Con ngồi đây lặng lẽ một mình,
Hồi ức lại kỷ niệm thời thơ bé
Con chợt thấy mình như đứa trẻ
Đang nô đùa, quậy phá mẹ thôi!

Con chợt nhớ những khi bên mẹ
Hai mẹ con thả hồn làm thơ
Những vần thơ có con và có mẹ
Được điểm tô bởi màu sắc tươi vui…

Con chợt nhớ, chợt cười lặng lẽ
Khi nhắc đến bài thơ dịu dàng
Khi nhắc đến vần thơ của mẹ
Làm lòng con không khỏi nhói đau!

Khi thời gian trôi qua không quay lại
Con nhận ra rằng mình mất một câu thơ
Một câu thơ để viết tiếp bài thơ
Bài thơ nhỏ có con và có mẹ…

Ngừng bút lại, con không viết nữa
Khi mà con không có cảm xúc gì!
Con tự hỏi tạo sao? Tại sao thế?
Khi lòng con đang thiếu vắng bóng mẹ hiền!

Rồi lặng lẽ con đi tìm cảm xúc
Chợt ùa về khi con nhớ mẹ, mẹ ơi!
Và con biết mẹ là nguồn cảm xúc,
Cho tất cả những bài thơ của con
Mẹ! Mẹ là nguồn cảm xúc
Cho con viết tiếp những vần thơ!

 

Truyện khác cùng thể loại: