Trên đoạn đường dốc một ngọn đèo xuôi về thành phố Nha Trang từ lâu nay người ta thường kháo nhau rằng, có một hiện tượng rất ma quái nhưng không ai giải thích nổi. Đó là việc thỉnh thoảng có “con quỉ một giò” xuất hiện một cách bát ngờ! Lần đàu tiên một chiếc xe ghé vào đón, vì thấy người khách lỡ bộ tàn tật và cũng không bao xa nữa xe đã về đến bến nên họ cũng không nỡ lấy tiền. Thế nhưng trong lúc mọi người đang ngủ gà ngủ gật vì đường xa mệt mỏi, xe không ghé lại ở đâu cả mà người thanh niên có cái chân cụt ấy đã tuej nhiên biến mất từ lúc nào!

Việc này xảy ra nhiều lần nên hầu hết các bác tài và lơ xe tại bến đều biết rõ, nhưng cũng là một chuyện lạ khi mà tất cả những chiêc xe khách được người ấy ra hiệu xin đi thì đều sẵn sàng “làm theo mệnh lệnh”, và họ đều quên mất việc thu tiền xe. Cũng không phải họ không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, có khi họ còn nói thầm rằng sẽ để ý xem cạu ta biếnđi ra sao và đi lúc nào, nhưng … tất cả đều thất bại! Cậu ta đến một cách im lặng và lặng thinh biến mất lúc nào không ai hay biết! Mọi người không hiểu cậu ta là ma hay quỉ, nhưng vì hình dạng khiếm khuyết của cậu hợp với chữ quỉ hơn, vì thế đôi khi mọi người cũng muốn đùa một chút nên … “lén gọi” cậu là “con quỉ một giò”, mặc dù cậu rất hiền, không phá phách cũng như không hề nhát ai cả.

Người khách lỡ đường kì lạ

Diễm Hồng đang ngồi thả hồn nhớ lại những hình ảnh thân thương của miền que ngoại mà cô vừa về thăm mấy hôm trước. Nơi đó thật yên bình! Bà ngoại cô đã già lắm rồi nhưng vẫn còn minh mẫn, Diễm Hồng không sao quên được khuôn mặt nhăn nheo hiền hòa, ánh mắt trìu mến và đôi bàn tay nhăn nheo của bà bịn rịn siết cahwtj bàn tay đứa cháu gái như không nỡ rời xa:

– Cô ngồi nhích vào một chút cho anh này ngồi với, chỗ còn rộng mà!

Câu nói của anh lơ xe cắt đứt dòng tư tưởng, Diễm Hồng giật mình vội nhích người vào sát thành xe. Một thanh niên vẻ hiền lành với cái chân cụt đến đàu gối nhẹ nhàng ngồi ghé vào băng ghế, anh cất giọng lịch sự:

– Cám ơn cô, tôi là…!

Anh cám ơn rồi tự nhiên giới thiệu tên mình cho cô biết với một giọng thaathj êm và nhẹ như gió thoảng. Diễm Hồng đáp một câu xã giao cho xong, co lại tiếp tục nghĩ đến ngôi nhà than thương của bà ngoại, không để ý gì đến anh thanh niên bên cạnh nữa! Rồi không hiểu sao anh lơ xe xếp chỗ xong là điềm nhiên quay lại phía trên ngồi yên ở nơi dành sẵn cho mình cách đó ba hàng ghế, anh quên hay không muốn thu tiền xe của anh bạn tật nguyền này thì cũng không ai biết. Tới lúc xe gần về đến bến, anh lơ xe bước trở xuống thì anh bạn lúa nãy không còn ngồi bên cạnh cô gái nữa! Biết cô không để ý, liếc tháy ai nấy đều ngủ gà ngủ gật, lơ xe muốn đùa chút cho… đỡ sợ nên vờ hỏi:

– Ủa? Anh bạn ngồi bên cô lúc nãy đâu rồi?

Diễm Hồng vô tư trả lời:

– Anh này mới kỳ à nghen! Làm sao tôi biết được mà anh hỏi chứ! Vừa chợp mắt một chút khi tỉnh dậy thì anh ấy đã đi đâu mất tiêu rồi.

Biết không ai để ý, anh lơ xe phá cô gái:

– Trời ơi ngồi kế bên mà người ta bốc hơi đâu mất mình cũng không hay là sao?

Diễm Hồng đổ quạu:

– Khách của mấy người mấy người giữ, tui đâu ăn nhập gì tới. Hỏi lãng xẹt!

Lơ xe cười giả lả:

– Đùa chút cho vui thôi mà! Giận làm chi cô bé. Anh ấy biến mất rồi…

Anh lơ xe chưa nói hết câu đã bị bác tài nạt:

– Người ta không biết mà giỡn kiểu gì kỳ vậy? Đây không phải là chuyện đùa nghen! Người ta không chọc phá ai thì để yên cho người ta đi, đừng có nói lộn xộn, liệu hồn mày đó!

Sau câu nói của bác tài, một vài người loáng thoáng nghe, họ không biết chuyện gì xảy ra nhưng cũng đều im lặng, dường như vì không muốn có chuyện lộn xộn như lời bác tài vừa cảnh giác. Riêng Diễm Hồng, vì anh bạn lúc nãy đã ngồi gần bên cô và cũng đã lịch sự cám ơn cô và còn giới thiệu tên cho cô biết nữa nên cô khó có thể quên anh ta được!…

Diễm Hồng ngồi cứng ngắc một chỗ, cảm giác ớn lạnh len qua sống lưng. Bây giờ nhớ lại giọng nói êm như gió thoảng của anh ta, Diễm Hồng chợ rùng mình khi nghĩ rằng “hình như lúc nãy mình cảm thấy một cái gì đó lành lạnh khi anh ấy vừa đến ngồi bên cạnh, nhưng lúc đó đang nhớ ngoại quá nên mình không để ý! nghĩ cũng lạ! Có lẽ bác và anh lơ xe rành chuyện này lắm, nhưng chắc gì bây giờ họ đã dám nhắc tới nữa đâu mà hỏi chứ! Trời ơi! Chẳng lẽ anh bạn ấy là ma? Sao bác tài lại có vẻ nể nang khi nói đến anh ta như vậy? Nếu không là ma thì sao anh ta lại biến đi lúc nào mình cũng không hề hay biết? Ôi! Thật là điên cái đầu! …” Thế là những nghi vấn của Diễm Hồng vẫn không có lời giải đáp và nó cứ lở vởn trong tâm trí cô mãi mà không làm sao quên được. Và… Cái cảm giác ớn lạnh khi ngồi bên một oan hồn đã theo Diễm Hồng về tới nhà!

Kẻ ở người đi

Quốc Thịnh là một chàng trai hiền lành và… bất hạnh! Xuất thân là một trẻ mồ côi, anh được học hành và lớn lên nhờ vào bàn tay chăm sóc và tấm lòng yêu thương trẻ con của các mẹ trong trại trẻ mồ côi. Khi trưởng thành, Quốc Thịnh xin đượcviệc làm, nhưng anh vẫn không quên mảnh đất và những vòng tay yêu thuwong đã ôm ấp che chỏ cho anh lớn lên thành người có ích cho xã hội nên thỉnh thoảng có dịp. Quốc Thịnh vẫn trở về thăm những người mẹ thương yêu của mình.

Quốc Thịnh quen Trà My, cô là một cô gái ngoan hiền, nói năng dịu dàng và làm việc rất chăm chỉ nên dược lòng với tất cả những ai có dịp tiếp xúc cùng cô. Quốc Thịnh và Trà My yêu nhau đã lâu, tình yêu của họ nồng nàn nhưng trong sáng và họ dự định sang năm tới sẽ tổ chức lễ cưới. Ngoài tình yêu từ những rung động đầu đời của trái tim dành cho Quốc Thịnh, Trà My còn yêu Quốc Thịnh với một tình cảm nồng nàn và sâu đậm hơn vì Quốc Thịnh sinh ra là một vì sao xấu. Suốt chặng đường dài của thời thơ ấu, anh chỉ sống nhờ vào tấm lòng bao dung đùm bọc thương yêu của mọi người trong cô nhi viện mà chưa hề có một khái niệm nào về lòng yêu thuuwong của người cha, người mẹ thật sự đã sinh ra mình cũng như không hề biết mặt mũi cha mẹ mình ra sao. Vì thế trong tận cùng con tim, Trà My luôn tự nhủ sẽ sành cho Quốc Thịnh một tình yêu với hết cả tấm lòng để bù đắp cho anh những mất mát mà anh đã phải hứng chịu.

Chỗ trọ chủa Quốc Thịnh không xa nhà Trà My bao nhiêu và hai người chỉ bách bộ khoảng mười năm hai mươi phút là ra tới bờ biển. Chiều chiều họ thường hẹn nhau ra ngắm bãi biển, thả bộ trên bờ cát trắng mịn màng, nghe tiếng sóng biển nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát thầm thì như những lời tình tự. Những hoạch định cho một mái ấm đầy ắp yêu thương trong tương lai được Quốc Thịnh và Trà My vạch ra trong những buổi chiều vàng cùng thả hồn vào tiếng sóng, tận hưởng khoảnh khắc tuyệt vời trước bức tranh sống động của tự nhiên với màu đỏ ửng rực sáng của ráng chiều ánh lên khi vầng dương từ từ khuất dần vào rặng núi phía chân trời.

Dôi tình nhân tay trong tay đếm bước bên nhau trong ánh nắng chiều đã dần tàn… Không gian chuyển sang màu tím buồn… Màu tím hoàng hôn tràn về nâng niu từng bước chân của đôi người trẻ tuổi đang say sưa với những ước vọng trong tương lai. Quốc Thịnh bóp nhẹ đôi bàn tay mềm mại của người yêu”

– Em ạ! Sáng mai anh sẽ trở về thăm lại nơi anh đã sống hết thời thơ ấu của mình. Lâu quá rồi anh cũng rất nhớ các mẹ, nhưng người mẹ đã nuôi dạy anh khôn lớn.

Trà My tự nhiên cảm thấy buồn và không muốn xa Thịnh:

– Sao anh không nói trước để em còn có thể đi với anh? Anh đi một mình em lo lắm.

Quốc Thịnh cười hiền lành:

– Anh đi hoài có gì đâu mà em lo. Anh đã chuẩn bị và xin phép nghỉ rồi. Nếu em muốn, lần sau hai đứa mình cùng về nhé! Nhưng chắc cũng phải cưới xong mới đi được, em chịu không?

Trà My dựa đầu vào vai người yêu mỉm cười:

– Anh quyết định chuyện gì cũng hợp lý hết, sao em lại không chịu? Em hiểu anh mà! Nhưng … ngày mai anh đi bằng gì?

Quốc Thịnh đưa mắt nhìn ra khơi:

– Bằng xe của anh, cũng không xa lắm đâu em!

Nghe Quốc Thịnh nói thế, Trà My lại cảm thấy lo”

– Anh chạy cẩn thận và chậm thôi nhé!

-Ừ. Anh biết rồi.

– Anh đi mau về nghen! Nhớ là em ở nhà trông anh từng ngày đó.

Quốc Thịnh cười không nói gì, anh siết nhẹ vòng tay với những cảm xúc tuyệt vời đang dâng trào!… Không gian thật vắng lặng với những lời tình tứ của ngọn sóng bạc đầu thỉnh thoảng xô về thì thầm bên bờ cát trắng mịn màng!… Tất cả mọi du khách đã trở về chỗ của mình… Đôi tình nhân dìu nhau bước lần về phía con phố thân quen!…

Sau hôn đi biển với Quốc Thịnh, Trà My trông đợi mãi vẫn không thấy Thịnh trở lại và cũng không nghe tin gì về anh nữa, cô buồn vô cung nhưng không biết làm sao.

Pages: 1 2 3 4

 

Truyện khác cùng thể loại: