Tình yêu cũng không quá khắc nghiệt nếu bạn đủ can đảm để tiến lên.
Trong chúng ta có bao nhiêu người sẽ dành trọn vẹn cho tình yêu của mình? Có bao nhiêu người vẫn không ngừng đi tìm, không ngừng chờ đợi cho một tình yêu được cho là đích thực? Tôi sẽ không bao giờ có thể có được câu trả lời, bởi mỗi giây mỗi phút đều có một ai đó nắm tay một ai đó và nói lời gắn kết với họ. Nhưng cũng mỗi giây mỗi phút ấy lại có một ai đó nói lời chia tay một ai đó, vì một lý do nào đó.

Tôi là một gã không đủ kiên nhẫn để chờ đợi thứ tình cảm mà bao người cho là thiêng liêng ấy. Bởi tôi nghĩ, tình yêu vốn cũng mất kiên nhẫn với tôi rồi, tình yêu của tôi đi lạc ở đâu đó, quẩn quanh ở đâu đó rồi quên luôn cái đích mà nó cần đến. Thế nên tôi thay vì chờ đợi, lại tỏ ra dửng dưng. Nhưng vào một ngày nắng đẹp, bắt gặp một cô gái, tôi lại thấy mình bắt đầu tò mò, tò mò vì cô ấy có đủ nhiều đức tin dành cho cái gọi là “tình yêu” kia.

1. Lam

Lam thường hay ghé quán café của tôi mỗi tối cuối tuần. Đôi khi rảnh rỗi mà không trùng vào dịp cuối tuần em cũng đến. Lam chỉ thường đến một mình, ngồi lặng lẽ ở góc. Những ngày đầu tôi còn nghĩ rằng em đến trước để chờ bạn trai, nhưng sau đó tôi không thấy một ai đến bên cạnh em cho đến khi em ra về. Con gái đi cafe một mình thường mang một nỗi buồn tâm trạng, tôi luôn cho là vậy, và cũng rất can đảm mới đi café một mình. Rất nhiều cô gái mặc dù buồn, mặc dù tâm trạng, họ vẫn tìm cách rủ rê bạn bè, người thân đi cùng, chỉ để không phải ngồi một mình và không phải đón nhận những đôi mắt hiếu kỳ lạ lẫm hướng về phía mình. Cũng tương tự như thế, rất nhiều cô gái sẽ cố gắng tìm kiếm một vòng tay từ một ai đó ấm áp, một bờ vai để tựa vào mỗi khi mỏi mệt. Bạn có tin rằng, có khá nhiều cô gái chỉ vì cô đơn mới chọn yêu chứ không phải vì yêu mà thoát khỏi cô đơn hay không?

Trở về với Lam, em có một nỗi buồn nhỏ, giấu sau cặp mắt to tròn và lúc nào cũng ươn ướt nước. Một vài lần tôi ra nói chuyện cùng em, em chia sẻ khá thật thà, đôi lúc rụt rè nhưng cũng đôi lúc rất hào hứng. Em thích kể về những chú cún mà em từng nuôi, kể về những chậu cây nhỏ trên ban công, về lớp đại học rất đông, rất nhốn nháo của em. Một lần tôi hỏi.

– Kể về tình yêu của em đi! Anh muốn nghe.

Tất nhiên khi tôi hỏi câu ấy thì bản thân tôi đã cảm thấy chúng tôi đủ thân thiết để có thể chia sẻ những câu chuyện riêng tư hơn một chút. Em ngại ngùng, gò má ửng hồng nhìn rất dễ thương, hai bàn tay nhỏ không quen hay vì ngại ngùng mà nắm vào nhau vặn vẹo.

– Em… em… đang chờ một người.

Tôi nhướn mày, bắt đầu nghĩ, có thể em cũng giống như những cô gái khác, cũng đang chờ một người cho là thích hợp. Vậy nên tôi lại hỏi.

– Một người như thế nào là thích hợp?

– Một người mà em thích!

Vừa lúc ấy quán lại có khách, cũng từ sau đó khách khá đông nên tôi không ngồi trò chuyện cùng em được. Câu trả lời của em khiến tôi bật cười, lại suy nghĩ rất mông lung. Chỉ là thích và không có yêu cầu nào đặc biệt, cũng không có chuẩn mực cụ thể. Không biết người mình chờ đợi là ai thì làm sao có thể tìm ra được người đó, hoặc nếu như người đó đến thì em làm cách nào để nhận ra? Cho đến cuối ngày làm việc tôi vẫn không ngừng thắc mắc về Lam, về tình yêu trong chờ đợi của em. Vô tình, tôi lạc vào vòng tròn quanh quẩn cùng một cô gái nhỏ nhắn, có đôi mắt to tròn ươn ướt buồn và một nụ cười quá đỗi hồn nhiên.

2. Niềm tin

Thời gian sau đó là khoảng mùa Đông kéo dài, lạnh lẽo và nhàn nhạt trôi qua. Tuy nhiên nếu mỗi lần Lam xuất hiện sẽ là một khoảng ấm áp lan tỏa trong quán từ góc mà em hay ngồi. Mùa Đông Lam ít đến quán hơn, có thể vì em bận, cũng có thể vì nhà em xa và không tiện đi lại với thời tiết ẩm ương của mùa này. Tôi hay thấy Lam ngồi đan một chiếc khăn len màu đỏ. Ban đầu những cuộn len rất to, tròn, trông thật ngộ nghĩnh, bò quanh trong bàn, theo từng chuyển động của Lam. Tôi không nén được tò mò liền ra hỏi.

– Đan khăn cho bạn trai hả em?

– Vâng.

Lam nhoẻn cười, nụ cười của em rất tươi, đôi mắt sáng lấp lánh niềm tin yêu nào đó. Nhưng trong tim tôi như đóng sầm một cánh cửa chỉ vừa mới he hé mở ra, tôi thấy mình cũng thật lạ, nhìn em cười nhưng tôi không vui được như trước. Có thể câu trả lời đó là câu trả lời tôi không mong đợi.

– Cậu ấy thật tốt. Có bạn gái thật tốt.

Lần này Lam không đáp lời, em vẫn chuyển động đôi bàn tay nhỏ nhắn, đưa lên thoăn thoắt đan khăn, cuộn len màu đỏ nhỏ dần theo từng vòng dây bị kéo đi. Tôi chỉ muốn cuộn len đỏ biến mất, chiếc khăn len biến mất, chỉ để Lam ở lại, để Lam trò chuyện cùng tôi, cười với tôi, như trước kia.
Niềm tin cho tình yêu
Những ngày sau từ cuộc trò chuyện đó tôi không thấy Lam trở lại quán, tôi đinh ninh rằng em đã tìm được người bạn trai của mình, cũng tặng cậu ấy chiếc khăn len màu đỏ, cũng nói với cậu ấy rằng vì em thích cậu ấy nên hãy hẹn hò cùng nhau đi. Rồi cậu ấy sẽ nhận lời, hai người họ sẽ hẹn hò, cậu ấy đưa em đến những quán café khác không phải quán của tôi, cũng làm những việc khác khiến em cười chứ không đơn thuần là ngồi nói chuyện cùng em như tôi, như một gã khờ khạo. Tôi cười đắng. Tôi thấy nhớ Lam, nhớ những câu chuyện giản đơn xung quanh cuộc sống của em, một thế giới bình yên và nhẹ nhàng, một người con gái giản đơn nhưng có thứ niềm tin mãnh liệt vào tình yêu. Tôi nhận ra rằng khi tôi quen em, trò chuyện cùng em, tôi cũng bị lây sự tin tưởng nơi em. Tôi đã bắt đầu tin vào một người để yêu thương, tin vào tình cảm trọn vẹn dành cho người đó, khi tôi hỏi em.

– Lam, làm sao em biết được em thích một ai đó!

– Không phải rất đơn giản sao. Chỉ cần tim đập nhanh khi ở bên cạnh người đó. Anh chưa từng thích một ai đó?

Lam nhìn tôi rất lạ, tôi chỉ nhún vai ra vẻ thật ra tôi cũng đã từng thích một người, cũng từng biết câu trả lời em dành cho tôi, chỉ là tôi muốn hỏi em vậy thôi. Nhưng thật ra, lúc bấy giờ, tôi mới biết chắc rằng tôi đang thích một người, đang nuôi hy vọng về một người, lại đang băn khoăn vì không biết người đó có thích tôi hay không.

Nhớ đến Lam lại khiến tôi nhớ đến khoảng thời gian trước đây em hay đến quán, em mang một nỗi buồn nhỏ đến chỗ tôi nhưng lại khiến tôi cảm nhận được điều ngược lại. Em mang một nét cô đơn đến quán tôi nhưng lại khiến tôi tin rằng em không hề cô đơn, cũng như tôi, không hề cô đơn. Còn bây giờ, không có em, nỗi buồn nhỏ lan rộng ra thành một dòng nước, nét cô đơn bao trùm lên cả khuôn mặt tôi, không có lấy một chút vui nào trong ngày, lòng cũng không còn bình yên.

3. Và Yêu

Một lần tôi quyết định đi tìm gặp Lam, tôi cũng không biết khi gặp em tôi sẽ nói những gì, nhưng tôi nghĩ mình nên tìm gặp em, chỉ vì tôi thấy rất nhớ em. Có thể tôi sẽ cố tìm ra một lý do nào đó, có thể tôi nói rằng tôi vô tình đi ngang qua nhà em mà thôi. Nghĩ vậy nên hôm ấy tôi đóng cửa quán, đi theo địa chỉ mà có lần em cho tôi, nhưng cuối cùng tôi lại không thể gặp được em. Tôi đã chờ ở đó suốt một ngày, cánh cửa khóa vẫn im lìm chờ đợi, cũng giống như tôi, chờ đợi bước chân Lam về.

Khi trời tối, tôi quay lại quán và mở quán như bình thường, tôi nhận ra một túi giấy được đặt treo trên tay cầm cửa quán. Tôi không nén được tò mò, mở ra xem, mặc dù cũng nghĩ chắc là báo gửi từ sáng hoặc một vài món khuyến mãi của các đơn vị cung cấp nguyên vật liệu cho quán tôi hay dùng. Khi tôi mở ra mới biết đó là một chiếc khăn len màu đỏ, rất dễ nhận ra đó là khăn của Lam chứ không phải của một ai khác, bởi tôi đã được nhìn thấy nó từ những ngày đầu tiên nó thành hình. Bên trong kèm theo còn có một tấm thiệp.

“Hi anh!

Anh đi lâu quá rồi nên em không được gặp anh để tặng quà trực tiếp. Lần đầu tiên thấy anh đóng cửa quán từ sáng sớm đến chiều tối thế này, có chuyện gì xảy ra không anh? Em hy vọng là không có chuyện gì cả. À, khăn này tặng anh, dành tặng một người mà em rất thích. Dạo này em bận một số việc nên không qua quán thường xuyên được, cũng không biết anh chủ quán có còn kỳ thị tình yêu nữa hay không, đã biết thích một ai đó chưa. Sau này em cũng sẽ không ghé qua thăm quán và anh chủ quán được, cho em xin lỗi nhé! Hôm nay em đến chào anh, em có một kỳ học mới, ở một vùng đất mới. Sẽ rất nhớ quán café quen em hay ngồi, rất nhớ anh chủ quán dễ thương. Chúc anh một mùa Đông ấm áp và bình yên!

Ký tên: Ngọc Lam”

Tôi thẫn thờ, nhận ra rằng em vừa rời đi cách đây vài phút. Tôi cầm theo túi quà, chạy nhanh về phía ngã tư có dòng người xe tấp nập. Tôi không chắc tôi sẽ tìm được em, nhưng tôi chắc một điều rằng tôi thích em và đủ đức tin để chờ đợi em. Điều mà trước nay tôi chưa từng tin tưởng, chính Lam đã đem đến cho tôi.

Hình như tôi có thấy bóng em lẫn trong đám đông, đi xa dần, xa dần. Còn niềm tin của tôi, mờ ảo, rồi hiện ra rất rõ nét.

Cùng đi trên một con đường, có rất nhiều cách để đi đến đích. Có người chọn cách đi từ từ, nhìn trước nhìn sau. Có người chọn cách đi nhanh, lướt qua rất nhiều thứ. Có người vận công lực để chạy, cũng có người vì vội vã mà tìm cách được bay… Quan trọng không phải là ai đến đích sớm hơn ai, mà quan trọng là chúng ta có cảm thấy hài lòng vì những gì đã diễn ra trên suốt chặng đường đã qua hay không. Tôi đã từng rất né tránh thứ gọi là tình yêu, từng mơ hồ và không có lấy một chút niềm tin nào. Nhưng giờ đây thì khác, tôi nghĩ, tình yêu không quá khó khăn nếu như chúng ta đặt niềm tin vào đó. Tình yêu cũng không quá khắc nghiệt nếu bạn đủ can đảm để tiến lên.

Ai đó thở dài vì chuyện tình cảm của tôi dành cho Lam. Nhưng không, sau đó chúng tôi vẫn còn gặp lại nhau, tôi vẫn được thấy em là một khách quen của quán, thậm chí còn là nhân viên ở quán, rồi còn làm bạn gái của chủ quán. Chúng tôi đi qua rất nhiều ngày tháng cùng nhau, cũng có rất nhiều kỷ niệm với nhau. Kỷ niệm đầu tiên mà chúng tôi nhắc lại chính là lần xa cách đó, có một chiếc khăn len đỏ làm ấm mùa Đông của một gã trai lần đầu biết yêu. Có một thứ tình yêu khiến gã trai tin vào định mệnh.

Chuyện của tôi là vậy, còn bạn thì sao? Bạn có niềm tin cho tình yêu chứ?

 

Truyện khác cùng thể loại: