– Chị Hai, hôm nay về thăm mẹ với em nha !
– Chị bận qua nhà mẹ chồng rồi, không đi được đâu, thôi nha,chị đang bận
Cô nghe tiếng cúp máy, lòng chợt nhói ” Chị bận qua mẹ chồng “.
– Anh Ba, chút nữa qua thăm mẹ nha anh, lâu rồi anh chưa về thăm mẹ rồi ?
– Hôm nay anh phải gặp đối tác, thời gian đâu mà thăm em, em đi một mình đi, không có chuyện gì quan trọng anh tắt máy đây, đang bận
Cô nắm chiếc điện thoại, bàn tay run run ” Anh phải gặp đối tác ”
– Chị Tư ơi, về thăm mẹ nha chị, hôm nay là…
– Em có biết chị đang bận chọn váy để đi sinh nhật nhỏ bạn không, gọi chẳng lựa giờ gì cả, muốn thăm thì đi một mình đi, lôi kéo hoài.
Tiếng tắt máy như một vật gì đó đánh mạnh vào lòng cô, nhói buốt, nhìn về nhà bên cạnh, những nhánh liễu rũ xuống giữa chiều cuối thu làm cô thêm se thắt. Cầm chiếc điện thoại trong tay, cô bình lặng mở máy soạn tin nhắn.
” Luật sư vừa gọi điện cho em, di chúc của mẹ cần được sửa đổi với yêu cầu của mẹ, nếu anh chị quan tâm thì đến nhà em ngay bây giờ, còn bận rồi thì em có thể tự giải quyết “. Cô bấm send đi rồi đứng dậy cắm một lọ hoa thơm ngát giữa ngôi nhà rộng lớn.
—–
– Luật sư đâu hả em ?
– Sửa gì nữa vậy út ?
– Bộ mẹ còn tài sản muốn chia hả?
Cô không nói, nhìn lên anh chị của mình quần là áo lượt, phấn phấn son son mà thấy đau xót.
– Có thể cho em một ít phút quý báu của anh chị không.
Cô nhẹ nhàng cất tiếng, anh chị cô ngồi xuống, vẻ mặt không mấy hài lòng, vứt túi xách xuống ghế, vuốt vuốt những lọn tóc xoăn, chị Tư không nhìn cô lên tiếng
– Em nói nhanh lên, đã biết mất thời gian rồi còn bày trò, biết chị rất bận không.
Cô đẩy lon nước qua phía chị Tư chậm rãi
– Chị Tư, chị có nhớ đến chiếc áo khoác bị rách ở cánh tay trái không?
– Cái gì, em bị điên à – chị Tư nhìn xung quanh – đừng có mà nhắc đến chiếc áo đó nữa, nhục chưa từng thấy, có phải huy hoàng gi đâu mà em nhắc tới, không hiểu vì sao ngày xưa chị lại có thể mặc nó, ôi trời.
– Nhục á – Cô nén cổ họng mình xuống, ánh mắt hoe hoe nhìn chị Tư của mình – Nhục, mẹ đội nắng, đội mưa, đôi vai gầy run lên từng hồi trong cái giá rét, gánh hàng rong với tiếng rao nho nhỏ vì bị tắt tiếng, đôi chân gầy cứ từng bước liêu xiêu trên những con hẻm nhỏ, tiếng ho khụ khụ vì cơn gió đánh vào ngực mà chiếc áo mỏng tanh không thể nào giúp mẹ che chắn. Nhục ư, khi dáng mẹ gầy gầy mà chén cơm đơm không đầy một góc, miếng muối mặn mẹ cũng cố chắt chiu để đếm từng đồng bạc lẻ gom lại cố mua cho chị được tấm áo ấm cũ để chị có thể chống chọi với mùa đông. Chị cảm thấy nhục lắm hay sao khi cơn nhức lưng của mẹ cứ âm ỉ làm giấc ngủ của mẹ cứ chập chờn, 1, 2 đồng chắt chiu để con mẹ không bị lạnh, chị cảm thấy nhục lắm sao khi tấm áo mang đầy mồ hôi của mùa đông ấy, có phải nhục lắm không hả chị Tư.
Sống mũi cay xè, cổ họng chị tư như ứ nghẹn lại, cô đưa mắt qua nhìn anh Ba đang cúi đầu chẳng dám ngước lên lấy một lần.
– Anh Ba, bây giờ anh lớn rồi, mẹ chỉ đứng chưa tới vai anh, chức vụ anh giữ với nhiều nhân viên bên dưới, nhưng…có bao giờ anh nhớ tới cái ngày đầu tiên mẹ cõng anh đến lớp. Còn em, em nhớ mãi, chiếc lưng thêm còm xuống bởi mẹ phải mang ở trên người con trai duy nhất của mẹ, cơn mưa đầu mùa cứ âm ỉ suốt mấy ngày liền, chân anh bị trật do mải chơi với tụi bạn xóm trên, mẹ oằn mình cõng anh lê từng bước trên con đường tới trường xa thẳm, bùn của đường đất đỏ nhoèn nhoẹt, đặc sệt lại như làm khó mẹ thêm, nước tạt vào mặt, bùn quện vào chân, vậy mà mẹ bụng không đưa anh tới trường để kịp giờ với chúng bạn. Giờ đây, chân mẹ nhức mỏi đêm ngày, có bao giờ anh cõng mẹ chưa.
Giọt nước mắt rơi xuống cái ly mà chị Hai đang cầm trên tay, còn anh Ba, dôi mắt rưng rưng như đang hồi tưởng về ngày thơ ấu ấy.
– Chi Hai à, cơn sốt năm 2 tuổi của chị , em chẳng biết đâu, chỉ nhớ ngoại khi còn sống kể cho chị em mình nghe thôi, chị còn nhớ chứ.
– Chị…Hai cúi nhẹ đầu, giọt nước mắt lăn dài trên má.
– Ngoại nói vậy nè…” mẹ tụi bây vì cái hai mà chạy bộ 3 cây số để sang nhà ông Năm giàu nhất xóm lúc bấy giờ “, gõ cửa giữa đêm mà mẹ cứ nấc lên từng tiếng gọi tên chị. Bọn người làm của ông Năm cứ khua cây đuổi mẹ, mẹ nước mắt ướt đẫm khuôn mặt lạy lạy bọn chúng cho gặp ông Năm. Chị Hai à, mẹ chỉ vì xin mấy đồng đưa chị đi khám mà suýt nữa bị đánh vì phá hủy giấc ngủ của người ta. Bây giờ mẹ đang bị bệnh, có khi nào chị mua được cho mẹ 1 trái cam để đến thăm mẹ không.
Cô nói mà nước mắt cứ tuôn rơi, khuôn mặt anh chị cô cũng ướt nhòe nước mắt, những bàn tay cứ nắm lại với nhau run lên, chắc bây giờ đây lòng của mỗi người cũng đang đau xót lắm.
– Anh chị à, mẹ một đời gồng gánh vì bốn chị em ta, nếu như cũng vì riêng mẹ mà bước thêm bước nữa thì chị em mình có được như ngày hôm nay, tóc mẹ bạc rồi, da cũng đã nhăn nheo, mẹ đến lúc phải nghỉ mệt sau bao sương gió của cuộc đời,cái mẹ cần bây giờ không phải là những đồng tiền mà anh chị mỗi tháng nhờ người đem về cho mẹ, mẹ không thiếu tiền, cái mẹ thiếu là sự quan tâm, là được nhìn những đứa con của mẹ, mẹ cứ nhìn tấm ảnh thuở bé thơ của chị em mình mà móm mém nhớ về ngày xưa. Có bao giờ anh chị nghĩ…Một ngày nào đó, mẹ không còn ở bên mình nữa ?
Câu nói đó làm tim mỗi người đau nhói, đánh vỡ cái ly xuống nền, nước mắt anh Ba chực trào ra.
– Hôm nay ngày lễ vu lan anh chị có nhớ, ngày thì mỗi năm vẫn còn ở đó, nhưng rồi một lúc nào mẹ có còn để chị em mình báo hiếu không ?
Căn nhà vỡ òa trong tiếng nấc, cô ôm lấy 2 chị của mình, nước mắt không ngừng tuôn.
———
Ánh mắt ngạc nhiên mẹ nhìn mấy chị em không rời bước, chị hai nắm lấy cánh tay mẹ ôm vào nũng nịu như ngày xưa.
– Mẹ ơi, con đói quá à, có gì ăn không hả mẹ ?
– Mẹ…mẹ tưởng đâu có mỗi con út về nên kho có một nồi thịt kho tiêu thôi, không biết có đủ không nữa, để mẹ nấu thêm.
Chi Tư xà vào lòng mẹ, nước mắt ướt vạt áo bà ba
– Đủ mà mẹ, ngày xưa cũng có nồi thịt đó mà chị em chúng con vẫn no bữa hàng ngày mà, con thèm lắm.
Anh Ba ôm cổ mẹ như ngày con bé thơ nói nhỏ
– Mẹ à, từ nay mỗi tuần mẹ lại kho cho con nồi thịt nha mẹ, mấy chị em con sẽ lại giành nhau miếng thịt nạc như hôm nào.
Đôi mắt già nua chực trào nước, đôi tay nhăn nheo run run xoa nhẹ tóc của mấy đứa con cứ nghĩ còn thơ, mẹ móm mém cười hiền nhìn những đứa con đã lớn, ôm nhẹ vào lòng mẹ hiền từ vẫn giống ngày xưa.
– Tổ cha tụi bây…, ừ nhỉ, ngày xưa cũng chỉ nồi thịt nhỏ đó mà bây giờ cũng đã lớn thế này.
Cô cười hiền nhìn mẹ, ánh mắt vẫn long lanh,” mẹ ơi, rồi một ngày, mẹ có còn bên con nữa?”.(St)

 

Truyện khác cùng thể loại: