Em không xinh, không đẹp, không đằm thắm, không dịu dàng… Vâng, em có quá nhiều chữ “không”. Em cũng không phải là một “cô gái mặc váy hồng với mái tóc dài thẳng mượt” như người tình trong giấc mơ của anh. Nhưng mình đã yêu nhau, một tình yêu đơn giản, bình dị nhưng ngọt ngào.

Em là người con gái đầu tiên, khác hoàn toàn với mẫu hình lý tưởng mà anh mong ước. Có lẽ vì vậy mà tình yêu của mình là sự bù trừ cho nhau anh nhỉ?

Anh từng hứa “chỉ yêu mình em thôi, sẽ mãi bên em…” nhưng những lời hứa ấy sẽ chẳng bao giờ trở thành hiện thực. Không thể bù trừ cho nhau nữa, mình trở thành hai đối cực chẳng thể dung hòa. Để rồi sự đối lập ấy khiến anh ra đi, để anh tìm đến một người con gái khác – “cô gái mặc váy hồng với mái tóc dài thẳng mượt” anh vẫn hằng mơ. Trái tim anh không còn thuộc về em…

Mình dừng lại anh nhé!

Em mệt mỏi lắm rồi, em không thể cứ mu mị lừa dối trái tim rồi tự nhủ đó là chỉ là sự nhầm lẫn. Tình yêu của mình đã có quá nhiều vết rạn vỡ, em càng cố chắp vá thì chỉ càng nhận ra những mảnh vỡ ngày một lớn hơn. Em đuối sức rồi!!!!!

Em dừng lại để anh bước đi! Nắm tay em rồi sao còn nắm tay người khác, yêu người ấy rồi sao không buông tay em ra???

Buông ra nhé!Em sẽ ngã và tất nhiên sẽ đau lắm anh à… Nhưng em sẽ đứng dậy được thôi.

Sau cơn mưa trời lại sáng, rồi thời gian sẽ xóa nhòa tất cả nhưng có lẽ nỗi đau này sẽ nằm lại nơi tim em mãi mãi….

 

Truyện khác cùng thể loại: