Góc chợ thị trấn là nơi người đàn bà điên trú ngụ. Cô ta điên một cách lạ kỳ. Chỉ khóc. Tiếng khóc như trách ông trời xắp xếp cho cô ta một số phận bi ai. Cũng có thể tiếng khóc trách chính đồng loại vì những nhỏ nhen toan tính, chà đạp nhau mà gây bất hạnh cho cô ta ở cái thế giới được gọi là hiện đại văn minh này.

Lả đẹp lắm. Con gái Thái da trắng môi đỏ. Cô múa xòe giỏi nhất bản. Biết bao chàng trai dập dìu dưới sàn nhà cô. Nhưng bố Lả nói:

– Con gái à. Ngày nay con gái cũng phải học. Không có kiến thức thì không thoát khỏi lạc hậu đâu.

Nghe lời bố Lả rất chăm chỉ học. Cô học hết lớp mười trường cấp ba của huyện. Lả được tuyển vào làm mậu dịch viên của công ty thương nghiệp huyện. Bông hoa rừng xuất hiện ở khu tập thể đã trở thành tâm điểm tụ họp của đám thanh niên cơ quan huyện. Bông hoa đẹp rồi cũng có chủ. Thành, chàng trai người Kinh kỹ sư nông nghiệp huyện, quê ở Thái Bình đã vượt lên làm chủ được bông hoa rừng rực rỡ nhất trước bao cặp mắt ghen tỵ của các chàng trai. Họ hẹn ước mùa hoa lau năm sau sẽ nên vợ chồng.

Tháng hai năm 1979 chiến tranh biên giới nổ ra. Lả cùng với đám chị em của công ty thương nghiệp không đi sơ tán mà ở lại phục vụ chiến trường. Các cô rơi vào ổ phục kích của giặc. Bạn cô mỗi người bị đưa đi một nơi. Cô cũng không biết số phận bạn mình ra sao. Lả đẹp. Đẹp vừa là may mắn và cũng là bất hạnh. Đám lính Trung Quốc đang ở ranh giới giữa sự sống và cái chết. Có Lả chúng như được ân huệ của Thượng đế ban cho trước khi chết niềm hoan lạc. Những kẻ mà chính bọn hắn cũng bị người ta sử dụng như công cụ thì lúc này chúng coi Lả như món đồ chơi, chúng tha hồ bóp nặn, dày vò cho thỏa dục vọng. Cũng có thằng coi Lả như là nơi chúng vùi đầu vào để quên đi cái chết đang rình rập hắn. Bản năng sinh tồn của con người thật mạnh mẽ. Lả cắn răng để không nghĩ đến cái chết. Lả vẫn còn niềm hi vọng cô sống để trở lại với người thân.

Giữa đám quỷ cũng có thể có con người. Đó là anh chàng lính Trung Quốc trẻ có nụ cười như bừng sáng góc tăm tối của địa ngục. Vẻ đẹp của Lả đã động lòng trắc ẩn của anh ta. Nhân lúc bọn lính ngủ say anh ta lén đưa Lả trốn vào rừng. Rất may cũng là lúc bọn lính Trung Quốc được lệnh rút quân.

Lả tìm về đến khu tập thể và khụy xuống. Cô cũng tơi tả như thị trấn vùng biên vừa qua cơn binh biến. Nghe tin Lả về Thành đang cùng cơ quan dọn dẹp đống đổ nát. Anh vui mừng chạy một mạch đến gặp Lả. Thấy Thành. Lả gục đầu vào ngực Thành oà khóc. Thành ôm chặt Lả. Niềm vui gặp lại người yêu làm Thành không ngại ngần cả cái mùi của người phụ nữ băng rừng lâu ngày không được tắm táp chăm sóc. Chiếc áo tả tơi của Lả lộ ra vùng ngực trắng nõn nà bị những vết cào xước, vết răng cắn thô bạo. Thành sững sờ. Vòng tay ôm Lả của Thành bỗng bất ngờ rộng ra một cách lỏng lẻo đáng sợ. Nỗi thất vọng dâng lên trong lòng Lả.

– Em đi tắm và nghỉ đi. Chiều anh sẽ sang thăm em.

Thành nói và bước đi thật nhanh. Không một chút ngoảnh lại.

Lả là người có kiến thức. Cô đã hiểu nền văn hóa của dân tộc mình, dân tộc nước mình. Cô hiểu nền văn hóa đồng bằng Bắc bộ là một trong cái nôi của nền văn hóa. Nó tồn tại bền vững, nó duy trì nhiều nét văn hóa đẹp và đặc sắc. Nhưng nó cũng lưu truyền cái quan niệm khắc nghiệt với phụ nữ. Cô cảm nhận rất rõ cái quan niệm về sự trong trắng của người con gái với những người sống trong nền giáo dục cố hữu của người dân đồng bằng Bắc Bộ trong anh. Xã hội đã được coi là hiện đại văn minh. Người ta đã nhận ra nhiều lẽ phải. Có những lẽ phải mà người ta công nhận ngoài miệng nhưng trong lòng thì không bao giờ thừa nhận nó. Lả đã mường tượng được kết quả tình yêu của mình.

– Anh xin chuyển về xuôi em ạ. Bố mẹ chỉ có mình anh. Anh về trước và sẽ tính chuyện chúng mình sau – Thành bất ngờ nói với cô.

Nước mắt Lả lã chã rơi. Cô hiểu thế là hết

Thành về quê vội vã như chạy trốn. Bặt vô âm tín.

Lả sốt mê man. Cô thấy xung quanh mình một bầy quỷ. Chúng vây lấy cô. Những con mắt hau háu nhìn cô như muốn vò xé thân thể cô. Có con quỷ ánh mắt như xăm xoi tỳ vết trên cơ thể cô. Loáng thoáng cả gương mặt của Thành trong bầy quỷ.

Lả hết sốt và cô chỉ khóc. Cô khóc ngày này qua ngày khác. Khóc không còn nước mắt. Khóc cả khi ánh mắt ráo hoảnh thất thần. Cô đã trở thành người điên. Người điên có thế giới của họ. Gia đình Lả bất lực. Họ mặc kệ Lả. Góc chợ đã trở thành nhà của cô.

Góc chợ hoang vắng về đêm, chẳng có ai chú ý đến chỗ đó xưa kia thì bây giờ hình như đã xuất hiện trong đầu nhiều người đàn ông phố núi. Rất có thể đó là nơi gặp gỡ ngẫu nhiên của những người đàn ông này. Lòng vả như lòng sung nên họ bí mật lắm. Lả thì vô thức.

Lạ. Từ này có sức cuốn hút huyền bí. Người ta có thể muốn khám phá lạ mà không cần biết nó mùi vị ra sao. Để biết thế nào là lạ. Những người đàn ông trong bóng đêm đó không quản cả cái mùi khăn khẳn của người đàn bà điên lâu ngày không tắm và thay quần áo. Lạ, nó cũng làm cho họ không sợ cả những con vi trùng mà nghe nói nó đang có sức tàn phá loài người toàn cầu biết đâu có thể lây truyền qua người đàn bà điên kia. Lạ cũng làm cho họ không nghĩ đến biết đâu chính họ sẽ gửi gắm nòi giống trên một cơ thể của một con người mà được coi là mất năng lực hành vi dân sự. Những người đàn ông bóng đêm đó thật “vĩ đại” họ dám hi sinh cả hành động được coi là kết quả của tình yêu để dành nó cho người đàn bà điên, người mà có đánh chết họ cũng không yêu nổi. Thật là kỳ bí.

Bụng người đàn bà điên to dần. Hơn chín tháng sau người ta thấy người đàn bà đó ẵm một bé gái. Ánh mắt của cô ta nhìn xa xăm hơn và tiếng khóc cũng hình như dài hơn. Góc chợ đêm lại văng vẳng tiếng khóc của trẻ thơ và tiếng khóc ai oán của người đàn bà điên quen thuộc.

 

Truyện khác cùng thể loại: