Chương 001 — Hôn nhầm

Đới Tư Dĩnh nhìn thấy hôn lễ xa hoa đang diễn ra trước mắt thì trong mắt lộ ra vẻ đau khổ, hôm nay là ngày chị gái cô sẽ kết hôn với người mà cô đã thầm yêu bấy lâu nay, Long Ngạo Phỉ. Ngày anh kết hôn cô không nghĩ sẽ xuất hiện trước mắt mọi người, không muốn người khác hiểu lầm mình là cô dâu, đơn giản vì cô và chị gái Đới Tư Giai là chị em sinh đôi, lớn lên giống nhau như đúc.

Từ xa đã nhìn thấy Long Ngạo Phỉ đẹp trai, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc đang đón tiếp khách khứa, chỉ còn chờ chị gái trang điểm, thay quần áo nữa là sẽ bước ra, lòng của cô đau quá, cô hâm mộ chị mình, thậm chí còn có chút ghen tỵ với chị nữa, khóe miệng bất chợt nhếch lên nụ cười như mếu cùng bất đắc dĩ. Trong đầu lập tức nhớ đến việc xảy ra hai năm trước, lúc cô lần đầu tiên nhìn thấy Long Ngạo Phỉ.

’Reng…reng…reng…’ Tiếng chuông điện thoại vang lên, Đới Tư Dĩnh cầm lấy ống nghe điện thoại nói: “Alo, ai vậy?”

“Nha đầu chết tiệt này, ngay cả giọng nói của chị gái mà cũng không nhận ra sao? Nói em nghe chuyện này, không phải em rất muốn nhìn thấy anh rể tương lai sao? Hôm nay anh ấy sẽ đến nhà chúng ta, em tan sở thì tranh thủ về nhà sớm một chút, chị đi mua một ít thức ăn, nếu anh ấy đến thì em giúp chị tiếp đón nhé, hắc hắc hắc, có điều này chị nói cho em nghe, chị không có nói với anh ấy là chị có một người em gái song sinh, đến lúc đó nếu anh ấy nhìn thấy em thì thế nào cũng nhảy dựng lên cho mà xem.” Đới Tư Giai ở đầu dây điện thoại bên kia, giọng nói có chút nghịch ngợm.

“Em biết rồi, bây giờ em lập tức về ngay, để xem anh rể tương lai phong độ đến thế nào mà được chị mang về nhà giới thiệu.” Đới Tư Dĩnh nói xong liền cúp điện thoại, vội vàng thu xếp đồ đạc và nói với đồng nghiệp bên cạnh: “Tâm Di, trong nhà mình có việc cần mình giúp một tay, cho nên mình tan sở sớm một chút.”

“Tư Dĩnh, có chuyện gì mà gấp như vậy? Nhưng cậu cứ yên tâm về đi, có việc gì mình sẽ giúp cậu giải quyết.” Cô gái tên Tâm Di quay đầu lại cười nói.

“Bí mật. Mình đi trước nha.” Đới Tư Dĩnh ra vẻ thần bí, nói xong liền vội vàng bước ra ngoài.

Đới Tư Dĩnh vừa đi vừa nhớ lại lúc cô học đại học, cha mẹ đã qua đời vì tai nạn máy bay, chỉ để lại một ít tiền trợ cấp, nhưng cũng may là số tiền này cũng đủ dùng cho đến khi cô và chị hai tốt nghiệp đại học, vài năm qua cô cùng chị hai sống nương tựa lẫn nhau, cuộc sống coi như bình an vô sự. Hiện tại chị hai đã có bạn trai, cô phải giúp chị hai đón tiếp người đó thật tốt, nghĩ vậy nên bước chân của cô không khỏi trở nên gấp gáp.

Vào nhà, buông túi xách xuống cô nhanh chóng sửa sang lại phòng khách một chút, sau khi nhìn thấy tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa, cô liền chạy nhanh về phòng thay quần áo, cô chỉ tùy tiện chọn đại một bộ quần áo vì dù sao diễn viên chính của hôm nay là chị hai chứ không phải cô.

‘Ding Dong.’ Nghe tiếng chuông Đới Tư Dĩnh nhanh chóng chạy ra mở cửa, còn chưa kịp nhìn thấy rõ người tới là ai thì đã bị người ta ôm vào trong ngực, hôn lên môi. Cô mở to hai mắt mới nhìn thấy rõ người tới có một khuôn mặt rất đẹp trai và đôi mắt quyến rũ, mê hoặc lòng người, hai tròng mắt sâu thẳm lập tức hút hồn người khác từ cái nhìn đầu tiên, quả thật là sát thủ của phái đẹp.

“Nhắm mặt lại, chuyên tâm một chút chứ, không nhận ra anh sao?” Một giọng nam trầm vang lên bên tai Đới Tư Dĩnh, gần đến nỗi hơi thở của anh ta dường như cố ý thổi vào lỗ tai cô.

Đới Tư Dĩnh lập tức tỉnh táo trở lại, đẩy mạnh anh ta ra, đỏ mặt bỏ chạy về phòng. Anh ta… Anh ta chính là bạn trai của chị hai. Trời ạ, cô cư nhiên lại hôn bạn trai của chị hai, hương vị nam tính của anh vẫn còn lưu lại trên môi cô, mặt của Đới Tư Dĩnh càng ngày càng đỏ hơn, đây là nụ hôn đầu tiên của cô, nó cứ như vậy mà mất đi rồi.

Long Ngạo Phỉ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn thấy Đới Tư Dĩnh chạy về phòng, anh không khỏi cảm thấy buồn bực, tự hỏi hôm nay Tư Giai làm sao vậy? Tại sao lại ngây ngô khi nhìn thấy mình, lại còn bỏ chạy nữa, đây cũng đâu phải lần đầu tiên bọn họ hôn môi.

“Phỉ, anh đến rồi à?” Đới Tư Giai từ bên ngoài trở về thì nhìn thấy Long Ngạo Phỉ đang đứng ngây ngốc trước cửa.

Tiếng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến, Long Ngạo Phỉ nhìn thấy khuôn mặt của cô gái vừa từ bên ngoài trở về thì không khỏi hoảng sợ hỏi: “Em là ai? Còn cô gái trong kia là ai?” Nói xong liền lấy tay chỉ chỉ vào phòng.

“Ha ha… Em mà anh cũng không nhận ra sao, đừng đứng trước cửa nữa, mau vào nhà ngồi đi, em sẽ giới thiệu hai người với nhau.” Đới Tư Giai nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của anh thì kéo anh vào ngồi trên ghế sô pha, biết anh chắc chắn đã nhìn thấy em gái Tư Dĩnh của mình.

“Tư Dĩnh, mau ra đây.” Tư Giai hướng về phía phòng kêu lớn.

Vẻ ửng đỏ trên mặt Đới Tư Dĩnh đã dần dần biến mất, từ trong phòng bước ra, đi đến trước mặt Long Ngạo Phỉ, cố gắng thả lỏng bản thân: “Chào anh. Em là Đới Tư Dĩnh, là em gái song sinh của chị Tư Giai.”

“À, chào em. Gọi anh là Long Ngạo Phỉ. Anh là bạn trai của chị hai em, đồng thời cũng là anh rể tương lai của em.” Long Ngạo Phỉ biết mình nhận lầm người nên cũng lễ phép đáp lời, sau đó quay sang Tư Giai hỏi: “Tại sao cho tới bây giờ anh chưa từng nghe em nói qua, em có em gái song sinh vậy?”

Đới Tư Dĩnh nhìn thấy người đàn ông trước mặt yêu thương chị hai mình như vậy thì cũng coi như chuyện hiểu lầm vừa rồi không hề xảy ra, về sau không nên để chuyện này lặp lại lần nữa.

“Ai nói em nhất định sẽ lấy anh, vả lại anh cũng chưa từng hỏi em chuyện này, bây giờ thì tốt rồi, coi như hai người đã quen biết nhau. Em phải vào bếp đây, hai người có muốn giúp em hay không?” Trong lòng cảm thấy ngọt ngào nhưng Tư Giai lại giả bộ như không thèm để ý, nũng nịu nói xong liền đi vào nhà bếp.

“Chuyện vừa rồi, thành thật xin lỗi. Anh nhìn lầm em thành chị hai của em.” Long Ngạo Phỉ vẫn tiếp tục giải thích với Đới Tư Dĩnh.

“Không sao đâu, là do chị hai không chịu nói rõ ràng. Cũng may là giữa chúng ta vẫn chưa xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.” Đới Tư Dĩnh cười, nói xong liền đi vào nhà bếp giúp chị gái.

Nhưng chính Đới Tư Dĩnh cũng không ngờ nụ hôn kia vẫn cứ lởn vỡn trong đầu mình, không có cách nào có thể tống khứ nó ra khỏi cuộc sống của mình được. Sau này, Long Ngạo Phỉ vẫn thường xuyên đến nhà chơi, nhìn thấy anh yêu thương chị gái như vậy, cùng chị gái ngọt ngào hạnh phúc, không biết tại vì sao mà hình bóng của Long Ngạo Phỉ dần dần đi vào tim cô, trong lòng lúc nào cũng trông ngóng anh đến chỉ vì muốn được nhìn thấy anh. Không biết có phải nguyên do khiến cô yêu thương anh là vì họ là chị em song sinh nên tâm linh tương thông hay không. Cô cũng biết Long Ngạo Phỉ là con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn Long thị tiếng tăm lừng lẫy, Long Tuyên Thiên.

Đới Tư Dĩnh cũng thống khổ và day dứt khi biết mình đã yêu người không nên yêu cho nên cô bắt buộc chính mình phải quên tình yêu này đi và cố gắng yêu thương người khác, nhưng cô vẫn không có cách nào làm được, cô biết rõ Hàn Cảnh Hiên thật lòng yêu thương cô, nhưng cô lại không có cách nào để đáp lại tình cảm của anh, mỗi ngày cô đều phải sống trong thống khổ cùng ray rứt. Chị hai phải kết hôn, tim của cô dường như cũng đã chết.

Chương 2

Cưới thay

Long Ngạo Phỉ đang ở hội trường của hôn lễ vội vàng đón tiếp bạn bè cùng đồng nghiệp trong giới kinh doanh thì đột nhiên trợ lý đi tới, đưa cho anh một lá thư, anh nghi hoặc mở nó ra xem: “Phỉ, em xin lỗi. Hãy tha thứ cho em vì đã ra đi không lời từ biệt, em đã yêu thương người khác rồi, khi anh nhận được lá thư này thì em đã cùng với anh ấy lên máy bay ra nước ngoài sinh sống. Gặp lại anh sau.” Phía dưới còn ghi thêm mấy chữ “Người con gái từng yêu anh, Tư Giai.”

Trong nháy mắt mà sắc mặt của Long Ngạo Phỉ bỗng trở nên xanh mét, hai tay siết chặt lại thành nắm đấm làm cho nữ thư ký đứng ở bên cạnh run rẩy, sợ hãi. Long Ngạo Phỉ vẫn không nói gì, xoay người lại đi về hướng phòng trang điểm của cô dâu.

Bính… Cửa phòng bị đá văng ra, Long Ngạo Phỉ phẫn nộ, trên mặt nổi đầy gân xanh “Các người không có giúp cô dâu trang điểm sao?”

“Không có, mới vừa rồi cô dâu nói có việc phải ra ngoài một lát, muốn chúng tôi chờ cô ấy, nhưng chúng tôi chờ nãy giờ vẫn không thấy cô ấy quay lại, chúng tôi cứ nghĩ cô ấy đang ở cùng với Tổng giám đốc.” Một cô gái trong phòng trang điểm nhỏ giọng, lễ phép nói. Cô bị gương mặt tức giận đến vặn vẹo của Long Ngạo Phỉ hù cho sợ hãi.

Cùng lúc đó điện thoại của Đới Tư Dĩnh cũng reo lên, cô vội vàng mở điện thoại di động ra thì thấy mình có một tin nhắn: “Tư Dĩnh, tha thứ cho chị gái vì đã ra đi không từ giã, chị hai đã yêu thương người khác và hiện tại chị đang cùng anh ấy ra nước ngoài sinh sống, em hãy tự mình bảo trọng. Chị gái, Tư Giai.”

Đới Tư Dĩnh ngây dại, chị hai đang đùa cái gì vậy? Nhất định là chị hai đang nói giỡn, nhất định là nói giỡn thôi. Cô lập tức gọi lại số điện thoại đó thì chỉ nghe đầu dây bên kia là giọng nói của tổng đài viên: “Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin…..” Hôm nay vốn dĩ muốn đi xem chị hai kết hôn, đây là một ngày hạnh phúc và tràn đầy tiếng vui đùa nhưng sao lại không thể nở nụ cười vui vẻ.

Vội vàng chạy về hướng phòng trang điểm của cô dâu, đột nhiên đụng vào một người, Đới Tư Dĩnh vừa muốn mở miệng nhưng còn chưa kịp nói.

“Trời ơi, Tổng giám đốc phu nhân, cuối cùng cũng tìm được cô rồi, mau đi theo tôi. Tổng giám đốc đang ở phòng nghỉ, có vẻ rất tức giận.” Cô gái trẻ tuổi kia nhìn thấy Đới Tư Dĩnh thì vô cùng kích động, vội vàng lôi kéo cô bước đi.

Ở trong phòng nghỉ, Long Ngạo Phỉ cực kỳ phẫn nộ, đem tất cả những thứ đặt ở trên bàn hất tung xuống đất, xoay chiếc ghế hết ngã sang trái rồi lại ngã sang phải nhưng cũng không thể nào dập tắt đi lửa giận trong lòng “Đới Tư Giai, tôi đối với em không tốt sao, hai năm qua tôi toàn tâm toàn ý yêu em. Vì yêu em, tôi không hề liếc mắt nhìn bất cứ người phụ nữ nào khác. Chẳng lẽ, đây là tình yêu mà em dành cho tôi sao?” Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên anh thật lòng yêu thương một người, hoàn toàn không nghĩ đến sẽ có kết quả như vậy. Phụ nữ, quả nhiên không đáng được đối xử tốt.

“Tổng giám đốc, tìm được phu nhân rồi.” Nữ thư ký lôi kéo Đới Tư Dĩnh hấp tấp tiến vào.

“Tư Giai, em đang đùa kiểu gì vậy? Em có biết…….” Long Ngạo Phỉ vừa nhìn thấy Tư Dĩnh bị nữ thư ký kéo vào tới, giọng nói tràn đầy tức giận.

“Xin lỗi anh, em là Tư Dĩnh. Em cũng muốn biết chuyện gì đã xảy ra với chị hai?” Đới Tư Dĩnh ngắt lời anh, mở miệng giải thích.

“Cái gì? Cô không phải phu nhân mà là em gái của phu nhân sao? Chuyện vừa rồi… Thành thật xin lỗi.” Nữ thư ký như bị sét đánh ngang tai, sau đó hướng về phía Tư Dĩnh giải thích.

“Cô không biết chị hai của cô bỏ trốn hay sao? Cô ấy dám bỏ trốn cùng người đàn ông khác ngay tại ngày kết hôn, cô ấy cố ý làm cho tôi khó xử sao? Không, tôi nhất định không bỏ qua cho cô ấy.” Ánh mắt nguy hiểm của Long Ngạo Phỉ híp lại, anh bước tới gần Đới Tư Dĩnh.

“Em…em…em thật sự không biết.” Đới Tư Dĩnh sợ hãi lui về phía sau, vì run rẩy nên giọng nói có chút lắp bắp.

“Tổng giám đốc,bây giờ không phải là lúc truy cứu chuyện này, anh mau nghĩ cách xem phải giải thích với mọi người và giới truyền thông như thế nào, nếu không chắc chắn sáng mai đây sẽ tiêu đề trang bìa của tất cả các tạp chí. Lúc đó, mặt mũi của Tổng giám đốc biết để ở đâu, đi bất cứ nơi nào của Tập đoàn Long thị cũng sẽ bị người ta chê cười.” Nữ thư ký đứng ở bên cạnh, vẻ mặt lo lắng nhắc nhở.

Sắc mặt Long Ngạo Phỉ càng ngày càng trở nên khó coi, hung hăng trừng mắt nhìn Đới Tư Dĩnh, nhìn thấy khuôn mặt giống nhau như hai giọt nước của họ, càng làm cho lửa giận trong lòng anh bốc cháy ngùn ngụt.

Đới Tư Dĩnh nhìn thấy anh như vậy thì cảm thấy rất đau lòng, chị hai quả thật hơi quá đáng, bây giờ biết phải làm sao đây? Sự thật có phải nghiêm trọng như lời nữ thư ký đã nói hay không? Cô phải làm gì để giúp anh? Chị hai, tại sao chị lại không biết quý trọng anh ấy, anh ấy yêu chị như vậy, còn em chỉ biết chôn kín tình yêu của mình đối với anh ấy ở tận sâu dưới đáy lòng. Không, em không thể để cho anh ấy trở thành trò cười, em muốn gả cho anh ấy, thay chị gả cho anh ấy, thay chị yêu thương anh ấy, cho dù anh ấy không yêu em, mà người anh ấy yêu chính là chị, nhưng em cam lòng, cam lòng làm thế thân của chị.

“Hôn lễ vẫn diễn ra, em thay chị ấy gả cho anh. Em cùng chị là chị em song sinh giống nhau như đúc, chắc chắn sẽ không ai nhận ra.” Đới Tư Dĩnh hạ quyết tâm, sau đó mới mở miệng.

“Được!” Long Ngạo Phỉ nhìn Đới Tư Dĩnh, khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười tà ác “Đới Tư Giai, đừng trách tôi, chính em đã làm sai trước khiến cho em gái em đến đây thay em chuộc tội.”

Đới Tư Dĩnh nhìn thấy anh đột nhiên trở nên tà ác, lãnh khốc thì trong lòng có chút run rẩy, nhưng cô đã cam lòng gả cho anh, cho dù có vì anh mà phải xuống địa ngục, cô cũng cam lòng.

“Nếu đã quyết định rồi thì Đới tiểu thư mau cùng tôi đến phòng trang điểm để sửa soạn, nếu không sẽ trễ mất.” Nữ thư ký lôi kéo Đới Tư Dĩnh đi về hướng phòng trang điểm.

Nhìn thấy bóng dáng kia dần dần biến mất, Long Ngạo Phỉ lộ ra một nụ cười tàn nhẫn “Đới Tư Giai, em chờ xem tôi sẽ làm thế nào để trả thù em, những việc mà em đã gây ra cho tôi hôm nay, bằng mọi cách tôi sẽ khiến em phải trả giá, ít nhất em cũng đã bồi thường em gái của mình cho tôi, tôi sẽ ‘chăm sóc‘ cô ấy thật tốt. Đây là kết quả mà em mong muốn phải không?”

—-

Hôn lễ

Mặc vào chiếc áo cưới mà Long Ngạo Phỉ đã đặt may từ Pháp cho chị hai, Đới Tư Dĩnh nhìn thấy chính mình ở trong gương, hoàn mỹ không tỳ vết, khuôn mặt trái xoan, mắt hai mí, hai hàng mi đen cong vút, mũi cao và một đôi môi mọng đỏ, mỗi một đường nét như được điêu khắc vô cùng tinh xảo, bây giờ lại được trang điểm bởi những gia hàng đầu làm cho cô trông giống như búp bê Barbie xinh đẹp mê người.

“Woa! Đẹp quá! Đây là cô dâu xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp.” Một cô gái trong nhóm trang điểm thốt lời ca ngợi.

Đới Tư Dĩnh chỉ thản nhiên cười, không ai biết được từ sâu thẳm trong đáy lòng cô đang đau đớn, đang bi ai. Cô hi vọng đây là hôn lễ của chính mình, hi vọng chiếc áo cưới này là vì chính mình mà thiết kế ra, nhưng sự thật vẫn là sự thật, từ đầu đến cuối cô cũng chỉ là thay chị hai gả cho người mà chính cô yêu thương nhất, đây là chuyện bi ai biết bao nhiêu.

Long Ngạo Phỉ đi đến cửa phòng trang điểm, nhìn Đới Tư Dĩnh với ánh mắt không có một tia ấm áp hay kinh ngạc, chỉ thấy trong đôi mắt đen sâu thẳm kia là lãnh khốc cùng vô tình. Đới Tư Dĩnh lấy tay khoác vào cánh tay anh, cố gắng thể hiện ra vẻ mình đang vô cùng hạnh phúc cùng Long Ngạo Phỉ bước ra ngoài.

Ra đến hội trường của hôn lễ nhìn thấy mọi người vẫn vui vẻ chuyện trò như trước, nhưng không một ai biết cô dâu đã bị thay thế bằng người khác, đột nhiên bản nhạc kinh điển dành cho hôn lễ vang lên làm cho tất cả mọi người đều im lặng, khi nhìn thấy cô dâu chú rễ khoác tay nhau đi tới trong mắt mọi người đều lộ ra tia kinh ngạc cùng hâm mộ, Đới Tư Dĩnh lúc này vô cùng xinh đẹp khi sánh vai bên Long Ngạo Phỉ anh tuấn, ai cũng thấy trong mắt của nam nữ ở đây có xen lẫn tia hâm mộ cùng ghen tỵ, nhưng lại không ai biết giờ phút này trong lòng cô tràn ngập thống khổ và bất đắc dĩ, trộm nhìn qua vẻ mặt của Long Ngạo Phỉ, anh đúng là đang cười nhưng nụ cười này không phải là niềm vui thật sự, đáy mắt anh vẫn cứ lạnh như băng.

Hôn lễ bắt đầu, mục sư ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó nói: “Đới Tư Giai, con có đồng ý làm vợ của anh Long Ngạo Phỉ hay không? Dựa theo giáo huấn của Thánh kinh, ở trước mặt của mọi người muốn cùng anh kết thành một thể, yêu thương anh, an ủi anh, tôn trọng anh, yêu thương anh như chính bản thân mình. Bất kể khi anh bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng con đều chung thủy ở bên anh cho đến khi rời khỏi thế giới này?”

Tất cả mọi người đều đang nhìn bọn họ, Long Ngạo Phỉ cũng gắt gao nhìn chằm chằm Đới Tư Dĩnh, cô có chút khó khăn khi mở miệng, cô muốn nói con đồng ý nhưng người mà mục sư hỏi chính là Đới Tư Giai, cô phải trả lời sao đây? Đột nhiên cảm thấy bàn tay bị Long Ngạo Phỉ nắm có chút đau, anh là đang nhắc nhở cô. Đới Tư Dĩnh cắn cắn môi, nhẹ giọng nói:

“Con đồng ý.”
“Long Ngạo Phỉ, con có đồng ý cưới cô Đới Tư Giai làm vợ, Dựa theo giáo huấn của Thánh kinh, ở trước mặt của mọi người muốn cùng cô kết thành một thể, yêu thương cô, an ủi cô, tôn trọng cô, yêu thương cô như chính bản thân mình. Bất kể khi cô bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng con đều chung thủy ở bên cô cho đến khi rời khỏi thế giới này?” Mục sư nhìn Long Ngạo Phỉ, lặp lại câu hỏi.

“Con đồng ý.” Long Ngạo Phỉ trả lời thật rõ ràng. Đới Tư Dĩnh tận sâu đáy lòng cười khổ.

“Bây giờ hai con hãy trao đổi nhẫn làm tín vật kết hôn.” Lời nói của mục sư lại vang lên lần nữa.

MC chủ trì buổi lễ đem nhẫn đặt trên một cái khay có phủ chiếc khăn tay màu trắng, khi khay được đưa đến Long Ngạo Phỉ lấy chiếc nhẫn kim cương quý giá kéo tay Đới Tư Dĩnh ra, muốn đeo vào cho cô, Tư Dĩnh muốn rút tay trở về, đột nhiên cô gập ngón tay lại, cô không biết mình có nên đeo chiếc nhẫn vốn thuộc về chị hai hay không?

Long Ngạo Phỉ nhìn cô một cái, thế nào? Thấy hối hận rồi sao? Nhưng mà hiện tại cô không còn sự lựa chọn nào khác, kéo tay phải của cô qua, lập tức đem nhẫn lồng vào ngón áp út. Đới Tư Dĩnh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà tay có chút run rẩy, trong mắt người khác dường như cô quả thật quá mức vui mừng. Không còn biện pháp nào khác, Long Ngạo Phỉ đành phải nắm lấy tay cô để giúp cô lồng nhẫn cưới vào tay mình, sau đó nói: “Cô dâu của tôi đang rất hồi hộp.”

Cả hội trường vang lên một tràng cười vui vẻ.

“Bây giờ mời chú rể hôn môi cô dâu.” Mục sư lại tiếp tục nói.

Hôn môi? Đới Tư Dĩnh cúi đầu, nụ hôn của anh, cô không biết mình đã chờ đợi bao lâu rồi.

“Cô dâu mắc cỡ kìa, chú rễ mau hôn môi cô dâu đi, nếu không tôi thay cậu hôn à.” Ở phía dưới, có một giọng nói của đàn ông trêu chọc, sau đó là một loạt tiếng kêu: “Hôn đi, hôn đi, hôn đi.”

Long Ngạo Phỉ cười quyến rũ, lấy tay nâng mặt của Đới Tư Dĩnh lên, cúi đầu hôn lên môi cô. Đới Tư Dĩnh cứ như thế bị anh hôn, nhưng cô vẫn còn chưa kịp cảm nhận được độ ấm của môi anh thì đã thấy môi mình rất lạnh, cái cảm giác lạnh lẽo này làm cô không khỏi rùng mình.

Sau khi hôn cô cho có lệ, Long Ngạo Phỉ nhìn vào gương mặt phía trước mà trong lòng cười lạnh, ánh mắt tràn đầy hận ý.

 

Chương 3

Đau lòng

Sự ồn ào và náo nhiệt của hôn lễ rốt cuộc cũng xong, Đới Tư Dĩnh cảm thấy mệt mỏi quá, không phải là thân thể mệt mỏi mà là trong lòng mệt mỏi, suốt cả buổi tối đều cố gắng nở nụ cười cùng Long Ngạo Phỉ đi xã giao, cuối cùng bây giờ có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.

Sau khi quan khách gần như đã ra về hết, Long Ngạo Phỉ kéo Đới Tư Dĩnh đi đến trước mặt của một đôi vợ chồng trung niên, cô biết bọn họ là cha mẹ của anh vì tham gia hôn lễ nên đã đến đây.

“Ngạo Phỉ, Tư Giai, chúc hai con trăm năm hạnh phúc. Ngạo Phỉ con nhất định phải chăm sóc tốt con dâu xinh đẹp của ta nha, không được ăn hiếp con bé.” Long mẹ là một vị phu nhân rất biết giữ gìn nhan sắc, nói đùa cùng đứa con trai của mình.

“Tư Giai, nếu nó khi dễ con thì nói cho mẹ biết, mẹ sẽ thay con dạy dỗ nó.” Long mẹ lại cười nói với Đới Tư Dĩnh.

Nhìn thấy vẻ mặt hiền từ, nhân ái của Long mẹ, Đới Tư Dĩnh nghĩ đến bà giống như mẹ của mình, tiến lên ôm lấy Long mẹ, giọng nói nghẹn ngào:

“Cám ơn, mẹ!” Tiếng mẹ kêu rất khẽ nhưng cũng đủ để Long mẹ nghe được.

“Được rồi, bà xã. Chúng ta đừng làm phiền vợ chồng bọn trẻ nữa.” Nhân vật rất được giới kinh doanh kính nể, Long Tuyên Thiên đứng ở một bên cười nói.

“Quấy rầy hai con rồi, sau này chúng ta vẫn còn rất nhiều cơ hội trò chuyện.” Long mẹ nói, buông Đới Tư Dĩnh ra.

“Ngạo Phỉ, chờ hai con đi hưởng tuần trăng mật ở Hy Lạp về, ba sẽ giao chức tổng tài lại cho con, ba đã cố gắng suốt những năm qua, bây giờ đã già rồi, đến lúc phải nghỉ ngơi an hưởng tuổi già.” Long ba nhìn đứa con trai nói, biểu hiện tình thương của người cha đối với con là không thể nghi ngờ.

“Được, con biết rồi. Hai người ra sân bay trước đi, chúng con sẽ đi sau.” Long Ngạo Phỉ vừa mới nói xong thì chiếc xe Cadillac xa hoa như tổng thổng đã đỗ ngay bên người.

Long Tuyên Thiên cùng vợ ngồi trên xe, vẫy tay tạm biệt Long Ngạo Phỉ và Đới Tư Dĩnh, chiếc xe dần dần lăn bánh cho đến khi không còn bóng dáng.

“Chúng ta cũng đi thôi.” Long Ngạo Phỉ kéo Đới Tư Dĩnh.

“Đi vào trong đó?”

“Về nhà, nếu không cô tưởng đi vào trong đó sao? Cô không phải cho rằng tôi thật sự sẽ cùng với cô đi hưởng tuần trăng mật ở Hy Lạp chứ? Cô có tư cách này sao?” Khóe miệng Long Ngạo Phỉ nhếch lên, cười lạnh.

Cô có tư cách này sao? Câu nói này giống như ngàn nhát dao đâm vào trái tim Đới Tư Dĩnh, đau đớn làm cho sắc mặt cô có chút trắng bệch nhưng cô chỉ im lặng chấp nhận vì đây là sự lựa chọn của chính cô, không thể trách người khác được, không phải ngay từ đầu cô đã chuẩn bị tâm lý rồi sao?

Đi theo Long Ngạo Phỉ về phòng tân hôn của anh cùng chị hai, phòng khách trong biệt thự này là nơi anh cùng chị hai đã có những ngày tháng hạnh phúc vui vẻ, ân ái bên nhau.

“Xin chào Thiếu gia, Thiếu phu nhân.” Tất cả người hầu ở trong nhà cùng nhau đứng ở cửa chào đón.

Đới Tư Dĩnh còn chưa kịp gật đầu đã bị Long Ngạo Phỉ kéo vào phòng ngủ, trên đầu giường là tấm ảnh cưới của anh và chị hai, trông hai người bọn họ thật là hạnh phúc, không hiểu tại sao khi thấy họ hạnh phúc như vậy lại càng làm cho nàng đau lòng đến khó thở, Chị hai, tại sao vậy? Tại sao vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với chị?

“Còn thơ thẩn làm gì? Tắm rửa đi.” Long Ngạo Phỉ nhìn thấy Đới Tư Dĩnh đang nhìn chằm chằm vào khung ảnh cưới, thì lạnh lùng ra lệnh, vừa cảm thấy khá hơn một chút thì nhìn thấy khuôn mặt kia càng gợi lên nỗi hận bị phản bội và sỉ nhục trong lòng hắn,

“Cái gì?” Đới Tư Dĩnh ngây ngốc hỏi lại.

“Sao vậy, không nghe rõ à? Hôm nay là ngày chúng ta kết hôn, cô chưa từng nghe qua câu một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng sao?” Khóe miệng Long Ngạo Phỉ nhếch lên một nụ cười mê người, trong hai tròng mắt tràn ngập quyến rũ.

“Em, em chưa nói cùng anh………” Đới Tư Dĩnh nói năng có chút lắp bắp, đột nhiên nghĩ đến kết hôn không phải là đại biểu cho sự gắn kết về cả tâm hồn và thể xác của nam nữ sao? Nhưng mà bản thân còn chưa chuẩn bị tốt, chẳng lẽ thật sự phát sinh quan hệ nam nữ cùng với anh sao, thật sự làm thế thân của chị hai sao? (tác giả: thời điểm Đới Tư Dĩnh chấp nhận thay chị mình gả cho cô cũng đã là kẻ thế thân đáng thương rồi)

“Cô đã muốn cùng tôi kết hôn, vậy không phải cô nên làm đúng nghĩa vụ mà một người vợ nên làm sao? Giúp chồng mình giải quyết nhu cầu khi cần.” Lời nói của Long Ngạo Phỉ tàn nhẫn, không chút lưu tình, anh chính là muốn nhìn thấy bộ dáng sợ hãi, bất lực của cô, thì trong lòng anh sẽ thoải mái hơn.

“Em, em…..” Đới Tư Dĩnh không biết phải làm thế nào để cự tuyệt hắn, trong lòng cảm thấy bối rối và sợ hãi.

“Nhanh đi, sự nhẫn nại của tôi rất có giới hạn, nếu không thì để tôi giúp em.” Long Ngạo Phỉ cười lạnh.

Lời nói quá mức trực tiếp này dọa Đới Tư Dĩnh nhảy dựng, chạy nhanh vào phòng vệ sinh, tránh được lúc nào hay lúc đó.

Long Ngạo Phỉ cười lạnh khi nhìn thấy người con gái chạy nhanh trốn vào phòng vệ sinh, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ, đừng trách tôi, tôi biết em vô tội, nhưng tôi phải làm sao đây? Mỗi ngày đều nhìn thấy khuôn mặt giống nhau như đúc của hai người sẽ làm cho tôi nhớ tới sự phản bội của cô ta, sự vô tình và nhục nhã mà cô ta đã mang đến cho tôi, huống chi đây là do em tự nguyện, chỉ có nhìn thấy em thống khổ mới có thể làm giảm bớt nỗi hận trong lòng tôi đối với cô ta, mới có thể làm cho chính mình thoải mái hơn một chút.

===

Oán hận và dục vọng

Trong phòng tắm.

Tiếng nước ào ào chảy từ trên đầu của Đới Tư Dĩnh xuống, cô nhắm mắt lại, suy tư về sự trốn tránh suốt hai năm của chính mình, vì muốn tránh người đó cô đã lịch sự từ chối sự an bài vào công ty làm việc của chị hai mà chuyển đến một công ty nhỏ, trong lòng cô hiểu được, cô không muốn bản thân càng lún càng sâu nhưng không ngờ là tâm lại càng lúc càng đau.

Phụ nữ đều rất mẫn cảm, huống chi bọn họ là chi em song sinh, tâm linh tương thông, chị hai nhất định hiểu rõ tâm tư của cô cho nên mới để cho cô tự mình chuyển đến công ty nhỏ kia, Đới Tư Dĩnh chưa từng nói qua cho ai biết mình còn có một người chị gái song sinh, cô cũng không biết bản thân đang sợ cái gì?

Ở ngoài phòng ngủ, Long Ngạo Phỉ bực bội nhìn vào cửa phòng tắn, tại sao lại lâu như vậy? Cố ý trốn tránh tôi sao?

“Tắm xong chưa? Ra đây mau, nếu không tôi đi vào.” Long Ngạo Phỉ đột nhiên lên tiếng, cắt ngang suy nghĩ của Đới Tư Dĩnh, cô hoảng hốt nói vọng ra:

“Xong rồi, lập tức ra ngay.”

Cô tắt đi vòi nước mới phát hiện mình không có lấy áo ngủ, chỉ có một cái khăn tắm rất lớn, vẫn là mặc lại quần áo lúc nãy vừa mới cởi ra, Đới Tư Dĩnh chậm rãi mở cửa phòng tắm bước ra.

Long Ngạo Phỉ nhìn thấy mái tóc cô ướt sủng, trên người lại mặc quần áo cũ, trong lòng không khỏi ngạc nhiên, híp mắt nói:

“Cô tốt nhất hãy chờ tôi đi ra khi tắm xong, sau đó tự mình cởi quần áo nằm ở đó chờ tôi.”

Nói xong, coi như Đới Tư Dĩnh không tồn tại, ở trước mặt cô cởi hết quần áo, chỉ còn chừa lại cái quần lót bé xíu liền đi vào phòng tắm, cô vẫn cúi đầu không dám ngẩng lên nhìn anh, nghe được anh bước vào phòng tắm mới nhẹ nhàng thở ra.

Reng…Reng…Reng… Tiếng chuông điện thoại vang lên, Đới Tư Dĩnh liền vội vàng cầm lấy điện thoại, nàng còn chưa kịp mở miệng alo thì đã nghe một giọng đàn ông dễ nghe thể hiện vẻ quan tâm từ đầu dây bên kia truyền đến.

“Tư Dĩnh, em đang ở đâu, tại sao cả ngày hôm nay không gặp em, nghe nói em xin phép nghĩ, có chuyện gì xảy ra sao?”

“Cảnh Hiên, là anh à. Ừ, hôm nay em có một chút việc riêng thôi, không có chuyện gì quan trọng cả.” Đới Tư Dĩnh nghe ra giọng nói của Hàn Cảnh Hiên thì vô cùng thoải mái nói.

“Àh, vậy thì anh yên tâm. Ngày mai đến sớm một chút, anh mang điểm tâm cho em ăn.” Giọng nói bên đầu dây điện thoại kia có vẻ nhẹ nhõm.

“Ừ, ngày mai gặp lại, tạm biệt.” Đới Tư Dĩnh biết bản thân có nói không cần cũng không được, một năm trước Hàn Cảnh Hiên đi du học trở về thì tiếp quản công ty nhỏ nhà của ba, sau lần đầu tiên nhìn thấy cô thì đã bắt đầu theo đuổi, bất luận cô cự tuyệt như thế nào cũng đều không lùi bước, mỗi ngày đều mang điểm tâm cho cô, thường xuyên tặng hoa tươi, luôn luôn cẩn thận quan tâm cô, đồng nghiệp trong nhóm cũng không hiểu được cô đang nghĩ cái gì mà lại từ chối anh, nhưng chỉ mình cô hiểu rõ, trái tim cô đã đánh mất, đã trao cho người khác rồi, nên không thể tìm trở về được nữa.

Nguy to rồi, sau một hồi suy nghĩ vu vơ, Đới Tư Dĩnh đột nhiên hồi phục lại tinh thần. Không được, cô phải đi. Hôm nay đã giúp anh rồi, cô đúng là rất thương anh nhưng anh lại không thương cô, sau này làm sao mà sống chung.

Nàng rón ra rón rén nhẹ nhàng đi xuống lầu, tốt quá, người hầu không có ở đây, nhẹ nhàng mở cửa bước ra ngoài. Trời ạ! Biệt thự này sao lại lớn như vậy, lúc nãy ngồi trong xe trở về nên không nhìn rõ đường, bây giờ làm sao tìm thấy đường đi ra ngoài.

Cô thấy một bể bơi lộ thiên thật lớn, nên đi về hướng nào đây? Bên phải, quyết định hướng bên phải mà đi.

Long Ngạo Phỉ tắm xong đi ra thì thấy Đới Tư Dĩnh đã biến mất, không khỏi phẫn nộ mắng một tiếng:

“Chết tiệt! Cô đừng nghĩ đến trốn, dù có trốn cũng trốn không thoát.”

Chạy nhanh mở camera theo dõi thì thấy sắc mặt lo lắng, mệt mỏi của Đới Tư Dĩnh, cho dù chết cũng nhất định muốn tìm được cửa ra, cô lúc này giống như ruồi bọ không đầu đang chạy loạn, Long Ngạo Phỉ cười lạnh, cô muốn chạy trốn sao? Biệt thự này rộng đến 30 ha, nếu cô đi bộ ra đến cửa cũng phải mất hơn một tiếng đồng hồ, hơn nữa là do chính tôi thuê kiến trúc sư chuyên nghiệp thiết kế, nếu không có ai chỉ dẫn thì hoàn toàn không thể đi ra ngoài.

“Phải đi ra ngoài sao? Có muốn tôi giúp em hay không?”

“Ừ, tốt quá, cám ơn anh.” Đang sốt ruột tìm đường ra ngoài, Đới Tư Dĩnh nghe thấy có tiếng người nói như vậy thì rất vui mừng, nhưng lúc cô thấy rõ người đó là ai thì sắc mặt lập tức cứng lại, Long Ngạo Phi đang quấn một cái khăn tắm, vẻ mặt đùa cợt nhìn cô.

“Đi, em muốn đi sao? Muốn bỏ trốn giống như chị gái của mình sao? Đáng tiếc, em trốn không thoát.” Long Ngạo Phỉ dùng sức kéo Đới Tư Dĩnh về phòng, ném nàng ngã sấp xuống giường.

“Anh muốn làm gì?” Đới Tư Dĩnh sợ hại lui về phía sau giường.

“Làm gì? Em không biết sao? Giả bộ thuần khiết cái gì chứ?” Vẻ mặt Long Ngạo Phỉ lãnh khốc, không có lấy một chút ấm áp, nói xong liền vươn tay vạch tìm trong quần áo của Đới Tư Dĩnh.

Đới Tư Dĩnh kêu to, lấy tay bảo vệ ngực mình.

Long Ngạo Phỉ khinh miệt nhìn nàng một cái, kéo cái khăn tắm trên người mình ra, Đới Tư Dĩnh trừng lớn ánh mắt nhìn hắn. Trời ạ! Hắn cư nhiên không có mặc gì cả.

“Xọet.” Một tiếng vang lên quần áo của nàng đã bị Long Ngạo Phỉ xé bỏ, cúi đầu xuống đôi môi cánh hoa của nàng, nhưng nàng hoàn toàn không thể ngăn cản được sự xâm phậm của Long Ngạo Phỉ, rất nhanh Đới Tư Dĩnh đã hoàn toàn trần trụi ở trước mặt của hắn, giờ phút này toàn thân ửng hồng như con tôm luộc.

Long Ngạo Phỉ nhìn thấy người con gái trước mắt, một một điểm trên gương mặt đều giống hệt cô ta, làm anh nhớ tới sự phản bội, sự vô tình của cô ta, không hề thương tiến vào thân thể nàng.

“Đau quá.” Một tiếng thét chói tai từ trong miệng Đới Tư Dĩnh vang lên, nước mắt cũng không ngừng chảy xuống, bàn tay gắt gao bấu chặt phía sau lưng của Long Ngạo Phỉ. Đau quá! Thật sự đau quá! Tại sao lại đối xử với em như vậy?

Long Ngạo Phỉ cũng ngây ngẩn cả người, hắn không nghĩ tới nàng vẫn còn là xử nữ, có phải chính mình đã rất thô bạo hay không? Cảm giác có lỗi chợt lóe qua trong lòng , nhìn thấy nét mặt thống khổ và tràn đầy nước mắt kia làm cho anh nhớ lại khuôn mặt quen thuộc mà anh oán hận, trong lòng đột nhiên vô cùng thoải mái, không hề nghĩ đến cảm thụ của Đới Tư Dĩnh mà chỉ nghĩ đến nỗi nhục nhã cùng hận ý trong lòng mình, không ngừng kịch liệt vận động trong thân thể cô.

 

 

<

Pages: 1 2 3 4 5 6

 

Truyện khác cùng thể loại: