Chúng tôi quen thân và yêu nhau trong khoảng thời gian đúng tròn một năm. Tình cảm ấy vốn rất tốt đẹp nhưng chúng tôi đã để tuột mất. Ngày đó, tôi ngây thơ nên trước những lời bàn ra tán vào phán xét cho mối tình của chúng tôi, tôi đã không vững lập trường đã nói lời chia tay. Anh im lặng chấp nhận và thế là chấm hết. Tôi giận anh sao không níu kéo, sao anh im lặng phải chăng anh không còn yêu tôi? Còn anh lại nghĩ tôi từ bỏ anh để chạy theo một tình yêu mới. Tất cả vì lòng tự ái cá nhân chúng tôi đã không tìm gặp để cho tình yêu một cơ hội! Và rồi các bạn cũng biết điều gì tệ hại đã xảy ra? Chúng tôi mỗi người đều tìm cho mình một hạnh phúc mới xong trong thẳm sâu tâm hồn vẫn còn một niềm trăn trở, một câu hỏi mà không lời giải đáp. Chúng tôi trở thành hai người xa lạ dù ở rất gần nhau!

Bẵng đi một thời gian rất dài cả hai bận bịu với bộn bề những lo toan trong cuộc mưu sinh vì cuộc sống của riêng mình có lẽ cả hai đã quên kỉ niệm buồn về một mối tình của một thời nông nổi. Tất cả chỉ còn dĩ vãng của một thời đã xa- gần 20 năm rồi còn gì nữa? Vậy mà thật tình cờ, thật ngẫu nhiên chúng tôi gặp lại nhau. Trong câu chuyện chuyện tôi cùng nhớ về quá khứ! Và rồi một sự thật đã được phơi bày. Chúng tôi đã trách nhầm nhau bởi ngày đó anh không hề im lặng, anh đã gửi thư cho tôi, đã tìm gặp tôi mà tôi không hề biết. Mọi việc làm của nhau đều đã bị bưng bít? Tôi thật sự bị sốc trước sự thật phũ phàng này?

Có thể tất cả sự thật kia chỉ còn là một kỉ niệm. Tất cả đã muộn và chúng tôi cũng hiểu một điều chẳng còn cơ hội để sửa sai. Chẳng hiểu sao cả hai chúng tôi đều ân hận, tiếc nuối khi đón nhận sự thật này. Phải làm sao để đối diện với sự thật này, tôi thấy thật sự bối rối rất mong các bạn cho tôi một lời khuyên?

 

Truyện khác cùng thể loại: