Khi những hạt mưa mùa đông đang vội vã rơi , gieo cái buốt lạnh đến từng nơi trên thế gian này , trên đường những đôi tình nhân đang tìm nơi trú ẩn …. Nó vẩn lầm lủi , lặng im dỏi theo 1 bóng hình phía trước , những hạt mưa vẩn lả chả rơi vào mặt nó , quên đi cái buốt lạnh của tạo hóa , mắt nó vẫn đang rưng rưng những giọt nứoc mắt mặn đắng …. Phía trước nhỏ vẩn đang khóc , những giọt nước mắt như đang vô thức rơi ,hòa cùng cơn mưa kia , giữa khoãng không bao la , giữa những hạt mưa rơi đều , nước mắt nhỏ trỡ nên quá nhỏ bé , bước những bước chân vô hồn như đang cố tìm về 1 nơi vô định , quẹt ngang những giọt nước mắt đang giàn giụa trên mi , nhõ khẽ nhếch miệng cừoi chán nản ….
_ anh làm ơn đừng đi theo tôi nữa có được không ? ( nhỏ nói )
_ xin lổi anh không thể !
_ tại sao anh phải làm vậy ?
_ tại vì anh yêu em!
_ ngu ngốc … anh có cảm thấy tiếc nuối 2 năm qua mải theo đuổi 1 ngừoi con gái như tôi không ?
_ không !
_ mặc dù biết tôi đã có ngừoi yêu ???
_ phải .. tình yêu mà em , mình không thể bắt trái tim mình làm khác đuợc !
Nhỏ lại tiếp tục buớc , lại hòa mình vào cơn mưa , nguớc mặt lên nhìn trời nhỏ như đang cố che đi cái nổi đau giằn xé tâm cang mình … tự đặt 1 câu hỏi cho chính bản thân … ” tại sao ngừoi tôi yêu lại không yêu tôi , còn ngừoi …..” hj, nhỏ nhẹ cừoi ngoái nhìn nó phía sau , nhìn thẳng vào đôi mắt đã đỏ bưng từ lâu , nứoc mắt nhỏ vẫn không ngừng rơi … lại tiếp tục bước … những vũng nước lầy lội vương vải khắp mặt đuờng , bị những đôi chân nó và nhỏ làm vỡ tan …
_ tới nhà tôi rồi … anh có thể về!
_ uhm , anh biết rồi , em nhớ giữ sức khõe!
Không 1 lời , không 1 đông tác ngoái nhìn , nhỏ đóng sầm cánh cữa … nó lặng nhìn , rồi buớc những bứoc giật lùi , mắt không rời về phía căn nhà nhỏ , nó nỡ 1 nụ cừoi mản nguyện …. Lặng bước …
2h sáng , nhỏ vẩn đang dán mắt vào cái màn hình sáng trắng trên cái máy vi tính , dỏi nhìn theo 1 cái nick đang sáng , dõi đọc theo những dòng status của 1 ai đó , không giành cho nhỏ , chốc chốc nhỏ lại cúi mặt bật khóc … Sơn , ngừoi con trai nhỏ yêu đã mãi rời xa nhỏ để chạy theo 1 niềm vui khác , nghe như buốt đắng từ trong từng nhịp thỡ , nhỏ vẩn chưa tin và chưa bao giờ chấp nhận cái thật tại đau xót đó , nhìn những dòng yêu thuơng của Sơn giành cho ngừoi con gái khác … nhỏ lại khóc …2 năm yêu nhau … giờ kết thúc như vậy sao ???
_” buzz” em chưa ngủ à, em phải giữ gìn sức khõe chứ , đừng ngồi online suốt như vậy không tốt đâu !
_ đừng làm phiền tôi !
_ anh ….. uhm … anh sẽ thức cùng em vậy …
Nó lại dõi theo nhỏ qua cái nick yahoo … vẫn lặng im chỉ mong làm nhỏ vơi đi cái nổi đau hiện tại , nhỏ đâu biết khi nhỏ đang rơi những giọt nứoc mắt cho 1 ngừoi khác là lúc nó đang cố gắng nuốt trôi những giọt nước mắt chãy nguợc vào tim mình vì nhỏ .. có lẽ ông trời luôn thế .. luôn thích tạo ra những bi kịch cho cuộc đời này .. tại sao nó lại yêu nhỏ chứ , yêu ngay cái lần đầu tiên gặp gở , tại sao nó lại phải đau khổ vì 1 ngừoi con gái mãi mãi không thuộc về nó….
Sau cơn mưa trời lại sáng , 1 đêm trôi qua với nhỏ thật dài , nuớc mắt đã giành cho đêm hôm qua nay gần như đã cạn , nhỏ uốn éo thân hình như muồn tìm 1 chút thoãi mái , mỡ toang cánh cữa , nhỏ đón lấy những tia nắng đầu tiên của ánh ban mai , bất chợt nhỏ thấy 1 chiếc hộp đựoc gói xinh xắn đặt truớc cữa , mỡ vội nó ra , bên trong là 1 đôi bao tay nhỏ nhắn .. chưa hiểu chuyên gì .. nhưng nhỏ vẩn đem nó vào nhà và cất giữ …. Hôm nay nhìn nhỏ đã khá hơn ngày hôm qua rất nhiều , nhỏ đã biết cừoi với những sự vật xung quanh , dù đó chỉ là những nụ cừoi guợng …. Diện cho mình 1 chiếc váy thật đẹp , chọn cho mình 1 góc ngồi khuất trong 1 quán cà phê yên tĩnh , nhỏ đang cố tìm lại cuộc sống của riêng mình …
_ em có cần anh ngồi cạnh để trò chuyện không ?
_ lại là anh à , sao anh biết tôi ở đây .
_ không … là do anh đi theo em từ sáng đến giờ !
_ anh đừng xem tôi như 1 đứa con nít đựoc không ? ( nhỏ gắt )
_ anh…
_ và anh cũng đừng ghĩ là tôi sẽ chọn anh khi tôi đã chia tay , đàn ông các anh .. không ai tốt cả … không ai đến với phụ nử chúng tôi mà không có mục đích ! Tình dục đúng không … anh mơ đi …
Nhỏ đứng phắt dậy , bỏ đi , để lại nó với nổi đau dâng trào , trong mắt nhỏ nó là ngừoi đàn ông tệ đến thế sao ?…
Kể từ ngày hôm đó .. cuộc sống cũa nhỏ trở nên bình lặng hơn , phía sau nhỏ không còn nó dõi theo nữa , nhỏ nghĩ trong đầu , chắc là nó bị nhỏ lật tẫy rồi , nên không dám vác mặt tới gặp nhỏ nửa , nhỏ lại nhếch mép cừoi ” đàn ông luôn thế” … hằng đêm nhỏ vẩn tiếp tục dõi theo cái nick của Sơn , duờng như đó đã là 1 công việc quen thuộc với nhỏ , dù biết là những lần như thế tim nhỏ sẽ lại rĩ máu …
_” buzz” em khõe không? ….
Sơn đang pm nó ???
Thực hay là mơ đây … nhìn vào dòng status trên nick Sơn , nhỏ không còn thấy những lời yêu thuơng dành cho ngừoi con gái kia nữa , thay vào đó chỉ vỏn vẹn ” Thư anh chờ em !” là tên nhỏ .. ngỡ ngàng … bàng hoàng .. và xen lẩn cái niềm vui suớng … cái cảm giác mà đã lâu rồi nhỏ không được tân huỡng … đôi bàn tay nhỏ nhắn .. run run …
_ em khõe …. Còn anh ?
_ anh thì không được khõe .. hjhj … nhưng bây giờ thì anh lại đang rất nhớ em …
_ anh nói vậy là sao ?
_ anh sắp phải phẩu thuật để thay tim rồi … bây giờ anh mới thật sự nuối tiếc khoãng thời gian qua đã bỏ rơi em … em có thể cho anh 1 cơ hội được không ?
_ anh … anh phảiỉ thay tim ??? anh bị bệnh tim à ?
_ ừh đúng rồi … ca phẩu thuật đó rất quan trọng với anh …
_ em sẽ đến cùng anh ngay bây giờ !!! đợi em nhé.
Mặc vội 1 chiếc áo khoác nhỏ lứơt đi trong đêm … ” kinh koong” nhỏ bấm chuông nhà Sơn inh ỏi , cánh cữa đuợc mở , truớc mặt nhỏ là Sơn , đả lâu không gặp, nay bao yêu thuơng lại trỡ về , kéo vội tay nhỏ vào nhà . Sơn đặt lên môi nhỏ 1 nụ hôn , tay Sơn như đang cố tìm đến những phần da thịt của nhỏ… họ ân ái …
_ em vẩn như ngaỳ nào … vẩn quyến rủ anh mổi lần bên nhau …
_ bây giờ thì anh có thể nói cho em nghe đuợc không … bệnh của anh như thế nào ?
_ à … anh bị bệnh tim giai đọan cuối rồi .. may mà có 1 ngừoi hiến tim cho anh … nữa tháng nữa anh sẽ phẩu thuật … và anh thật sự cần em lúc này … bởi anh nhận ra .. ngừoi anh yêu … chính là em …
_ nhỏ khẻ cừoi ” em sẽ bên anh mải mải” … họ lại lao vào nhau như đang cố tìm kiếm thiên đuờng …
Ngày hôm sau , Sơn dắt nhỏ đến những nơi ngày xưa thuờng đến , nhỏ như chết đi sống lại , cái cảm giác bình yên và hạnh phúc ngày nào giờ lại chợt ùa về , nó còn mặn nồng thấm thiết hơn truớc , Sơn ôm nhỏ từ phía sau , hôn lên má nhỏ nhẹ nhàng , êm dịu và dâng trào , nhỏ xoay ngừoi ôm chặt lấy Sơn : ” anh đừng xa e nữa nhé”.
_ anh hứa nè , sẽ không bao giờ xa em nữa , anh yêu em !
Sơn đặt lên môi nhỏ 1 nụ hôn thấm thiết . nhỏ và Sơn quấn lấy nhau những ngày liên tục sau đó , nhửng gì có thể làm nhỏ thích và cừoi Sơn đều cố gắng thực hiện , chưa bao giờ nhỏ cảm thấy hạnh phúc như bây giờ , nhỏ nghe trái tim mình như đang hòa chung nhịp đập cùng Sơn …
_ em nè , em có thích cái áo khóac này không , anh mua tặng em đấy ….
_ em … thích … nhưng sao anh lại tặng em áo khoác …
_ hj, ngốc thì đông đến rồi , anh sợ em lạnh …
_ không phải mùa đông này anh bên cạnh em sao?
_ dỉ nhiên rồi … nhưng có cái áo này và vòng tay của anh nữa ..em sẻ không bao giờ lạnh !
Nhỏ tít mắt cừoi hạnh phúc . Trời đông gió vẩn thổi từng cơn se lạnh , cái lạnh như muốn đóng băng mọi vật mà nó đi qua , ngồi cạnh Sơn , nhỏ ghì chặt , cái ấm từ 2 cơ thể lan tỏa , cái ấm từ chiếc áo khoác Sơn mua , và cái ấm từ đôi bàn tay săn chắc của Sơn làm nhỏ quên đi rằng ngoài kia đang là mùa đông, ngoài trời tỉnh lặng , những chiếc cây khô trơ lá nay đang cố gắng đâm chòi giữa cái buốt , không có những tiếng chim ríu rít hót vui tai , không có những ánh nắng lung linh cho cuộc sống thêm tuơi sáng … nhưng với nhỏ .. chỉ cần có Sơn thì đã đủ rồi … cuộc sống của nhỏ đả đầy ắp sức sống ,nó còn mãnh liệt hơn những chiêc lá non vuơn mình kia , nhỏ đã thấy cuộc sống quá nhộn nhịp rồi khi trái tim nhỏ có thể nghe từng nhịp đập của Sơn … có lẽ nhỏ đang hạnh phúc .. và nhỏ đâu biết cái hạnh phúc ấy đuợc đánh đổi như thế nào …
_ anh à … mai là anh phải đi phẩu thuật rồi ….
_ uhm .. em yên tâm … anh sẽ không sao mà …
_ rồi anh sẽ lại về bên em chứ ….
_ anh hứa nè ! ngốc của anh.
Rồi cái ngày … không ai muốn cũng đến , ngồi trên chiếc xe taxi đang lầm lủi , nhỏ lại ôm chặt lấy Sơn , như đang lo sợ 1 điều gì đó… Sơn đuợc chuyển lên phòng mổ , nhỏ lặng im , run rẩy , tim nhỏ như muôn nổ tung ra ngoài , có cái gì đó đang bồn chồn trong nhỏ , hết đứng lên rồi lại ngồi xuống , suốt 6 tiếng đồng hồ trôi qua , mồ hôi nhỏ căng tràn trên trán … nhỏ gục xuống ghế vì quá mệt mỏi …
_ chúc mừng cô … chúng tôi đã thay tim thành công cho nguời yêu cô …
Nhỏ giật mình bởi 1 giọng nói lạ , ngước nhìn lên nhỏ thấy đó là vị bác sỉ trực tiếp phẩu thuật cho Sơn , nuớc mắt vỡ òa trong niềm vui sướng , nhỏ như 1 đứa trẻ , cừoi vui hớn hở ….
_ thưa bác sỉ , tôi có thể gặp anh ấy được chứ …
_ bay giờ thì chưa thể , anh ấy còn mê man , ngày mai cô có thể quay lại …
Suốt đêm hôm đó nhỏ không ngủ , nhỏ mong trời mau sáng , mong cái thời gian chóng qua để nhỏ được gặp Sơn , để trái tim nhỏ không còn lo sợ …. Màn đêm buông xuống bao phủ tất cả nhỏ ngồi co ro trong phòng , hết suy nghĩ này lại tới suy nghĩ khác … nhỏ điều giành cho Sơn , nhỏ đang nhớ lại những tháng này đã qua , nhỏ bật cừoi sung suớng vì nhỏ biết cái hạh phúc đó sẽ còn theo nhỏ … chỉ ngày mai nữa thôi … ngày mai nữa thôi ….
_anh Sơn ơi , emđến rồi nè!
Nhỏ hét lớn như quên mất đây là bệnh viện , là nơi cần sự yên tỉnh, và rồi cái không khí yên tĩnh đó cũng đựoc nhỏ trả lại …. Truớc mắt nhỏ Sơn đang đựoc 1 cô gái chăm sóc .. từng miếng ăn … từng ngụm nứoc… tay chân quờ quạng … nhỏ dựa hẳn thân mình vào bức tường gần nhất … mắt nhỏ nhòe cay … miệng nhỏ lấp bấp…
_ Anh Sơn ….
_ à em đến rồi đó à ….
_ cô gái này là ???
_ là bạn gái của anh ….
_ còn … em ….
_ hj … em sao vậy … thì em cũng là bạn gái của anh … nhưng chỉ nữa tháng trứoc thôi ….
_ ý anh là …
_ em thật là phiền phức … vì em mà anh phải xa ngừoi yêu của anh nữa tháng đó … xem như nữa tháng qua em đền bù cho anh …. Vậy là không ai nợ ai ….
_ anh …. Anh… vậy anh tìm về tôi để làm gì ….
_ để làm gì à ….để thực hiên lời hứa cho 1 thằng ngu … thằng ngu đó muốn anh làm cho em hạnh phúc… nhưng tiếc là nó không nói khoảng thời gian bao lâu … nên anh nghỉ nữa tháng là đã quá nhiều với em rồi … kaka ( Sơn cừoi lớn, em theo là cái nheo mắt của cô gái ngồi cạnh Sơn )
Tai nhỏ ù ù , chân nhỏ đứng không vững , ….. gục …..
_ lời hứa … thằng ngu …. Là sao ?
Nhỏ nói trong diên dại .
_ này em tự coi đi !
Sơn thẩy vội 1 sắp hồ sơ về phía nhỏ ….
*** ***
HỒ SƠ BỆNH ÁN
Người hiến tim : Trần Cao Nhân
Ngừoi nhận tim : Dõan Nam Sơn
Ca phẩu thuật thành công .
*** ***
Nhỏ như đang rơi giữa từng không , ngừoi hiến tim cho Sơn lại là nó … ngừoi con trai đả âm thầm lặng lẽ dỏi theo nhỏ suốt hơn 2 năm qua ….. “đau”…. Nhỏ gào khóc trong vô vọng … tay bấu chặt chiếc áo khoác như muốn xé toang nó ra …
_ này này … em đừng làm rách áo thằng ngu nó tặng em chứ … dù sao anh cũng có công chuyển giúp dùm em … còn nữa đôi bao tay trúơc nhà nữa .. toàn bộ là nó mua cho em đấy … thằng này hay đáo để … nó biết thế nào em cũng lạnh nên mua đầy đủ
Giọng Sơn dứt kèm theo tiếng cừoi khanh khách , như đang muốn trêu tức nhỏ …
_ anh … anh là … đồ đểu….
_ hihi… đời mà em , anh không đểu thì thằng khác cũng đểu …. Trên đời chỉ có 1 thằng ngu thôi …anh không muốn làm thằng thứ 2 đâu …. Kaka
Sơn cừoi lớn , nhỏ vụt chạy khỏi căn phòng , nuớc mắt nhỏ theo từng cơn gió nguớc chiều thổi nguợc lại phía sau …bấu chặt lấy ngực như đang cố kiềm hảm những cơn đau đang dằn xé , nhỏ vẩn chạy , chạy để không ai kịp nhìn nhỏ khóc , chạy … để lại phía sau những cơn đau âm ỉ , chạy… để tìm 1 ai đó có đứng chờ nhỏ phía truớc không và chạy… để khi nhỏ ngoái nhìn còn có “ai” dỏi theo nhỏ không …vụn vỡ…..
Nhỏ đứng lặng ở cây cầu cao nhất của thành phố .. giang thật rộng đôi cánh tay , nhỏ ôm trọn những cơn gió đông vào lòng , dòng sông vẩn đang siết chảy không bao giờ dừng lại , những ngôi sao không ngừng nhấp nháy tô điểm cho cái bầu trời đêm huyền dịu … những đôi tình nhân tay trong tay cạnh nhau đón chờ những giây phút êm đềm của đêm giáng sinh an lành .. đâu đó ngừoi ta lại thấy 1 cô gái đang giang rộng đôi cánh tay của mình , khóe mi cô đang tuôn trào những giọt núơc mắt , đôi bờ môi run run , thu đôi cánh tay lại nhỏ siết chặt lấy chiếc áo khoác, cô buông mình xuống dòng sông đang chảy siết , ai nấy điều sững sờ , ngừoi ta với tay theo cái thể xác cô … đang dần xa khỏi thế gian… ngừoi ta thấy nuớc mắt cô theo những cơn gió bây ngựoc lên không trung , nó như những hạt tuyết hiếm hoi của vùng nhiệt đới, “lung linh” ngừoi ta thấy mắt cô nhắm nghiền , miệng cô nở 1 nụ cừoi chua chát , ngừoi ta thấy tay cô siết chặt lấy chiếc áo khoác như không muốn rời xa … có lẽ đó là thứ duy nhất trên cỏi đời này làm cô ấm áp ….
***
Ngày 22 /12
Vậy là ngày mai anh đã không còn cơ hội gặp em nữa
Anh không còn cơ hội đựoc lặng lẽ dỏi búơc theo em
Không đựoc nhìn thật sau đôi mắt lòng lánh của em
Không còn đựoc nghe những tiếng em quát mắng anh nửa
Anh biết , anh sinh ra la để yêu em
Chỉ cần thấy em cưòi tưoi trong hanh phúc thì anh mản nguyện rồi.
Hy vọng trái tim anh trong thể xác Sơn sẻ 1 lần nửa lại được yêu em…
Em ở lại bình yên …. Ngừoi anh yêu nhất cỏi đời này……
Nhửng dòng tin nhắn cuối cùng từ yahoo nó mà nhỏ sẻ không bao giờ đọc đựoc…..
Theo bạn nó và nhỏ … ai là ngừoi hạnh phúc
Các chàng trai … có bao giờ các bạn lặng 1 giây để suy nghĩ về cách mình yêu chưa ???
CÓ LẼ BẠN ĐANG MÃI CHẠY THEO 1 BÓNG HÌNH MÃI MÃI KHÔNG THUỘC VỀ MÌNH , VÀ ĐANG ĐÁNH MẤT 1 CON NGỪOI HIỆN HỮU SAU LƯNG…

 

Truyện khác cùng thể loại: