Cuối tuần vừa qua, tại Hà Nội đã diễn ra hội thảo về người đồng tính, song tính, chuyển giới (LGBT): “Quy định pháp luật liên quan và quan điểm của cộng đồng”. Tại hội thảo, những người trong cuộc đã chia sẻ nhiều câu chuyện đầy nước mắt về cuộc đời mình.

Cũng tại hội thảo, nhiều người mẹ đã khóc nức nở khi kể lại sự kỳ thị của mình đối với con trai, con gái sau khi phát hiện đứa con dứt ruột đẻ ra là đồng tính. Câu chuyện của các bà mẹ kể về quá trình từ kỳ thị con đến khi nhận thức ra mình đã hiểu sai về con, về người đồng tính, làm cho nhiều người tham dự hội nghị giật mình vì chính mình do không hiểu người đồng tính nên đã có lúc kỳ thị họ.

Mời thầy cúng “tra tấn” con để đuổi “người nữ” ra khỏi con trai

Bà Nguyễn Thị Thanh Thủy (quận 9, TP.HCM) kể rằng, hai vợ chồng bà vô cùng hoảng loạn khi nghe con trai mình (Hoàng Khánh Duy) thú nhận là người đồng tính. Và cũng kể từ ngày “thú tội”, Duy đã phải chịu đựng sự kỳ thị của chính những người thân trong gia đình.

“Ba nó gọi nó là đồ sâu bọ. Tôi thì quát lên rằng “đem chúng bay bắn hết đi” khi thấy bạn cùng giới đến nhà chơi”, bà Thủy nhớ lại. Chưa dừng lại ở đó, hai vợ chồng bà Thủy tìm đủ mọi cách để “chữa bệnh” cho cậu con trai.

Ban đầu, không tin con mình bị đồng tính, bà đem đến bệnh viện để thử máu xem có thiếu hoóc môn nào không. Khi nhận được kết quả hoàn toàn bình thường, hai vợ chồng bà Thủy vẫn chưa bỏ cuộc. Vốn là người duy tâm, vợ chồng bà Thủy đưa con xuống tận Đồng Tháp gặp thầy cúng để đuổi “người nữ” ra khỏi cơ thể con trai.

“Duy bị thầy cúng đè ra cạo gió khắp người, làm bùa phép rồi hỏi: Mày là ai. Khi nó trả lời con là Duy, người ta bắt đầu tra tấn nó. Họ trói cả chân tay nó lại, chọc vào những chỗ hiểm trên cơ thể, bóp yếu hầu rồi hỏi đi hỏi lại câu hỏi cũ. Dù đau không thể chịu đựng được nhưng Duy vẫn hét lên: Con là gay. Con yêu con trai”, bà Thủy kể mà đôi mắt đỏ hoe.

Theo người mẹ này, suốt 10 năm bị gia đình kỳ thị, Duy đã một lần tự tử và hai lần phải vào trại tâm thần. Những ngày chăm sóc con tại bệnh viện thần kinh Trung ương 2 (TP Biên Hòa, Đồng Nai), bà Thủy biết đã đến lúc phải thay đổi định kiến của mình. Bà biết con mình không bị bệnh và không có tội.

“Tôi đã giết con mình nửa đời. Giờ nó phải uống thuốc thần kinh suốt phần đời còn lại. Tôi chỉ mong nó được tự do yêu thương, không bị xã hội kỳ thị, có công ăn việc làm để có thể tự chăm sóc bản thân khi chúng tôi chết đi”, người mẹ nói trong nước mắt.

 

Bừng tỉnh khi đọc thư con

Chị Linh, (TPHCM) từ khi phát hiện cậu con trai duy nhất của mình đồng tính thì suốt ngày trách móc, mắng nhiếc cậu con trai. Cho rằng, con mình bị như vậy là do tâm lý, chị bắt con đi đến hết trung tâm tâm lý này đến trung tâm khác để được tư vấn về tâm sinh lý.

Mặc dù, đến rất nhiều trung tâm tâm lý nhưng trung tâm nào các chuyên gia cũng bảo con chị rất bình thường nhưng khi trở về quan sát con chị vẫn thấy cậu con trai vẫn cứ kỳ kỳ. Sau đó chị lại được một chuyên gia tâm lý cho biết, có một số người do phát triển chậm lên đến 21 tuổi giới tính mới định hình rõ ràng.

Lúc đó, cậu con trai duy nhất của chị mới 19 tuổi và đang học đại học, vậy là suốt 2 năm trời vợ chồng chị hy vọng đến 21 tuổi con mình sẽ thay đổi nhưng sau hai năm cậu quý tử vẫn không có gì thay đổi.

Quá thất vọng, chị lại tiếp tục la mắng con trai. Sau đó viết thư trách móc con bằng những lời lẽ nặng nề, thất vọng nhất nhưng suốt 2 tuần liền không thấy con hồi âm. “Sang tuần thứ 3, tôi nhận được thư của con tôi, tôi đã khóc suốt một đêm vì ân hận vì đã lỡ trách móc con chỉ vì con đồng tính”, chị Linh kể.

“Con không phải do tiếp xúc với ai mà con bị, gay không phải là bệnh, chỉ là con sinh ra từ bé đã vậy rồi. Mẹ đừng hiểu nhầm gay với người lưỡng tính hoặc mấy người pê-đê thích làm gái hoặc chuyển giới. Con là con trai, nhưng con khác với một thằng con trai khác là con lại thích con trai. Các nước phương Tây phát triển hơn Việt Nam mình nhiều lắm, họ đã chấp nhận điều đó, tại sao mẹ lại vướng vào tư tưởng Nho Giáo vậy? Con có thể có gia đình hạnh phúc, con có thể có con nuôi hoặc là con sinh hộ, đó vẫn là gia đình mà thôi. Xin mẹ đừng ép con phải làm những điều con không thể. Mẹ sinh con ra, mẹ muốn con hạnh phúc, con hạnh phúc khi con ở cạnh người con yêu, con không thể có hạnh phúc khi nhắm mắt cố gắng giả tạo để yêu một người con gái được. Mẹ có muốn nhìn thấy con mẹ mãi mãi không có hạnh phúc?”, chị Linh trích đọc thư con mà nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt người mẹ trẻ.

Mong xã hội giúp đỡ người đồng tính

Cùng cảnh ngộ với 2 bà mẹ có con đồng tính ở trên, chị Thuỷ (Hà Nội), mẹ của một đồng tính nữ 28 tuổi lại mang đến hội nghị một câu chuyện hoàn toàn khác. Chị cho biết, chỉ vì là người đồng tính mà con gái chị, tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ đang làm giáo viên tại một trường cấp 3 của Hà Nội đã phải bỏ dạy vì sợ mọi người biết mình là người đồng tính.

“Với trình độ của con tôi đáng ra cháu phải có một công việc tốt, ổn định nhưng chỉ vì lo ngại bị kỳ thị nên sau 3 lần đổi chỗ làm, cháu đã không dám đi dạy nữa vì nghĩ rằng một người đồng tính không có đủ tư cách để đứng trước bục giảng và lúc nào cũng lo sợ bị người khác phát hiện là người đồng tính”, chị Thuỷ nghẹn ngào.

Theo bà mẹ này, sở dĩ bà và các bà mẹ khác hôm nay đến hội nghị, lần đầu tiên dám công khai con mình là người đồng tính trước mọi người chỉ với mong muốn, xã hội có biện pháp giúp đỡ để cho những người đồng tính được sống, được hoà nhập, khẳng định bản thân và làm việc như những người khác.

 

 

Truyện khác cùng thể loại: