Con người nham hiểm muốn được phần mình trọn vẹn, hãm hại người khác để hưởng riêng mình, khiến cho nạn nhơn chết oan uổng không thể siêu thoát phải rửa hận là lẽ đương nhiên. Con người không thể thấy được những oan hồn khốn khổ đau thương tủi hận theo đuổi kẻ thù mãi khiến cho phải khiếp sợ mất ăn mất ngủ. Những oan hồn nầy cứ bám víu vào kẻ thù đã hãm hại mình vừa để rửa hận, vừa để khuây khỏa nỗi đau khổ trầm thống không thể xóa nhòa được.

Quí vị ngoại cảm nhờ năng khiếu đặc biệt hay do bùa chú của các bậc đại sư truyền đạt đắt đạo quả mới nhìn thấy được oan hồn ứng hiện. Họ có thể nghe được tiếng nói trình bày nông nỗi thảm khổ của họ khi không được siêu thoát do uất hận cứ lảng vảng ở trên mặt đất cõi Dục giới mãi, không được thăng hoa vào cõi sắc giới, hưởng nhàn trong lúc chờ đợi kiếp lai sanh theo nghiệp quả.

Những oan hồn nầy chỉ khi nào giải tỏa được niềm uất hận mới siêu thăng về cõi sắc giới được. Tại sao vậy?

Con người khi tới số chết, già cả, bệnh hoạn, linh hồn (Vi linh tử) đương nhiên thoát ra khỏi xác được siêu thăng về cõi sắc giới tùy theo nghiệp quả thiện ác mà hội nhập vào các tầng cõi sắc giới để nhận siêu tần số đặc biệt chờ đợi đến đúng thời cơ của siêu tần số trở xuống Dục giới hội nhập vào noãn sào của mẹ khi đã được tinh trùng thỏa hiệp gây ra tia linh điện kéo vi linh tử mang siêu tần số đến hội nhập để kết thành phôi thai. Do đó con người được hình thành đầu tiên là một phôi thai bắt đầu nhập thế. Còn những người chết không đúng số thời vi linh tử không có năng lực hội nhập về Sắc giới tại sao?

Theo huyền học giải thích mỗi vi linh tử của con người gồm có 3 phần: âm chất, dương chất và siêu tần số. Vì vi linh tử là một nguyên tử, mà nguyên tử có ba phần chánh: âm tử, dương tử và trung hòa tử. Như vậy trung hòa tử tạo ra siêu tần số cho vi linh tử khi đã không còn thể xác. Khi vi linh tử thoát ra thể xác bất thình lình như tự tử, bất đắc kỳ tử, tử thương, tử nạn…thời vi linh tử chưa kịp tạo ra siêu tầng số từ nơi trung hòa tử của vi linh tử, nên vi linh tử lang bạt trên cõi Dục giới không siêu thăng về cõi Sắc giới được để chờ ngày tái sanh kiếp theo đúng luật thiên nhiên.

Do dữ kiện trên mới có oan hồn uổng tử phảng phất mãi ở cõi chần chờ cho đến khi trung hòa tử trong vi linh tử tái tạo được siêu tần số mới thăng hoa về cõi Sắc giới được. Thời gian đó dài ngắn tùy theo năng lực của trung hòa tử. Cho nên sau một trận chiến số oan hồn sĩ tử vương vất mãi nơi bãi chiến cứ lần lượt siêu thăng kẻ trước người sau, có người cả trăm năm vẫn chưa siêu thoát, nhưng cuối cùng cũng siêu thoát hết.

Riêng về những oan hồn uất hận cần giải tỏa cho được nỗi uất hận mới siêu thoát được, tùy theo từng trường hợp do các tôn giáo làm lễ cầu siêu, các pháp sư cao tay ấn giải tỏa hận tình cho, hay quí vị ngoại cảm tìm ra được oan ức giải tỏa cho…

Việc làm nầy đòi hỏi tấm lòng thành thật nguyện cầu, hay những người gây ra cái chết oan uổng đó tạ lỗi chịu xuống nước nhỏ cầu xin tha thứ cho nỗi uất hận giảm dần đi cho đến xóa dịu mất hết, mới nhẹ nhàng vi linh tử siêu thoát và trung hòa tử nhờ đó mới tạo ra được siêu tần số, hầu vi linh tử hội nhập về cõi Sắc giới được.

I.- TRÒ CHƠI CẦU CƠ CỦA CÁC SINH VIÊN.

Bốn ả sinh viên đại học y khoa Sàigòn thân mật nhau lắm: Yến Nhi, Diệu Tần, Thúy Hằng và Anh Đào luôn luôn giữ bộ tư trong mọi dịch vụ và tiệc tùng. Tuy nhiên về tình cảm chọn lực tương lai Anh Đào lại xé lẻ cặp bồ với Thanh Tùng học trên một lớp do lợi dụng Thanh Tùng giúp đỡ bài vở, hướng dẫn thực tập, cám nghĩa mà yêu quí Thanh Tùng lắm. Nhưng Yến Nhi biết được lại ganh tị, muốn chiếm đoạt Thanh Tùng để lợi dụng, suy nghĩ nhiều đêm phương thức hành sự mà không ai biết được tội phạm, hầu chiếm đoạt Thanh Tùng dễ dàng hơn.

Yến Nhi trong dịp hè thấy nhiều người lạm dụng việc cầu cơ để bàn số đề: số đầu và số đuôi hằng ngày xổ số khắp các Tỉnh miền Nam. Yến Nhi theo dõi và ghi chú mọi việc làm cùng các vật dụng cầu cơ, suy nghĩ đến phương thức ám hại Anh Đào, làm sao cho Anh Đào mê mẩn và té nhào để bị vật gì bén nhọn đâm chết, kể như Anh Đào tự tử vậy, thuốc mê hồn phấn đã sẵn có trong phòng thí nghiệm, Yến Nhi lén đánh cấp giấu kỹ và phải nhiều đêm nữa suy nghiệm ra cách ám hại Anh Đào. Bề ngoài vẫn khắng khít bộ tư vui vẻ trong ăn uống, học hành và thí nghiệm hay thực tập rất thân mật với Anh Đào Diệu Tần và Thúy Hằng vẫn nhởn nhơ thường tình không có chú tâm đặc biệt như Yến Nhi.

Một hôm, trong nhà xác của bệnh viện tới phiên Yến Nhi trực đêm, Yến Nhi thử đem vật dụng cầu cơ vào nhà xác thực nghiệm quả nhiên cơ lên, kéo ngón tay của Yến Nhi chạy trên tấm bảng ghi sẵn 24 chữ cái và hàng số từ 0 đến 9, tuần tự trả lời câu hỏi của Yến Nhi:

-Linh cho biết tên họ và tuổi tác, sanh quán cùng nghề nghiệp?

-Linh tên Hạng mỹ Xuyên 18 tuổi sanh tại Gò Dâu Hà làm nghề thợ dệt hãng dệt Hưng Phú 6 tháng.

-Linh cho biết lỗi lầm của cái chết?

-Linh bị ngộ độc con cho thân nhân xuống lãnh thi thể về mai tang.

-Yến Nhi xin Linh cảm ứng phần cúng dường của Yến Nhi.

-Thanh thật cảm ta xin kiếu.

Quả nhiên, sáng hôm sau thân nhân cô Hàng Mỹ Xuyên ở Gò Dầu Hạ hay tin xuống hãng dệt Hưng Phú lãnh tiền bồi thường lao động và làm thủ tục chở xác về mai táng ở Gò dầu Hạ

Thành công quá dễ dàng, Yến Nhi bàn tính cùng các bạn về việc cầu cơ để biết vận mạng tương lai. Được các bạn tán thành dự định chiều Thứ bảy cả bốn người đều qua khỏi trực đêm nhóm họp tại nhà Anh Đào để cầu cơ, do cha mẹ Anh Đào có việc cần về quê dự đám cưới đứa cháu ở tận Cần Thơ.

II.- ÂM MƯU HÃM HẠI TINH VI.

Anh Đào cùng các bạn mở tiệc liên hoan tại nhà với bộ tư mà thôi do Anh Đào đứng chủ xị. Ăn uống mở nhạc, ca hát vui vẻ mãi tới 11 giờ mới dứt tiệc, dọn dẹp chén dĩa rửa sạch sẽ xong rồi mới được đề nghị mở cuộc cầu cơ do Yến Nhi chủ động với đủ vật dụng, đèn nến, nhang, trái cây, trà nước, lư hương chân đèn cùng tấm bản tô 24 chữ cái cùng hàng số từ 1 đến 0. Lễ đàn cầu cơ đạt trên cái bàn có đặt mấy tấm gương soi mặt, cả bón ả ngồi quanh chiếc bàn phía sau lễ đàn, sau khi đốt nhang đèn khấn vái xong, Yến Nhi đặt tấm bảng ghi chữ và số ở giữa cho bốn người lim dim đôi mắt cầu nguyện trong lúc bốn ngón tay trỏ cùng quy tụ trên tấm bảng chờ đợi cơ lên cùng đồng tiền bên dưới bốn ngón tay trỏ. Yến Nhi đã nghe rõ bài bảng của những người cầu cơ nên bắt đầu ngâm nga nho nhỏ gần như thì thầm:

-Ân ngai linh hiển vong linh,

Về đây chứng giám lòng thành chúng tôi.

Trọn lòng tin tưởng tài bồi

Giúp trần gian khổ tới hồi hanh thông.

Cầu xin cơ ứng thuận dòng,

Chúng tôi ngưỡng phục tâm thông quí ngài.

Ân ngai!…”

Đang thì thầm khấn vái, mọi người bắt đầu thấy ngón tay dường như bị ai đẩy đi theo đà đồng tiền bên dưới:

-Kính xin vong cho biết họ tên?

-Tran van Anh

– Mấy tuổi?

– 32

– Chết do đâu?

-Bi lat xe.

-Xin cho biết tương lai của em Diệu Tần?

-Tot nghiep bac si y khoa noi thuong.

-Còn em Thúy Hằng?

-Sau khi tot nghiep co chong giao su Dai hoc.

-Tới phiên em Yến Nhi ?

-Se đac thanh so nguyen.

-Em Anh Đào lo lắng tương lai lắm?

-Cuoc song ngan ngui.

-Thành thật cảm tạ vong linh, xin tọa hưởng cúng dường.

-Cam on nhieu lam xin kieu

Cả bốn ngón tay tự nhiên rời khỏi đồng tiền kể như buổi cầu cơ kết thúc. Đã gần 12 giờ khuya, nên ba cô bạn từ giã ra về, trong lúc Anh Đào đóng cửa xong, lui cui lo dọn dẹp bàn lễ đàn cầu cơ, khi dẹp tới chân đèn vừa giở lên, một cái gói giấy nhỏ bật lên bốc ra một làn hơi hít vào phổi Anh Đào biết mình ngửi phải mê hồn hương nguy hiểm lắm chưa kịp định trí ngồi xuống giữ tư thế thời hiệu ứng của thuốc làm quây cuồng xây xẩm mặt mày vội chụp cái bàn hầu giữ thăng bằng, quơ mấy tấm gương cầu hồn rơi xuống bể nát ghim miểng lởm chởm , trong lúc Anh Đào mất đà té nằm sấp xuống đè trên mấy tấm gương vỡ, vô tình một miếng gương bén nhọn đâm vào ngay ngực trúng vào tim đau đớn giẫy lên mấy cái rồi xuôi xị nghiêng qua một bên trút hơi thở cuối cùng không ai hay biết.

Qua ngày hôm sau, tới chiều cha mẹ Anh Đào mới về tới, gõ cửa không thấy con ra mở cửa, không biết có đi hội hè gì không, bà mẹ lấy chìa khóa, mở cửa vào nhà thấy cảnh tượng hãi hùng, Anh Đào nằm nghiêng trên vũng máu bên dưới cái bàn lễ đàn còn lư hương, chân đèn, dĩa trái cây cùng bình trà với ba cái chun nhỏ chứa nước trà đã khô gần hết, bà Đông mẹ Anh Đào vội chạy lại đỡ Anh Đào dậy, nhưng thân xác đã cứng rồi khóc nức nở thảm thiết trong lúc ông Đông đứng nhìn trân trối con gái chết kỳ bí với cái bàn lễ đàn kỳ quái. Ông nhìn kỹ vết thương nơi ngực có nhiều miểng kiếng ghim vào, hai tay Anh Đào ôm ngực cứng ngắc, rán kéo ra mới thấy một miểng sâu vào ngay tim. Ông suy luận có thể miểng kiếng nầy là thủ phạm giết chết Anh Đào, ông quan sát bàn thờ thấy một tấm giấy nhỏ xếp làm tư bung ra bên cạnh chân đèn ngoài ra không còn gì khác lạ. Ông cùng bà Đông khiêng xác Anh Đào đem đặt trên giường, bà Đông thương con quá không còn biết làm gì nữa, bà khóc kể não nề. Ông Đông lo dọn dẹp bàn thờ lễ đàn, quây điện thoại báo cáo Công an địa phương đến lập biên bản mở cuộc điều tra về cái chết của Anh Đào chụp hình đính kèm hồ sơ với kết luận Anh Đào tự tử bằng miểng kiếng đâm vào tim do hai bàn tay còn vết máu xây xác gang bàn tay. Sau biên bản, ông Đông được phép lo tang lễ với đơn xin.

Báo chí đăng lên tin giựt gân, thân bằng quyến thuộc tới lui rộn rịp chia buồn và điếu tang với bao nuối tiếc cho “Hồng nhan bạc phận” Thanh Tùng hay tin đau đớn đến chầu chực tang lễ suốt ba ngày liền chung với bộ ba còn lại Yến Nhi, Diệu Tần và Thúy Hằng cho tới giờ hạ huyệt trong nghĩa trang. Cả bộ ba không ai biết đã cùng nhau tổ chức lễ đàn cầu cơ, ngầm thông báo nhau giữ kín vì sợ liên can, nhờ ông bà Thông không biết cái lễ đàn cầu cơ, nhứt là tấm giấy gói thuốc mê hồn hương đã bị vào thùng rác sau màn dọn dẹp bàn lễ đàn.

-Tớ thấy cơ bảo Anh Đào “Cuộc sống ngắn ngủi” quá đúng.

-Còn Yến Nhi cậu được đắc thành sở nguyện, không biết bạn có sở nguyện gì?

-Thì hi vọng có bồ đẹp trai, thi đậu Y khoa bác sĩ chớ gì.

III.- OAN HỒN RỬA HẬN VÀ SIÊU THOÁT

Chôn cất xong tang lễ, bà Thông buồn rầu nhớ thương con chết kỳ bí do miểng kiếng đâm ngay tim nát cả ngực, hai bàn tay cũng bị miểng kiến cầy nát với cái bàn lễ đàn gì ký quái, bà lo làm lễ tuần thất chu đáo do nhà chùa lãnh phần hành lễ tại chùa cho tới tuần bá nhựt, hằng đêm ngủ thường chiêm bao thấy Anh Đào về than khóc với bà và cho biết có kẻ bày mưu kế hãm hại. Anh Đào còn quả quyết phải rửa hận mới được siêu thoát. Nó còn cho biết rõ gói thuốc mê hồn hương dằn dưới chân đèn mà nó vô tình dọn dẹp làm bật gói thuốc bốc hơi lên nó thở, hít vào xây xẩm mặt mày, vội chụp cạnh bàn để giữ thăng bằng, nhưng chụp trật lại quơ nhầm mấy tấm kiếng rớt xuống bể, nó té sấp xuống trên miểng kiếng bể khiến ngực nó bị đâm nhiều vết, nặng nhứt là miểng ghim vào tim khiến nó chết.

-Bàn thờ đó dùng vào việc gì?

-Thưa Má, bàn thờ lễ đàn cầu cơ, con và tụi bạn Yến Nhi, Diệu Tần và Thúy Hằng lập ra để cầu cơ.

-Ai bày ra cho con vậy?

-Thưa Má, con Yến Nhi nó nói nó đã cầu cơ trong nhà xác đoán vận mạng tương lai rất chính xác, nên tụi con tò mò muốn biết vận mạng mới nghe lời nó lén lút bày bàn lễ cầu cơ.

-Cơ có lên không?

-Dạ thưa có và cho biết vận mạng của cả 4 đứa, ai cũng tốt chỉ có con là vận số ngắn ngủi.

-Như vậy con có nghi ngờ đứa nào chủ mưu?

-Dạ thưa, con đã suy nghiệm chủ mưu rồi, nhưng theo pháp lý vô bằng cớ, không thưa kiện gì được hết, lại còn mang tội vu oan nữa. Má đừng buồn phiền gì nữa hết, để Má coi con rửa hận.

-Con rửa hận bằng phương tiện nào?

-Con không thể nói ra trước được, bắt đầu sau lễ tuần bá nhựt, thần hồn con đã đủ sức để thi hành việc con muốn. Xin kiếu từ!

Bà Thông thường thuật lại những điều nghe biết trong chiêm bao cho ông Thông nghe vẻ linh hiển của con gái.

-Chiêm bao mộng mị thường tình làm sao tin tưởng được.

-Để coi có đúng hay không?… Mà ông có thấy gói giấy dưới chân đèn không?

-Tôi có thấy nhưng đã cho vô thùng rác chung với miểng kiếng bể.

-Như vậy con nó nói đúng lắm!

-Nó đúng cái gì?

-Chính gói giấy đó chứa mê hồn hương đã làm nó xây xẩm mặt mày té xuống nhầm miểng kiếng đâm nó chết.

-Bà lấy đâu quả quyết vậy?

-Chính nó nói cho tôi biết.

-Mình không đủ bằng cớ, thưa kiện ra không được phần. Thôi để chờ xem nó báo oán rửa hận ra sao!

Từ ngày Anh Đào chết, bộ ba còn lại rất lạnh nhạt trong tình bạn, vì càng ngày càng thấy Yến Nhi khắng khít với Thanh Tùng, nên Diệu Tần và Thúy Hằng thường bàn tán vụ Anh Đào chết thê thảm trên vũng máu do miểng kiếng đâm thấu tim sau cuộc cầu cơ mà cả ba ra về do Yến Nhi kéo đi, bỏ mặc cho Anh Đào lo dọn dẹp, may là ban chấp pháp công an không thấu đáo được cuộc lễ cầu cơ, nên cả ba thoát nạn phỏng vấn của công an với biên bản hiện trường là Anh Đào tự tử bằng miểng kiếng.

Sau lễ tuần bá nhựt, giờ thực tập buổi chiều xong, cả ba chuẩn bị ra về, cùng nhau vào phòng vệ sinh rửa mặt mày tay chơn sạch sẽ, đột nhiên cả hai giựt mình nghe tiếng la của Yến Nhi thất thanh khi thấy gương mặt của Anh Đào xuất hiện nhăn nhó đau thương và ngất xỉu, Diệu Tần cùng Thúy Hằng vội lo cứu cấp Yến Nhi và khiêng đến phòng cứu cấp nhờ bác sĩ trực điều trị. Cả hai lo lắng cho tình trạng Yến Nhi lắm vội gọi điện thoại cho Thanh Tùng hay chạy đến chăm sóc Yến Nhi để cả hai rút lui ra về.

Khi Yến Nhi xuất viện cho Diệu Tần và Thúy Hằng biết là thấy rõ khuôn mặt nhăn nhó của Anh Đào hiện trong gương soi mặt ở phòng vệ sinh nên hoảng sợ quá hét lên ngất xỉu.

-Cậu có cho Thanh Tùng biết chuyện nầy chưa?

-Tớ đâu dám nói, chỉ cho biết là bị đột xuất tim quỵ mà thôi!

-Anh Đào linh thiêng như vậy, nguy cho bọn mình rồi đó. Cũng tại cậu bàn tính việc lập đàn cầu cơ mới ra nông nỗi.

– Tớ cũng ân hận lắm, và xin hứa không dám bày lễ cầu cơ nữa.

-Cũng tốt thôi.

Thanh Tùng cùng Yến Nhi đang ngồi tâm tình trên một bàn cà phê nơi quán Chiều Tím, thân mật tay nắm tay, Thanh Tùng đang cúi đầu xuống hôn bàn tay trắng trẻo nõn nà của Yến Nhi, bỗng nhiên Thanh Tùng thấy bàn tay của Anh Đào, lạ lùng ngẩng đầu lên thấy Anh Đào ngồi kề cận thay chỗ của Yến Nhi với vẻ mặt buồn thảm lắm, khiến Thanh Tùng nhớ lại mối tình xưa đã từng âu yếm Anh Đào nên thốt lên:

-Anh Đào em!

-Em không phải là Anh Đào mà anh!

-Anh có loạn trí không khi thấy Anh Đào vừa rồi?

-Chắc anh còn tưởng nhớ Anh Đào nên ảo giác ra Anh Đào thế à?

-Chắc là ảo giác ám ảnh anh đấy thôi.

-Như vậy anh đã giả dối với em trong tình yêu chân thật của em.

-Không phải vậy đâu em!

Yến Nhi uần oằn bỏ ra về, Thanh Tùng phải chạy theo năn nỉ ỉ ôi đưa lên xe đưa về nhà. Trong lúc lái xe Thanh Tùng lại thấy Anh Đào kề cận chớ không phải Yến Nhi và lái xe về nhà Anh Đào, mở cửa xe dìu Yến Nhi xuống lề đường trước cửa nhà.

-Chúc em ngủ ngon!

-Chào anh!

Thanh Tùng nhấn ga chạy thẳng sau khi hôn nhẹ trên má và lên xe, trong lúc Yến Nhi tưởng nhà của mình, mở cổng vào trước cửa nhà nhận chuông. Chờ một hồi, mới thấy đèn trước nhà bật sáng, ông Thông mở cửa ra hỏi:

-Đêm hôm, ai kêu cửa vậy?

Yến Nhi biết mình đã sai trật rồi, nên làm thinh thụp xuống trốn sau bụi kiểng không cho ông Thông thấy.

-Ai phá phách nhận chuông vậy cà?

Ông cằn nhằn dòm ra sân lần nữa và đóng cửa lại tắt đèn tối om như cũ, Yến Nhi thở phào nhẹ nhõm trở ra cổng mở ra và lần bước theo lề đường tối om om đi về nhà vất vả lắm, trong màn sương lạnh đầu óc suy nghĩ về hành vi của Thanh Tùng với bao nhiêu nghi vấn lạ lùng, nhứt là lại đưa về nhà Anh Đào quá khó hiểu. Không lẽ Thanh Tùng khùng điên hay sao hay bị quỷ ám mới ra nông nỗi. Phải hỏi lại cho ra lẽ mới được.

Hôm sau, vào học tới giờ thực tập, Thanh Tùng đã hứa hôm qua là sẽ đến hướng dẫn, nhưng vẫn không thấy đến, Yến Nhi cố gắng thực tập một mình đồng hành cùng các bạn, lạ lùng là khi thực tập cùng các bạn cách thức đặt máy tâm diện đồ cho bịnh nhân, Yến Nhi thấy bịnh nhân là Anh Đào đang nằm trên giường bịnh, thò lõ mắt nhìn kỹ thấy nơi ngực máu đỏ còn ròng ròng chảy ra, hốt hoảng Yến Nhi la toáng lên và xỉu ngay tại chỗ, các bạn Diệu Tần và Thúy Hằng ở bên cạnh vội chạy tới đỡ lên, khiêng về phòng cứu cấp điều trị, thông báo Thanh Tùng chạy tới lo chăm sóc . Đến khi tĩnh lại, thấy Thanh Tùng, Yến Nhi rướm lệ trong lúc Thanh Tùng nắm tay âu yếm lo lắng:

-Em thấy khỏe chưa?

-Cám ơn anh còn thương nghĩ đến, tại sao hồi hôm qua lại đưa em về nhà Anh Đào?

-Anh đã đưa em về tới nhà mới chạy xe đi.

-Anh có biết nỗi khổ tâm của em khi bác Thông ra mở cửa bật đèn lên em mới biết anh đã nhầm lẫn, núp vào bụi kiểng, chờ đóng cửa lại sau khi mắng nhiếc bâng quơ kẻ nhận chuông, em vất vả về nhà trong bầu sương lạnh của trời khuya.

-Anh cũng không hiểu tại sao lại điên khùng như thế đó. Khi dự định hôn bàn tay em, thời anh bị ám ảnh là bàn tay Anh Đào, nên mới vụng về bị em tức giận bỏ ra về, khiến anh phải chạy theo lo đưa em về nhà. Nhưng lại kỳ quái sao anh thấy Anh Đào đang ngồi băng trước với anh, khiến anh phải lái xe về nhà Anh Đào, thả em xuống rồi là anh chạy về nhà anh. Như thế hai trường hợp vừa qua, chứng tỏ ảo giác của anh kỳ quặc lắm. Còn hôm nay sao em lại ngất xỉu nữa?

-Em không thấy anh đến hướng dẫn thực tập như đã hứa hôm qua, em phải thực tập cùng các bạn .

-Anh bận việc tiếp giúp bạn bè kéo dài thời gian nên không đến hướng dẫn em được, hơn nữa đặt máy tâm diện đồ anh đã nói rõ với em hôm qua rồi, nên đinh ninh em thực tập dễ dàng.

-Anh có biết đâu, lần thứ nhì em bị ảo giác thấy bịnh nhơn là Anh Đào nữa mới kỳ lạ, khiến hoảng sợ ngất xỉu.

-Như thế tim em yếu lắm, mỗi lần hoảng sợ là ngất xỉu nguy hại lắm, cố gắng bình tĩnh lại tránh đi những đột xuất trụy tim, thấy ảo giác cứ cho là ảo giác thì lo gì bị hoảng sợ.

-Cám ơn anh đã giải thích tường tận, nhưng cũng bị ảo giác chứng minh anh còn nhớ tưởng Anh Đào hơn em.

-Em nên tha thứ cho anh về mối tình đầu đối với Anh Đào không thể một sớm một chiều phai nhòa được, anh đau khổ với cái chết của Anh Đào, mà nhờ em vá víu lại được phần nào tình cảm anh đang xoay chiều về phía em.

-Em nghĩ là anh sẽ chung thủy với em đã thay thế Anh Đào trong tư tưởng anh, nếu sau nầy anh lé phé đến ai khác là anh sẽ gây đỗ vỡ cuộc tình thâm sâu nầy.

-Anh không dại gì bỏ mồi bắt bóng, em tin anh đi!

Chỉ mấy ngày sau, xuất viện cha mẹ Yến Nhi rước Yến Nhi về nhà an dưỡng cho mạnh khỏe sẽ tiếp tục học trở lại như kỳ trước. Nhưng kỳ nầy, nơi phòng ngủ của Yến Nhi có cửa sổ thông ra một cái miễu Thổ Thần của chủ đất. Mỗi buổi chạng vạng, bà chủ đất đến đốt nhang và đèn trứng vịt nhỏ trong miễu lờ mờ với bức hồng điều trên vách có chữ viết đại hán tự “THỔ THẦN” hai bên có hai câu liễn, phía dưới chỉ vỏn vẹn cái lư hương, cái dĩa chứa hai cái chun gạo muối phía trước, đĩa trái cây bên mặt, độc bình hoa bên trái tươm tất. Hằng ngày bà chủ đất thần kỉnh mộ khan sớm tối cầu nguyện an bình cho cuộc đất mà bà cho mướn cất nhà ở cả xóm nho nhỏ có mấy chục cái nhà, rầm nguơn có nhiều người tiếp tay cúng oải thịnh soạn. Yến Nhi rất vui thích khi có đông người đến cúng lạy vào dịp rầm nguơn, ngay cả Má nàng cũng mang lễ vật ra cúng kiếng nữa. Nhiều người tin tưởng Thổ thần linh thiêng hộ độ trong xóm nhỏ nầy ít bị xáo trộn do cao bồi du đãng và làm ăn phấn chấn.

Yến Nhi thường hay mở cửa sổ ra khi đi học về nhìn cây cối quanh miễu yên tịnh mát mẻ tâm trí lắm, tuy cách một hàng rào lưới sắt sang phần đất của bà chủ có trồng mấy cây táo, nhãn, sa bô chê và bưởi, cùng mấy liếp bông hoa, thông thường dâng cúng ở miễu Thổ thần.

Tối lại Yến Nhi đến đóng cửa sổ lại trước khi đi ngủ, bỗng nhiên Yến Nhi thấy Anh Đào lướt nhẹ ngang qua cửa sổ mặc đồ trắng với cái ngực đầy máu, Yến Nhi sợ quá đóng vội cửa lại, nhưng cửa cứ khựng lại kéo không vô, bên ngoài Anh Đào vẫn phất phới lướt qua lướt lại khiến Yến Nhi cố gắng trầm tĩnh theo lời căn dặn của Thanh Tùng, mở to mắt nhìn kỹ bóng trắng đương nhiên bóng dáng Anh Đào từ từ loãng ra mất dạng. Nàng thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa sổ lại và tự trách mình sao để ảo giác trấn ngự mãi.

Ngày nào cũng vậy, mỗi buổi tối khi ra đóng cửa sổ, Yến Nhi đều thấy bóng dáng Anh Đào từ miễu lướt nhẹ sang tới gần cửa sổ, lượn lờ tới lui cho tới lúc Yến Nhi trấn tĩnh mới mất dạng. Khổ sở càng lắm, Yến Nhi hối hận càng nhiều về tội lỗi mình đã ám hại Anh Đào, mất ăn mất ngủ, sức khỏe hao mòn, chỉ một tháng sau Yến Nhi mất hết năng lực để đến trường học tập, khiến Diệu Tần và Thúy Hằng phải đến tận nhà thăm viếng vào một buổi chiều sau khi mãn giờ học, cha mẹ Yến Nhi hướng dẫn đến tận phòng ngủ của Yến Nhi, thấy nằm thiêm thiếp trên giường, Diệu Tần đến bên cạnh nắm tay lắc nhẹ mấy cái Yến Nhi mới mở mắt ra, nở nụ cười héo hắt:

-Cậu đau ốm bỏ học, khiến chúng tớ lo ngại quá đi.

-Tớ … đang… bị quỷ ám…- Yến Nhi thiều thào.

-Ma quỷ nào ám cậu?

-Quỷ… Anh Đào…

-Sao lại là Anh Đào?

-Tớ … hối hận… đã ám hại nó…

-Trời! …Sao lại có chuyện đó?

-Các cậu… lại mở… cửa sổ …ắt biết…

Trong lúc Diệu Tần đi lại mở cửa sổ, Thúy Hằng đã lột vỏ trái cam xong, nậy ra một múi kê vào miệng Yến Nhi nặn cho nước cam chảy để Yến Nhi nuốt uống cho thông cổ. Bấy giờ bên ngoài trời đã chạng vạng, bà chủ đất đã đốt nhang đèn xong nơi miễu, nhấp nhá ánh đèn lờ mờ, Diệu Tần thấy bóng trắng phất phơ từ ngôi miễu lướt nhẹ về phía cửa sổ đến tận hàng rào, đảo tới đảo lui, Diệu Tần vội ngoắt Thúy Hằng đến cùng xem thấy rõ Anh Đào như còn sống lả lướt tới lui không chạm mặt đất, vết máu nơi ngực còn in rõ trên tà áo lụa trắng. Cả hai thò lõ mắt nhìn kỹ lại thấy hình dáng từ từ loãng ra và tan biến mất .

-Đúng rồi, Yến Nhi đã bị Anh Đào ám toán, nên mới ra nông nỗi nầy, chúng mình phải lo cứu giúp bạn mới được.

-Bịnh tà nầy chỉ trị bằng pháp thuật của mấy tổ sư Lỗ Ban thôi, chúng mình làm sao biết được mà đi mời thỉnh.

-Cậu thử bàn với cha mẹ Yến Nhi xem!

-Chúng mình là con trẻ đâu dám lạm bàn với người lớn.

-A! Tớ nhớ ra rồi… Chị Tài Thảo ở trong xóm tớ đã nhiều lần giúp người ta trị bịnh tà, do chị ta có năng lực ngoại cảm cao tay ấn do sư phụ núi Tà Lơn truyền đạt gì đó. Mai nầy, Tớ sẽ dẫn chị ta đến đây quan sát hiện tình coi có thể giúp Yến Nhi được không rồi sẽ liệu định.

Càng tốt, mai nầy thứ Bảy, vậy chiều mai sau giờ thực tập, chúng mình đưa chị Tài Thảo đến xem thử ra sao?

-Yến Nhi! Cậu yên trí đi, bịnh tà của cậu sẽ có chị Tài Thảo giúp chữa trị.

-Cám ơn … quí bạn…

-Ráng tịnh dưỡng và đừng mở cửa sổ nữa nhé! Chúng tớ về!

Chiều hôm sau, Diệu Tần cùng Thúy Hằng đưa Tài Thảo đến nhà, Má Yến Nhi tiếp đãi nồng hậu và hướng dẫn đến phòng ngủ của Yến Nhi.

-Nầy Yến Nhi, có chị Tài Thảo đến trị bịnh cho con đó!

-Má nói… chị Tài Thảo…nào?

-Chị ta chuyên trị bịnh tà, tức là bịnh quỷ ám, có thể giúp con hết bịnh.

-Thưa chị! …Yến Nhi bị… quỷ ám mấy tháng nay….

-Chị có biết rõ con tà đó là ai chưa?

-Nó là… Anh Đào… bạn học của tớ…

-Nó thường xuất hiện vào lúc nào?

-Mỗi khi tớ… mở cửa sổ…

-Được rồi tôi sẽ mở cửa sổ để xem nó xuất hiện ra sao?

Tài Thảo đi lại cửa sổ mở ra, bên ngoài đã tối đen, ánh đèn điện trong phòng chiếu ra một vệt dài xuyên qua cửa sổ phóng ra màn đêm, đột nhiên một bóng trắng thướt tha qua lại nơi cửa sổ qua ánh sáng của phòng ngủ chiếu ra.

-A di Đà Phật! Xin linh cho biết tên họ.

-Tôi tên Trịnh thị Anh Đào (Tài Thảo phiên âm lại)

-Có quan hệ ức ẩn gì mà ám Đỗ thị Yến Nhi?

-Nó đã ám hại tôi bằng mê hồn hương (Tài Thảo phiên âm)

-Bây giờ Yến Nhi xin tạ tội và ăn năn sám hối có được không?

-Nó xin lỗi đã muộn quá rồi, nó có thể theo tôi về tiên cảnh mới hả dạ tôi (Tài Thảo phiên âm)

-Thôi đi! Đương sự đã biết lỗi và ăn năn sám hối là có thể châm chế cho nó sống để khuyên răn trần thế.

-Tôi đã rõ thâm ý của nó chiếm đoạt tình nhân của tôi nữa, bằng cớ là Thanh Tùng người tôi yêu dấu bị nó dụ dỗ theo nó, nên tôi quyết rửa hận. (Tài Thảo phiên âm).

-Đã chết rồi mà còn luyến tiếc hồng trần làm sao siêu thoát sớm tiêu diêu miền lạc cảnh, hầu chờ đợi kiếp lai sinh.

-Tôi uất hận nó lắm, bây giờ theo lời pháp sư khuyên giải, nó phải xin lỗi tôi và nguyện suốt đời phục vụ thật tốt đối với Thanh Tùng tôi mới hả dạ (Tài Thảo phiên âm)

-Anh Đào ơi!… Yến Nhi hối hận lắm với hành động nông nỗi xin Anh Đào niệm tình tha thứ và nguyện suốt đời làm nô lệ cho Thanh Tùng theo đúng ý muốn của Anh Đào và xin nhường quyền chánh thê cho Anh Đào, còn Yến Nhi lãnh phần thứ thiếp mà thôi, đồng thời thờ phượng Anh Đào suốt đời.

-Yến Nhi thực thi lời hứa có chứng thực của pháp sư, từ nay Anh Đào không còn bịn rịn gì trần thế nữa, xin có lời nhắn gởi đến Thanh Tùng và cha mẹ của Anh Đào là Anh Đào sẽ siêu thoát về Tiên cảnh.(Tài Thảo phiên âm)

-Bác thành thật cám ơn cháu đã niệm tình tha thứ cho ngông cuồng của con Yến Nhi. Ân đức nầy cao quý vô ngần.

-Thưa bác!… Thưa pháp sư cùng quí bạn, Anh Đào xin bái biệt.(Tài Thảo phiên âm)

Mọi người thấy bóng dáng của Anh Đào dần dần tan loãng ra và mất hẳn.

 

Truyện khác cùng thể loại: