Hai ngày nữa là tuần 49 ngày của bà Cúc, bạn khá thân thiết của bà Hạnh. Nghĩ đến bạn cũng cùng tuổi với mình mà nay đã nằm dưới ba thước đất vì căn bệnh ung thư quái ác, bà Hạnh thấy trong dạ bùi ngùi. Bà cũng thấy lo lắng cho gia đình, con cháu của bạn, bởi người quá cố tuổi Thân mà lại đi vào đúng ngày Tỵ, giờ Tỵ, mà theo quan niệm dân gian cổ truyền là ngày trùng tang, rất nguy hiểm. Lâu nay, bà vẫn cứ nín thở chờ xem có chuyện gì không hay xảy ra cho người thân của bạn không.

Bà Hạnh tuy già nhưng có thói quen thức khuya xem phim bộ. Nhưng hôm ấy vì mệt nên bà đuổi chồng ra phòng khách xem ti vi, còn mình tắt đèn đi nằm sớm, khi mới hơn 21h. Giấc ngủ đang “vào trớn”, bỗng chiếc điện thoại di động để bên gối vừa kêu vừa run bần bật khiến bà giật mình tỉnh giấc.

Cầm lên xem, bà mất vía khi trên màn hình hiện chữ “Cúc Lâm” (Lâm là tên chồng bà Cúc). Bà nhảy dựng lên, ném phịch điện thoại, hét toáng gọi chồng. Ông hớt hải chạy vào, thấy bà ngồi dạt vào một góc giường, mắt miệng méo xệch về kinh hãi, tay chỉ vào chiếc điện thoại vẫn đang rung như chỉ vào ổ bệnh dịch: “Ma, ma gọi điện ông ơi”.

Ông chồng bảo vớ vẩn, làm gì có ma. Cầm cái điện thoại, ông bảo: “Chắc không phải bà ấy đâu”. Bà Hạnh nói: “Vậy ông nghe đi”. Ông chồng ngần ngừ một lát, chưa quyết định nghe hay không thì chuông tắt. Nhưng họ chưa kịp thở phào thì “Cúc Lâm” lại gọi. Hai vợ chồng chẳng ai nghe, cứ nhìn trừng trừng vào cái điện thoại, chờ nó im để tắt máy cho khỏi bị ma quấy rầy. Sau đó, bà Hạnh sợ đến nỗi nằm mãi mới ngủ được.

Sáng hôm sau, điện thoại cố định reo, con dâu trưởng bà Cúc gọi: “Hôm qua cô ngủ sớm thế, cháu gọi vào di động mấy lần không được. Mai cháu làm tuần 49 ngày cho mẹ, mời cô chú qua…” Bà Hạnh hỏi: “Mày gọi bằng số nào?”. “Thì số cũ của mẹ cháu mà. Cháu quên điện thoại trên cơ quan”. Bà Hạnh chỉ ừ, bảo mai cô sang, không đả động gì đến chuyện hai vợ chồng thất kinh khi đêm qua “ma” gọi điện.

 

Truyện khác cùng thể loại: