
– Alo, anh đây.
– Anh đang trên đường à, anh vừa
đi đâu về thế?
– À, hôm nay phòng anh liên hoan,
mọi người rủ nhau đi nhậu nhẹt
em ạ! Sao thế tình yêu của anh?
– À không, chắc là nhầm anh ạ, cái
Nga bạn em nó bảo nhìn thấy anh
đi với cô bé nào đó vào rạp chiếu
phim. Nhưng em nghĩ nó nhầm vì
anh có bao giờ đi xem phim đâu.
– Ui, thế à, lạ nhỉ. Chắc nó nhầm
thôi em ạ. – Tùng giật bắn người,
một luồng gió lạnh chạy dọc sống
lưng.
– Vâng thế thôi anh ạ, anh về
nhanh đi anh nhé. Em ngủ đây, yêu
anh nhiều.
– Ừ hôn em.
Linh vừa dập máy mồ hôi ứa ra
ướt đẫm áo của Tùng, anh chưa
bao giờ kể với Linh về Trang như
những gì anh nói. Làm sao khi yêu
ai có thể chấp nhận chuyện người
yêu đưa một cô gái khác đi xem
phim được chứ, nhưng làm sao
Tùng có thể nói cho Trang là anh
đang phải lén lút đưa cô đi chơi.
Điều kiện không cho phép, nhưng
anh cho rằng mình chẳng làm gì sai
cả, chỉ là nên cẩn thận hơn cho các
lần sau thôi.
Đã một tuần kể từ ngày đi xem
phim, Tùng chưa gặp lại Trang, hai
người vẫn gọi điện thoại và nhắn
tin cho nhau như thường lệ. Nhưng
Tùng bắt đầu cảm thấy một nỗi
nhớ đang lớn dần lên, nỗi nhớ
không mang tên tình yêu. Hôm nay
Trang gọi điện và mời anh đi chơi,
lần này không đi xem phim chỉ
đơn thuần đi uống café, cô bé có
vẻ gầy hơn, đôi mắt ẩn chứa một
nỗi buồn sâu lắm. Anh muốn hỏi
nhưng sợ sẽ khiến Trang buồn hơn
nên lại thôi. Buổi nói chuyện không
nhiều tiếng cười, chỉ là những
khoảng lặng, anh để yên cho cô thả
sức mà suy nghĩ cùng tách café
được khuấy liên tục.
– Làm bồ thì có thể yêu được
không hả anh?
– Không em ạ, bồ là bồ, còn người
yêu là người yêu.
– Sao lại thế ạ? Anh chắc mình sẽ
không yêu bồ chứ, có ai nói trước
được gì đâu?
– Anh hiểu anh mà, anh biết phân
biệt rõ ràng giữa thích và yêu, giữa
người yêu và bồ em ạ.
– Uh, anh tự tin nhỉ.
– Anh chỉ nói thế thôi, còn em là
em, em không phải là bồ của anh
nghe chưa?
– Anh ko nói với chị Linh, Em cũng
ko nói với ai. Mọi chuyện đều kín.
Thì làm sao ai biết được.
– Như vậy chẳng khác nào nhăng.
– Em có nói vậy thôi chứ có gì đâu,
ta về thôi anh.
Trang đứng dậy, cái thân hình nhỏ
bé ấy thể hiện rõ cô đang mệt mỏi
lắm, nhưng cô vẫn cười thật tươi
với Tùng mỗi khi bắt gặp ánh mắt
anh đang nhìn cô.
– Anh đội mũ bảo hiểm cho em đi.
– Hả, anh chưa đội mũ cho ai bao
giờ đâu đấy, kể cả chị Linh.
– Thì anh đội cho em, có gì khó
đâu mà.
– Ừ.
Vừa cúi xuống để gài dây mũ,
Trang bất chợt thơm nhẹ vào má
Tùng và nói khẽ: “Em thích anh,
thật đấy. Từ mai em sẽ làm bồ
anh.” Câu nói và cái thơm bất ngờ
khiến Tùng bất động. Anh đứng
lặng im mất mấy giây, hạnh phúc
xen lẫn bối rối. Anh giống đứa trẻ
mới lần đầu biết rung động, tim
anh như muốn nhảy ra ngoài***g
ngực. Anh muốn nói không, muốn
từ chối lời đề nghị của Trang,
nhưng chính sự tham lam của
người đàn ông ngăn anh lại. Anh
thích sự mới mẻ Trang mang đến.
Anh gật đầu đồng ý. Kể từ giây
phút ấy họ là tình nhân. Sự chung
thủy đang dần bị phá vỡ bởi lý trí.
23 giờ 15
Tin nhắn của Trang
– Em nhớ anh
– Anh cũng thế.
23 giờ 30
– Em nhớ anh
– Anh biết rồi mà, anh nhớ Trang
lắm.
– Em thích anh.
– Anh cũng thích Em nhiều lắm.
Tùng tủm tỉm cười, càng ngày anh
càng cảm thấy thích thú với sự ngộ
nghĩnh đáng yêu của Trang.
– Anh thích em nhiều lắm, em ngủ
đi nhé. Hôn em.
– Ai cho anh hôn mà anh hôn.
Thơm gió thôi. Xì. Em ngủ đây.
Mai gặp lại anh nhé.
– Khoan đã, sao lại mai hả em?
– Mai rồi anh biết, anh ngủ đi.
– Mơ về Anh nhé.
11 giờ 30 trưa ngày hôm sau.
– Anh xuống dưới cổng cơ quan đi,
em đang ở đấy.
– Sao em lại đến cơ quan anh?
– Anh xuống đi rồi biết.
Tùng vội vàng chạy xuống, anh
không hiểu Trang đến cơ quan anh
làm gì, mọi người ai cũng biết Linh
là người yêu anh, anh sợ ai đấy
nhìn thấy Trang rồi lại nói cho
Linh. Anh thấy lo lắng thực sự.
– Sao mà anh phải vội vàng thế
kia, em có bỏ đi khi anh xuống
đâu.
– Vì anh không muốn em chờ lâu.
Vừa nói Tùng vừa lấy tay lau
những giọt mồ hôi đang rơi lả tả
xuống mặt.
– Em nấu ăn trưa cho anh, anh ăn
đi. Em về đây. Em bịt mặt thế này
sẽ không ai nhận ra em đâu, anh
đừng lo.
– Ừ, anh cám ơn, em về cẩn thận
nhé.
Anh đứng nhìn theo bóng chiếc xe
của Trang cho đến khi cô đi khuất,
hộp cơm Trang làm cho anh thật
ngon, Tùng cảm động lắm. Chưa
bao giờ Linh làm như vậy với anh.
Cầm hộp cơm trên tay anh thầm
cám ơn Trang, anh thấy mình là
một người may mắn.
Hôm sau nữa.
– Lạnh anh nhỉ.
– Ừ. Lạnh. Em ôm anh đi cho đỡ
lạnh.
– Không.
– Thế để anh ôm em nhé. Có gì
đâu.
– Vâng.
Tùng kéo tay Trang vòng lên để
ôm lấy anh. Đôi bàn tay nhỏ bé
của Trangvà anh đan xen vào nhau.
Khoảng cách giữa cô và anh bây
giờ gần như không còn nữa. Chỉ
còn thiếu một nụ hôn nữa thôi.
Anh sẽ chính thức đạt được những
gì anh mong muốn.
– Anh hôn em nhé.
– Sao anh hỏi kì thế, không, em
không cho.
– Tại sao?
– Vì chưa lãng mạn. Vì nhanh quá.
Em muốn tất cả diễn ra từ từ.
– Ừ thế thôi, anh thơm em vậy
nhé.
– Uh.
Thơm nhẹ lên đôi má phúng phính
của Trang, Tùng cảm thấy mình
thay đổi khá nhiều. Không còn
cứng nhắc và khô khan như những
gì anh biết về mình, những hành
động cử chỉ anh chưa từng có
trước đây, những thứ anh cho là lố
ngớ ngẩn, bây giờ anh làm rất
thích thú nữa. 1 cảm giác mới lạ
đang đến với anh dường như mới
yêu lần đầu.
Hình ảnh Trang lấn chiếm dần
trong tâm trí của anh. Lúc nào anh
cũng muốn ở bên cạnh cô, đi cùng
cô. Lúc nào cũng nhắn tin hỏi hăn
quan tâm Trang. Không còn cảm
giác tò mò muốn hôn lên đôi môi
cô, anh muốn mọi thứ diễn ra thật
chậm.
Những ngày tiếp theo, Tùng như
quên đi mình có người yêu, anh
tràn ngập trong những cử chỉ ngọt
ngào dễ thương của Trang. Anh
lạnh nhạt với Linh và ít quan tâm
Linh hơn trước. Những tin nhắn
ngộ nghĩnh, những hành động bất
ngờ khiến trái tim của chàng trai
26 tuổi loạn nhịp. Không thừa nhận
mình đang dần dần yêu Trang, anh
vẫn nghĩ mình là một người biết
phân định rõ ràng giữa cảm giác
thích và yêu, nhưng những đêm
trằn trọc vì nhớ cô khiến anh
không thể lí giải nổi. Anh ghen với
những ánh mắt khác nhìn Trang,
giận dỗi khi cô có những tin nhắn
tán tỉnh của những chàng trai khác,
nhưng anh không có quyền, anh cố
làm như không quan tâm. Trang
không là người yêu, cô ấy chỉ là
bồ, là người tình của anh mà thôi.
Nên anh có chút giới hạn.
– Mưa quá để anh lấy áo mưa ra
nhé.
– Không, trú mưa đi anh.
– Muộn rồi mà, em lạnh không? Có
sợ về muộn không?
– Trú một tí thôi, không tạnh thì
em với anh đi về. Em muốn đứng
trú mưa với anh. Lạnh thì em ôm
anh.
– Ừ. Dừng ở đây nhé.
Tùng vội vã táp xe vào một mái
hiên bên đường. Những cơn giông
mùa hạ bao giờ cũng dữ dội. Ôm
Trang vào lòng, anh muốn che
chắn cho những hạt mưa không
làm cho cô thêm lạnh.Từ từ Trang
nhướn người lên, chạm khẽ vào
môi anh. Nụ hôn đầu tiên của hai
người. Dưới những hạt mưa nặng
trĩu hai người hôn nhau say đắm,
một cảm giác hạnh phúc tràn ngập
trong Tùng. Anh nhận ra anh
không chỉ thích Trang như anh
nghĩ, đó là tình yêu. Anh rung
động, anh run, những cảm xúc chỉ
tình yêu đích thực mới mang đến
cho anh. Anh nhớ mùi hương của
Trang đến nồng nàn. Anh muốn
Trang là người yêu anh thực sự.
————— —-
– Anh và em chia tay thôi!
– Tại…tại…sao lại thế?
Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống sàn
vỡ toang. Linh ngước lên nhìn
Tùng, nước mắt cứ thế chảy ra
giàn giụa. Cô biết thời gian gần
đây Tùng thay đổi, không còn được
quan tâm vỗ về cô như ngày xưa,
nhưng cô không bao giờ có thể
tưởng tượng anh nói ra lời chia
tay. Hơn 3 năm yêu nhau, bao
nhiêu khó khăn trắc trở cô cùng
anh vượt qua. Tin tưởng anh tuyệt
đối, họ dự định cuối năm nay kết
thúc bằng một đám cưới . Ai cũng
khen tình yêu của họ đẹp. Vậy tại
sao anh nói như vậy chứ?
– Anh không tốt, anh không xứng
đáng với em…Anh xin lỗi, em
không có lỗi gì cả. Là do anh, anh
sai.
– Tại sao? – Linh hét lên, cô như
điên lên sau câu nói của Tùng, cô
chạy thẳng ra trước mặt anh.
– Hơn 3 năm yêu nhau, anh nói
một câu anh sai là có thể chia tay
được ư? Tất cả những kỉ niệm
chúng ta có với nhau anh nói một
câu anh sai là rũ bỏ được hết sao?
– Anh ơi, anh đừng như thế này,
em sợ lắm, anh đang đùa em đúng
không? Anh đừng đùa thế nữa. –
Linh ôm chầm lấy Tùng, toàn thân
cô run lên bần bật, tiếng nấc ngày
một to hơn.
– Em bình tĩnh lại đi… – Giọng nói
của Tùng run lên, những giọt nước
mắt cũng đang lăn dài trên má anh.
Anh cầm tay Linh đẩy cô ra.
– Em đừng khóc, em không có lỗi,
là do anh. Anh xin lỗi em. Em khóc
thế này, anh thương em lắm…
Đến đây, dường như cảm xúc dằn
vặt tội lỗi khiến Tùng không còn
kìm chế nổi nữa. Anh bật khóc, hai
con người từng yêu nhau, từng
hạnh phúc giờ đây đứng trước mặt
nhau khóc. Khóc cho một cuộc chia
ly. Chia ly hoàn toàn.
– Anh có người yêu khác rồi đúng
không? – Linh cúi mặt xuống,
bước lùi ra khỏi vòng tay của anh,
gióng nói của cô bỗng nhiên đanh
lại.
– Anh…
Chưa bao giờ Tùng thấy Linh giận
dữ như vậy. Cô đẩy mạnh anh ngã
xuống sàn.
– Anh đúng là không xứng đáng có
được tình yêu của tôi. Đồ đểu.
Linh chạy nhanh ra khỏi cửa, bóng
của người con gái đoan trang nết
na ấy cứ ngày một khuất dần. Bỏ
lại sau lưng một người đàn ông ôm
mặt khóc, khóc ân hận cho tội lỗi
mình gây ra. Anh không biết mình
đang làm gì nữa. Khóc để chấp
nhận từ nay sẽ mất hoàn toàn
người con gái từng là của mình.
Anh đau. Anh buồn.
– Trang, anh yêu em.
– Yêu em? Anh chỉ được nói thích
em thôi. Anh có người yêu anh,
em chỉ làm bồ của anh thôi mà.
– Không, anh chia tay chị Linh rồi.
Anh muốn làm người yêu em thực
sự. Thế nên Anh quyết định chia
tay Linh để đến với Em. Muốn em
là của anh. Anh yêu em mất rồi.
Yêu nhiều lắm.
– Yêu?
Trang mỉm cười một nụ cười nửa
miệng, cô nhìn anh, một ánh nhìn
tinh quái. Chưa bao giờ cô nhìn anh
như vậy, ánh mắt sắc lém, quái dị,
anh thấy sợ anh mắt ấy.
– Anh biết không? Em từng hi
vọng anh không giống như những
người con trai khác, em vui nhiều
lắm khi ở bên anh, ấm áp nhiều
lắm khi được anh chăm sóc. Nhưng
anh cũng như Nguyên, cũng sẵn
sàng rũ bỏ hơn 3 năm tình yêu gắn
bó với 1 người anh yêu để chạy
theo một người con gái khác.
Người đã tạo cho anh cảm giác
mới mẻ.
– Đấy là ngày xưa thôi, ngày xưa
anh ham hố, anh không tốt. Nhưng
anh yêu em là thật.
– Anh đừng nói thế, đến khi anh
gặp một người khác, người làm
anh mới mẻ hơn em, thì em cũng
như chị Linh thôi.
– Anh…
– Cuộc sống này để gắn bó với
nhau đâu chỉ có 3 năm mà còn
sống với nhau qua bao khó khăn
khác cơ anh ạ. Làm sao e có thể
tin rằng sau này 1 người đàn ông
ko tôn trọng những gì họ đang có
để chạy theo niềm vui mới chứ.
– Hãy nghe anh giải thích. Anh yêu
Em thật lòng mà..!
– Không! Anh cũng đã rất yêu chị
Linh. Và giờ Anh nói yêu Em ư?
Làm sao E có thể chấp nhận tin
được. Chỉ vui thôi Anh à.
– Em không tin anh sao?
– Tin ư? Em không tin anh. Tin sao
được chứ khi anh có thể lừa dối
người anh yêu trong suốt một thời
gian dài như vậy. Giả sử chị Linh là
Em và anh là Nguyên đi? Cảm giác
bây giờ của chị ấy em hiểu mà.
– Cho anh một cơ hội, anh sẽ làm
em tin anh.
– Không anh ạ, chưa bao giờ em
nghĩ rằng mình yêu anh. Đã làm
bồ không có chỗ cho tình yêu.
Chúng mình chấm dứt chuyện này
ở đây thôi. Từ mai, em không cần
bồ nữa. Em đủ tự tin để bước tiếp
rồi. Em sẽ lại yêu và chắc chắn
không bao giờ em làm bồ của
người khác nữa đâu anh. Em sẽ
không dùng phép thử cho 1 t/y
như này nữa. Chúc anh hạnh phúc.
– Trang….
Trang quay lưng bước đi, Tùng ngã
khụy xuống đất. Tê tái và cô đơn
bao trùm lên anh và cả không gian.
Giờ đây chỉ còn lại một mình Tùng
đứng trên con đường rộng thênh
thang.
Anh từng nghĩ mình là một người
may mắn, anh có tất cả người yêu
và người tình, nhưng bây giờ anh
là kẻ trắng tay.
Mất tất cả. Danh dự và niềm tin.
Mất hết những năm tháng bao năm
anh đã tìm kiếm được gây dựng
nó.
Một lần nữa anh khóc.
Những giọt nước mắt muộn màng
………….

 

Truyện khác cùng thể loại: