“Sau cơn mưa cầu vồng ghé qua bước chân anh lang thang nhặt từng chiếc lá. Anh ngu ngơ gọi người thiết tha, chợt biết ra xung quanh ai cũng xa lạ”... Người ta thường bảo rằng: càng cố quên thì lại càng nhớ, hôm nay anh mở bài hát: Nhớ để quên ra nghe không biết tác dụng của nó sẽ ra sao đây?

Thế mà cũng đã được hơn 1 năm rồi em nhỉ? Anh cảm thấy cuộc đời như một chuyến xe bus vậy. Người này bước xuống thì sẽ có người khác bước lên, không dừng trạm này thì cũng sẽ dừng trạm tiếp theo thôi. Vì thế dù không còn được ở bên nhau, không còn được chăm sóc nhau thì mình cũng hãy vui lên và nở một nụ cười thật tươi mỗi khi nhớ về nhau em nhé! Bởi ở nơi phương xa ấy, người kia vẫn đang hạnh phúc bên điểm dừng tiếp theo của mình!

Cũng qua mất rồi cái thủa nông nổi của trái tim, đã qua mất rồi nên nỗi nhớ này anh dành cho hoài niệm,… chỉ vậy mà thôi. Nhớ những ngọt lành của tình yêu, nhớ những niềm vui của mùa hạnh phúc cũ. Nhớ những cái nắm tay, nhớ những cái ôm đã lùi về quá khứ… Nhớ để biết mình đã yêu như thế! Bởi quên nhau là điều chẳng thể, bởi mấy ai dắt nhau qua thương nhớ mà bỏ mặc được nhau… nên nỗi nhớ em, bản thân anh đôi lúc cũng không thể nào kiểm soát được.

Người đã cũ rồi, anh có được quyền nhớ nữa không? Anh nhớ em nhưng chỉ là anh nhớ vậy thôi! Có lẽ anh đang nhớ em của những ngày xưa. Có lẽ anh đang tiếc em của những tháng ngày yêu như cơn say của một người nghiện bia như anh vậy! Có lẽ anh đang buồn em của những phút giây xốc nổi, đã trót buông tay mà chẳng thể lấy được về… Có nhớ ngàn lần, chắc cũng vậy mà thôi!

Ngày hôm qua vĩnh viễn là ngày hôm qua. Ngày hôm nay anh chỉ biết ngồi đây để gọi tên em trong nỗi nhớ. Nhớ vơ vẩn, rồi lại nhớ đậm sâu nhưng đó vẫn là một tình yêu nên chắc chắn có sự nuối tiếc. Nó là phần ký ức mà người ta không muốn quên và người ta sẽ cố tình nhớ đến.

Có những nỗi nhớ bất chợt kéo đến dù trong lòng đã nguội lạnh tình yêu. Có những nỗi nhớ như tự nhiên phải thế và có những nỗi nhớ dễ dãi khiến người ta buồn đến chông chênh. Có những nỗi nhớ, lẽ ra phải chấm hết nhưng cứ mãi mãi lê thê…

Có ai tự phủ nhận được bản thân đang nhớ một người rất đậm sâu hay nhớ về một người chỉ thoáng qua như là cơn gió? Anh nhớ em vậy đấy, nhớ như một lẽ hiển nhiên! Đã là người khuất sau một hạnh phúc và đang đứng chờ một niềm vui mới gọi tên. Anh tự cho mình quyền nhớ em thêm một chút. Anh được phép nhớ chứ… người anh đã từng rất yêu!

Nỗi nhớ đẹp nhất, là nỗi nhớ hướng về người mình yêu. Còn nỗi nhớ về ngày xưa, là nỗi nhớ đính kèm niềm đau mà dài mãi mãi em ạ! Xa nhau không phải không hợp nhau nên anh sẽ nhớ em thêm nhiều, nhiều lần nữa. Và anh chỉ nhớ vậy thôi em ah bởi vì: “đôi khi bạn nhớ một người đã cũ không phải vì bạn muốn họ quay trở lại trong cuộc sống của mình. Chỉ bởi hoài niệm cũng là một phần trong hành trình đi tới mà thôi.”

 

Truyện khác cùng thể loại: