Ma trêu anh họ tôi.
Bên ngoại tôi là vùng nông thôn nghèo cách nội thành khoảng 9,10 cây số. Các cụ vẫn tần tảo kiếm ăn bằng cách cất vó tép, đặt lờ kiếm con cá. Anh họ tôi vốn dĩ rất chăm chỉ chịu khó đi soi ếch, đặt lờ đêm hôm. Có lần tôi hỏi đi đêm nhiều thế bác không sợ ma à? Nhắc đến ma anh họ tôi cười khì khì, tao chả thấy ma bao giờ cả, có lẽ tao cao vía nên nó tránh tao.
-Em nghe nói ma Đồng Sim hay trêu người lắm cơ mà?
-Ừ, trong làng mấy người gặp nó rồi. Bác Tế đi ngang qua Đồng Sim nó biến ra quả bóng xanh lè cứ bay trước mặt, bác ấy sợ quá chạy vãi đái. Tao đi suốt đêm, mưa gió, hôm tối hôm trăng sáng cũng chẳng bao giờ thấy nó.
Bẵng đi một thời gian, tôi về thăm các cụ, gặp ông anh họ tôi vừa ốm dậy vẫn khàn khàn giọng.
-Anh ốm sao thế?
Bác gái tủm tỉm cười :
-Anh chú dạo này thách kẹo cũng không dám đi đêm hôm qua Đồng Sim nữa rồi. Hôm trước nó nhát cho chạy tóe khói. Về ốm lửng suốt mấy hôm nay đấy.
Anh họ tôi lừng khừng kể lại .
Mọi hôm anh vẫn đặt lờ ở ruộng và con mương cạnh Đồng Sim có sao đâu. Hôm ấy sáng trăng suông, anh đi kiểm tra mấy cái lờ vì dạo này bọn xóm trên hay ăn trộm lờ của xóm mình. Đến đầu mương anh thấy có ai như cô Mạn xóm mình vẫn hay đi cất vó với anh. Ả này chắc không thấy có ai nên cởi hết áo ra mặc mỗi cái quần cộc vục nước mương dội lên người ào ào. Vú vê thỗn thện, trắng lôm lốp dưới ánh trăng suông. Anh dặng hắng và trêu ả:
-Cô Mạn đấy hở, nóng quá nhỉ, tớ tắm chung với nhé.
Nói thế mà ả ta không trả lời cứ vục nước dội ào ào. Anh đến gần hơn một tí, ả quay mặt đi và vục vội gầu nước quày quả, lặng lẽ đi về phía Đồng Sim. Đã thế tớ cứ trêu, nhằng nhẵng theo sau ả hỏi chuyện. Ả ta chẳng nói chẳng rằng cứ đi phía trước.Đi chậm, ả ta bước chậm. đi nhanh ả ta chạy ù nhanh hơn.
Được một đoạn, đến gần Đồng Sim có cái lò gạch đang độ vào lửa được mấy hôm, ả ta chui vào cái lều của mấy lão coi gạch.
-À, thì ra mấy lão coi gạch tí tởn với gái -Anh nghĩ thế.
Anh cứ đến gần và định phá đám cất giọng hỏi:
-Các bác đốt mấy vạn gạch?
Trong lều có ông Ba Tịnh và thằng Khán Đều đang ngồi uống nước với nhau.
Không thấy ả Mạn đâu cả, nhìn khắp trong lều bé tẹo cũng không thấy ả đâu, vội hỏi:
-Tôi vừa thấy ả Mạn nhồng nhỗng, thỗn thện vú vê chạy vào đây cơ mà?
Cả hai người đều ngạc nhiên cầm đèn pin soi và trả lời có thấy ai ra đây từ tối đến giờ đâu? Họ đều bảo thế thì anh gặp ma rồi.
Bán tín bán nghi anh quay ra về đi như chạy, qua khỏi Đồng Sim mà vẫn thấy lạnh lạnh sống lưng bởi như có tiếng đàn bà cười khinh khích sát bên tai. Hoảng quá, anh vứt mẹ mấy cái lờ chạy ù về nhà. Ốm từ hôm đấy đến nay.

Ma nhập vào chị dâu.
Đó là chuyện nhà tôi hẳn hoi chứ không bịa đặt chút nào. Có chăng là vợ tôi bịa, các bác bên vợ tôi bịa hoặc các em vợ bịa để hù dọa tôi đừng bắt nạt vợ chăng(?).
Chuyện xảy ra từ ngày tôi tìm hiểu bà xã, cái ngày mà tôi còn lấy cớ cháu đi công tác tranh thủ ghé thăm sức khỏe hai bác kia. Tất nhiên lúc ấy bố già nhìn thấy tay thanh niên mặc quần áo bộ đội bạc phếch, đi cái xe đạp cà tàng lõi pêđan nhọn hoắt mà thông cảm không buông câu xanh rờn :Cám ơn anh, sức khỏe của tôi đang ở dưới bếp mà! Anh vợ tương lai của tôi là bộ đội phục viên thì có thiện cảm ngay với tay lính xuất ngũ trẻ bởi cớ nó không nghiện thuốc lá như mấy tay trước. Những tay trước xon ven đến nhà vớ được ông bộ đội phục viên tốt tính mang thuốc ra đãi khách, chúng hút như ống khói tàu hỏa vậy. Mặc dù có sự thiện cảm của mọi người nhưng mỗi lần tôi sang chơi nhà “thăm sức khỏe hai bác và gia đình”, tôi vẫn thấy có cảm giác là lạ gì đó không tả nổi ở con đường, ở góc vườn phía giáp cánh đồng nhìn ra chùa Q… không xa.
Các bạn đừng cười và cho rằng đó là cảm giác của anh chàng đang yêu nên cái gì cũng bâng khuâng gắn với kỉ niệm. Không phải thế đâu.
Nhà nàng ở cuối xóm Trại. Nghe cái tên xóm thì các bạn biết rồi đấy, trai xóm trại gái hàng cơm mà. Xóm này, từ xa xưa là đồng đất trũng các cụ trong làng vật đất thêm ra để tạo thành xóm mới từ dăm bảy đời trước . Để vào được nhà nàng phải đi qua con đường hẻm, một bên mương và cánh đồng nối liền với bãi tha ma Đồng Sim, một bên là hàng rào tre cao vút , âm u phủ lấy con đường hẹp. Chiều xẩm xẩm tối, tiếng sáo u u đâu đó, tiếng chuông chùa trầm trầm văng vẳng, con đường tôi tối dẫn đến cây đa góc vườn tạo nên không gian lạ lạ sau này tôi mới hiểu có vấn đề tạo nên không gian ấy.
Hôm ấy, tôi đang ngồi nói chuyện bâng quơ với nàng ở gian nhà dưới, bỗng thấy tiếng chó sủa ran, tiếng gọi dẹp chó và xuất hiện hai mẹ con líu tíu chào ông nhạc tôi. Đó là bác Kế gái và chị Lan trong xóm. Tôi chú ý ngay tới chị Lan, không phải vì chị có dáng đẹp, đầy đặn mà vì mặt chị sưng vù, đỏ lựng như phải phát vậy. Hai mắt chị tùm hụp, môi sưng vù lạ lắm.
Bác Kế thưa với ông nhạc tôi :
-Ông ơi, ông xem cháu nó hộ con. Chiều hôm qua nó sang bên này cắt dây bòng bong ở cái vồng đất cây đa ấy. Thế mà đến tối nó bốc sốt, cho uống thuốc cảm cũng không khỏi. Sáng nay cứ tự tay tát lên mặt mình, nói lảm nhảm, hát này,hát ầm lên này. Hỏi mãi mới biết cháu nó sang vườn nhà ông. Ông giúp cháu với.
Chúng tôi theo ông nhạc dẫn mẹ con bác Kế ra góc vườn có cây đa. Cái cây lúc ấy không cao to lắm, không rườm rà um tùm như bây giờ nhưng có điều lạ là giữa thân cây tự dưng có mấy nhánh chìa ra và được kết lại thành mảng như cái bàn trên để được mâm và bát hương đơn sơ.
Ông nhạc thắp hương lầm bầm khấn vái :
-Lạy hai bà chúa Hoa Mai, hôm nay là ngày…vv… cháu nó không biết phạm vào cửa bà, nay chúng con xin hai bà xá tội tha cho cháu.
Chị Lan lúc ấy đứng sau bỗng sằng sặc cười, tay chống nạnh, tay giơ lên như đang cầm vào vành nón rồi nói đong đưa rất điệu đàng :
-Ai bảo đã sang đây lại còn hát hò ầm ĩ lên nữa làm ta không nghỉ được. Lần này, ta phạt nhẹ thôi đấy, còn làm ầm lên nữa ta cho ầm luôn một thể.
Ông nhạc tôi và mấy người vội xúm quanh lại xin hộ chị Lan. Chị Lan chừng như hài lòng, gật đầu, mắt đưa đẩy lúng liếng tôi thật khó tả.
Sau đó như định thần lại, hai tay chị Lan vuốt vuốt lên mặt, trở lại tỉnh táo bình thường.
Tất nhiên, tối ấy trong câu chuyện của chúng tôi hầu hết xoay quanh cây đa góc vườn.
Tôi được biết khu vườn bên ngoại tôi hồi trước lạ lắm. Vườn rộng hơn 7 sào, cây cối um tùm đủ loại ăn quả lâu năm, chè tươi xanh mượt lá. Nhưng có điều là cứ khi nào trong vườn, tối đến có con kèng kẹc kêu thì y như rằng trong nhà có người ốm đau, trẻ con hay khóc quấy. Hỏi nàng con kèng kẹc là con gì nàng cũng không biết nữa mà chỉ mắt tròn mắt dẹt kể sợ lắm, hình như chiều tối nó bám vào các gốc cây thi nhau kêu thì phải.
Có lần, thằng cháu trai mới được mấy tháng đang chơi ngoan bỗng cứ khóc ngằn ngặt như có người cấu vậy. Trong nhà dỗ dành mãi không nín, chị dâu cho bú cu con không chịu cứ khóc, ngoài vườn kèng kẹc cứ kêu. Anh trưởng dùng roi dâu quất loạn xạ cũng không ăn thua, tức mình anh cầm đòn xóc lùa vào gầm giường và hét lên :
-Đây rồi, mày có ra không thì bảo? Ông đâm mày chết.
Chẳng hiểu có ma tà quỷ quái gì sợ bỏ chạy hay thằng bé giật mình mà nín thinh và quay ra chơi ngoan. Ông nhạc phải thắp hương kêu cầu gia tiên, thổ công thổ địa và khấn ông bà nào ở vườn này xin đừng quấy phá, xin mời ra ngự ở cây đa góc vườn để không ảnh hưởng đến con cháu. Và sau lần kêu cầu ấy không thấy có con kèng kẹc kêu trong vườn nữa, cây đa bé tí bỗng lớn nhanh vùn vụt. Bây giờ thì cây đa um tùm, xum xuê ở một góc vườn, lối đi sang chùa Q… Trẻ con ít khi ra góc vườn ấy chơi. Mấy bà trong xóm đi xem ở mấy nơi đều về kể các thầy bảo xóm này có hai bà Mai Hoa công chúa, Quỳnh Hoa công chúa ngự trên cây đa. Nhiều người trong xóm đi về khuya thỉnh thoảng thấy bóng trắng ngự trên cây. Chả làm hại ai nhưng ai cũng sởn da gà. Lâu dần trong xóm ít người dám về khuya qua lối Đồng Sim, chùa Q, xóm Trại. Vì thế tôi mới vỡ nhẽ vì sao có cảm giác lạ lạ khi đi vào nhà nàng.
Cây đa cứ thế lớn vùn vụt và mọc tay ngai cho gia đình hương khói. Có lần trẻ trong nhà ốm liểng xiểng, anh rể nàng sau khi uống rượu với bố vợ bốc xung thiên, hăng tiết vịt :
-Ông để con mang dao ra chặt cây đa đi xem ra làm sao nào? Ma quỷ gì quấy nhiễu thế, ở đây thì phải phù cho nhà cho con cháu chứ quậy thế ai chịu nổi.
Ông nhạc vội xua tay :
-Thôi xin anh, xin anh. Anh để chúng tôi yên.
Rằm tháng 7, nhà cúng rằm xong xuôi, bà chị dâu mang vàng tiền ra vườn để hoá. Lũ trẻ con xúm xít quanh mâm hau háu nhìn xôi gà, chè oản. Ông nhạc sai người ra giục con dâu về cùng ăn. Không thấy bà chị dâu trưởng đâu cả. Cả nhà túa ra đi tìm quanh vườn, đi gọi vẫn không thấy đâu. Lúc ấy trời đã bắt đầu chạng vạng, ông nhạc giật mình nhắc mọi người ra góc vườn có cây đa. Cả nhà kéo nhau ra, chưa đến nơi đã thấy tiếng léo nhéo trên cành đa. Đến gần, một cảnh tượng đến bây giờ vẫn còn hằn trong trí nhớ của bà xã tôi.
Trong cái âm u, um tùm của cây đa, bà chị dâu đang đứng vắt vẻo trên một cành,tay với nắm hờ vào một cành đa, tóc xoã xượi, một chân đung đưa như khoả nước, một tay múa huyên thuyên , mồm véo von hát í a ì a. Lũ trẻ con líu ríu sau lưng bố gọi chị, chị càng hát to. Mọi người ngạc nhiên bởi chị dâu là gái đang nuôi con thơ, sức yếu mà không hiểu sao lại tót lên cành đa như thế kia được. Ông nhạc vội thắp hương kêu cầu các bà chúa Mai Hoa, Quỳnh Hoa tha tội cho cháu. Chị dâu không hát nữa mà trợn ngược mắt lên, tay chỉ thẳng vào ông nhạc :
-Nhà người không giữ cho ta thì ta cũng không giữ cho nhà người. Hôm trước đã cho người lạ vào làm ầm ĩ, hôm nay lại cho trâu vào đây bậy bạ ai chịu được.
Dứt lời chị dâu nhảy phắt một cái xuống gốc cây, nhảy bước nữa qua hào rãnh nước tưới vườn phăm phăm đi vào sân. Có điều lạ đến bây giờ không ai lí giải nổi, sức gái cầm cữ mà vượt hào rãnh nước nhẹ nhàng như bay vậy, sức thanh niên lấy đà cũng không thể nhảy qua.
Vào đến sân, chị dâu vơ lấy nắm hương đang ngún lửa, nghi ngút khói bỏ vào mồm nhai rồi phun ra phì phì, mắt trợn ngược, tay chống nạnh rất đanh đá mắng mấy thanh niên trong nhà. Lũ trẻ bủn rủn chân đi theo chị bây giờ đứng bạt hết vào góc nhà xem cảnh tượng ma nhập vào chị dâu, xem bố dỗ dành ma. Một chốc, chị dâu dậm chân, hoa tay một vòng tròn rồi đi vòng quanh cây rơm, ngã vật xuống. Mọi người xúm lại , phun nước, lấy khăn lau mặt chị dâu. Bà chị từ từ tỉnh lại ngơ ngác hỏi mọi người chuyện gì đã xảy ra.
Từ ấy, cả nhà đều rất cẩn thận không để người lạ vào gần cây đa, giữ gìn quanh gốc đa sạch sẽ.
Còn tôi, sau khi nghe mọi người trong nhà kể chuyện về cây đa, về ma nhập vào chị dâu thì tự thấy mình thật dũng cảm, quá dũng cảm chứ không phải điếc không sợ súng!

Pages: 1 2

 

Truyện khác cùng thể loại: