Lan là một luật sư cho một văn phòng luật sư có tiếng tại Sài Gòn. Tuấn, chồng nàng là kỹ sư điện cho nhà máy Sài Gòn Thủy Cục tại Thủ Đức. hai người vừa mới cưới nhau được gần một năm thôi! Gia đình hai bên đều giàu có nên đám cưới được tổ chức rất lớn tại nhà hàng Đồng Khánh, khách dự đến hơn 400 người. Ai cũng phải khen họ rất cứng đôi vừ lứa! Bên chòng đã mua sẵn một biệt thự ở vùng ngoại ô Sài Gòn, gần cầu Tân Cảng. Sau hai tuần trăng mật tại Đà lạt vợ chồng Tuấn, Lan dọn về đó ở…

Lan rất thích cái biệt thự này, nó nằm cạnh bờ sông, chung quanh là tường xây bao quanh một khu vườn cây ăn trái đủ loại! Không khí trong lành và nhất là khung cảnh yên tĩnh và cảnh vật hữu tình rất hợp với tính cách của Lan! Chỗ ở cũng tiện cho cả hai vì không quá xa nơi làm việc của cả hai vợ chồng!

Tuấn thích các đồ cổ nên tìm mua những đò chạm trổ xưa để trang trí trong nhà dù phải trả giá cao đi nữa. Trong số đồ vật mua được có một chiếc gương cổ gắn trên giá được trạm trổ rất cầu kì. Lan cũng thích cái gương này, nàng đặt nó trong phòng ngủ và hằng ngày ngắm mình trong gương… Cuộc sống tưởng như cứ thê trôi đi êm đềm, nhưng vào một đêm mà Tuán phải đi trực tại sở làm, Lan ngủ một mình ở nhà…

Đêm đó Lan mơ thấy một thiếu phụ trẻ đẹp hiện đến nói chuyện với nàng, cuối cùng thiếu phụ đó nói bà ta chính là mẹ ruột của nàng, còn cha mẹ nagf chỉ là cha mẹ nuôi mà thôi…

Nếu Lan không tin có thể đi hỏi cha mẹ ruột của mình cho ra lẽ, xong thiếu phụ biến mất!

hôm sau Lan thức dậy và nhớ lại giấc mơ nhưng nàng chỉ cho đó là giấc mơ nên không để ý cho lắm. Nhueng liền mấy đêm sau, Lan đều mơ thấy người thiếu phụ đó hiện ra trong giấc mơ và quả quyết nàng là con của bà ta! lan đâm ra thắc mắc, không biết đó là thực hay nàng chỉ bị ám ảnh chuyện gì rồi mơ thôi! Nàng lờ đi, nhưng rồi đêm nào nàng cũng thấy thiếu phụ đó, lúc thì chân thành, lúc thì khóc nức nở khi nghe nàng từ chối không nhận bà ta là mẹ. Cuối cùng vào một ngày Chủ Nhật, Lan về nhà cha mẹ chơi, lúc ở trong bếp một mình với mẹ nàng hỏi:

– Mẹ à, con chỉ là con nuôi của ba mẹ phải không?

Mẹ àng hơi biến sắc mặt, nhưng cố trấn tĩnh:

– Ai nói chuyện tầm bậy, tầm bạ đó cho con nghe vậy? Ba con mà nghe là chết với ông ấy đó nghe chưa!

Rồi mẹ nàng nói lảng qua chuyện khác… Lan không hài lòng lắm, nhưng sợ làm phật lòng mẹ nên không dám hỏi thêm. Nhưng rồi nàng vẫn tiếp tục mơ thấy người thiếu phụ kia… Lan quyết định gặp riêng Vú Ba, người đã chăm sóc nàng từ bé cho đến ngày nàng lấy chồng. Lan xem Vú Ba như một người mẹ thứ hai, và Vú cũng yêu thương Lan như con đẻ của mình. Vú là người thật thà chất phát, chẳng bao giờ nói dối hay làm phật lòng một ai cả. Gặp Vú, Lan hỏi chận đầu:

– Vú đừng dấu con nghe! Con biết con là con nuôi của ba mẹ con! Xin Vú nói cho con biết sự thật đi!

Vú Ba mặt tái xanh lắp bắp:

– Trời ơi làm sao cô biết được, đời nào ông bà nói cho cô biết điều đó! Ai nói cho cô vậy?

– Có người cho con biết, con chỉ cần Vú xác nhận và cho con biết thêm các điều Vú biết thôi!

Con biết rồi thì Vú cũng không dấu gì con! Nhưng Vú cũng chẳng biết gì nhiều đâu.

– Thì điều gì Vú biết thì cứ kể cho con nghe, biết đâu nhờ đó mà con tìm ra nguồn gốc của mình cũng nên!

– Con biết đó, ba mẹ con chỉ có một mình con là con một mà thôi! Thật ra thì bác sĩ cho biết là ông bà không thể có con được! Vú chỉ biết là một ngày vào mùa Thu chách đây 23 năm, ông nói là có chuyện phải đi xa vài ngày! KHi trở về ông ẵm theo một bé gái nói là xin được cảu một người đàn bà ở Cần Thơ, bà ta vì nghèo quá không thể nuôi đàn con quá đông nên đành lòng để con mình cho người khác nuôi! Đứa bé đó là con đó! Vú chỉ biết vậy thôi, và Vú đảm nhận việc nuôi dưỡng con từ đó! Vú cũng không dám hỏi thêm gì từ ông bà nên không biết thêm gì nữa!

Lan biết có hỏi ba mẹ nàng thì ông bà cũng không nói, nhưng nàng đã có được một chi tiết mà nàng cần. Đó là nơi ba nàng xin đứa con nuôi là nàng. là một luật sư, Lan có thể dùng tài năng và phương tiện sẵn có để truy ra nguồn cuội của mình. Lan lấy một tuần nghỉ phép và nói với chồng nàng là phải đi lo một việc cho một thân chủ tại Cần Thơ. Khi đến nơi, nàng vào tòa án xin người Lục Sự lục xem tài liệu coi những ai đã cho con vào những tháng của mùa Thu 23 năm trước… May mắn, nàng có được danh sách của những đứa trẻ được cho cùng tên cùng ten của người cho và người nhận. Sau khi xét duyệt và so sánh thật kỹ tên tuổi trong danh sách đó, nàng biết được tên của người mẹ ruột nàng là Trần Thị Liễu. Tiến hành xa hơn, Lan yêu càu ông Lục Sự xem lại hồ sơ của người đàn bà tên Liễu này… Một sự thật bất ngờ hé lộ: Người này là một tử tội, vì đang mang thai nên được dời ngày xử tử đến sau khi sinh con, đứa con được sinh ra trong khám đường và mang đi cho, sau đó bà ta bị xử bắn vì tội giết chồng…

Trở lại Sài Gòn với tâm trạng đau khổ vì sự thật đã tìm ra. Lan chán nản không muốn tìm kiếm thêm về thân thế của mình nữa. Đêm đó người thiếu phị lại hiện ra trong giấc mơ và lần này bà ta kể cho nàng đầy đủ chi tiết vì sao bà phải bị xử bắn:

– Bà ngoại con là con của một điền chủ giàu có ở Phong Diền, Cần Thơ… Quận Phong Điền chỉ cách Cần Thơ chưa tới 20 cây số. Cứ theo con sông Cần Thơ thì từ Cần Thơ rồi tới Cái Răng xong đến Ba Láng vượt qua Vàng Sáng là tới Phong Điền! Vùng này nổi tiếng là vựa lúa gạo vì thế đã có câu ca dao truyền khẩu từ lâu đời:

“Cái Răng Ba Láng Vàm Sáng Phong Điền.
Anh thương em thì cho bạc cho tiền!
Đừng cho lúa gạo, xóm giềng cười chê!”

Bà có một sắc đẹp mặn mà với làn da trắng nõn của một cô gái miệt vườn. Vì là con nhà giàu nên bà ngoại con được cha mẹ cho lên tỉnh ăn học. Trong một buổi dạ vũ mừng Tết, bà con gặp một công tử hào hoa phong nhã. Chàng là con cưng của một quan Tham Tá ở tòa bố Tỉnh. Mới gặp nhau là họ đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng… Sau đó, họ hẹn hò nhau rồi cuois cùng nhà trai đến xin cưới hỏi. Hai vợ chồng sống trong gia đình cha mẹ chồng. Trong hai năm đàu tình nghĩa họ rất mặn nồng nhưng đến năm thứ ba thì ông ngoại con theo bạn bè chơi bời nhậu nhẹt và bắt đầu lơ là với vợ. bà con lúc đầu còn nói bóng gió nhỏ nhẹ đểkhuyên chồng nhưng đâu cũng vào đấy. Sau bà khóc lóc năn nỉ xin chồng hãy xa lánh bọn bạn bè xáu nhưng không xong còn bị chồng chửi rủa đánh đập nữa… Quá lắm, bà con quay ra cầu cứu cha mẹ chồng… Chẳng những không được bênh vực mà còn bị cha chồng la cho là:

– Chồng mày nó là đàn ông, phải để nó giao dịch với người đời chứ! Còn nó có lăng nhăng với đứa nào thì đã có sao đâu! Trai năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình mà!

Bà con rất thương chồng nên đành cắn răng chịu đựng. Mà thời đó có gì đi nữa thì cũng phải chịu thôi! Đàn bà mà bỏ nhà đi thì không ai chứa, cũng chẳng biết làm gì ăn, và làm nhục cha mẹ của mình. Cứ thế mà bà con cố sống cho qua ngày? Nhưng rồi bà có thai mẹ… Gần ba tháng bà mới biết đúng là mình có thai. Đêm đó bà đợi chồng về để báo tin vui, đến nửa đêm ông ngoại con mò về nhà, hơi thở nặc nồng mùi rượu. bà lấy khăn ướt lau người và mặt mày cho ông, thay quần áo và dìu ông vào giường… Lúc sau bà thủ thỉ với ông là bà có thai rồi. Đã không vui thì chớ ông còn cằn nhằn bà là ông chưa muốn có con, nó chỉ làm vướng bận thêm thôi… Quá thất vọng, bà chỉ biết ôm mặt khóc thầm trong đêm tối…

Pages: 1 2 3

 

Truyện khác cùng thể loại: