– Chào mừng đến với bàn cuối! hehe
– Ừ. Hì. Với tớ thì từ lớp 10 đến giờ
chỉ có bàn ba với bàn cuối thôi ấy
mà.
– Trời. Còn đây là lần đầu tiên từ
năm lớp 10 đến giờ, tớ ngồi với con
gái…
– …
Đoạn nói chuyện ngắn nhất có thể
có của hai đứa cùng bàn khi mới gặp
nhau. Tôi và hắn, học cùng nhau cả
một năm lớp 10 nhưng chưa bao giờ
nói chuyện với nhau.
se-co-ngay-cau-nhin-to-chu
Lớp 10
Tôi – một đứa con gái vốn nhanh
nhạy, nói nhiều của cấp hai, đã bị
xem là “im thin thít” chỉ vì tôi bị cô
chủ nhiệm xếp cho ngồi ở cái bàn
mà toàn những người tôi cho rằng ”
nói chuyện không hợp”. Mọi người
biết đến tôi chỉ vì tôi nằm trong top
10 trong bảng điểm thi khối của lớp.
Hắn – một tên con trai mờ nhạt,
chẳng có gì nổi bật đối với tôi. Sự
thật là đến ngay cả cái tên tôi còn
không biết. Chỉ biết trong bảng
điểm thi khối lúc nào cũng có cái
tên nằm trong top 10 của lớp – Duy.
Nhưng tôi chẳng thèm quan tâm cái
tên ấy gắn mác người nào. Hắn ngồi
cách xa so với tôi.
Ấy thế mà sự tình thay đổi khi lên
lớp 11.
Lớp 11
Tôi được xếp cùng bàn với một cô
bạn nói nhiều. Có lẽ vì thế mà tôi
cũng thay đổi ít nhiều. Tôi nói
nhiều hơn một chút so với trước. Và
vì thế mà tôi cũng dần thân thiện,
hòa đồng hơn với các bạn.
Lúc này, tôi ngồi bên trên hắn một
bàn, tôi bàn ba còn hắn bàn tư. Tôi
bắt đầu chú ý đến hắn khi hắn trao
đổi bài với Long – bí thư – cùng bàn
tôi. Ban đầu tôi chưa nhập cuộc mà
chỉ ngồi và… nhìn hai tên đó trao
đổi với nhau. Ờ thì nghe nhiều cũng
phát hiện ra, hắn học cũng giỏi,
không hổ danh top 10 của lớp.
Hai tháng sau đó, chúng tôi bị sắp
xếp lại chỗ ngồi. Lần này tôi bị đưa
xuống bàn của hắn ngồi, còn hắn lại
nhảy cóc xuống cuối. Tôi cũng chẳng
quan tâm. Bàn mới đối với tôi cũng
thú vị, có thằng bạn thân để suốt
ngày chạnh chọe nhau, đánh nhau
đến chảy máu…tay . Ngồi vị trí
này được một tháng thì…
Giờ sinh hoạt…
– Thưa cô, cái bàn tư (bàn tôi đang
ngồi) có nhiều bạn học giỏi quá cô
ạ. Cô đổi chỗ đi cô – giọng Long bí
thư cất lên.
– Hải, Tiến, Phương…ừ nhỉ… tôi
quên mất ba đứa top 10 ngồi cạnh
nhau thế thì giúp đỡ các bạn khác
sao được. Để tôi xếp lại.
Cô phán xong ba đứa nghẻo cả mặt.
Không biết số phận đưa đẩy đi đâu.
Nghỉ ngợi thế nào cô xách mỗi tôi đi
khỏi bàn.
– Phương! Xuống bàn cuối nhé. Bàn
cuối mới có hai bạn nam thôi.
Ngóng xuống dưới bàn cuối… Một
tên lấc láo đến khó ưa, tôi đã bị “dị
ứng” ngay từ đầu lớp 10; tên còn lại
– là hắn – cười toe toét.
Xách cặp xuống dưới mà lòng nặng
trĩu. Tôi không muốn xa cái bàn tư
quỷ sứ nhưng học hành ngon nghẻ
ấy đâu 
Vừa xuống bàn cuối ngồi, hắn bắt
chuyện:
– Chào mừng đến với bàn cuối! hehe
– Ừ. Hì. Với tớ thì từ lớp 10 đến giờ
chỉ có bàn ba với bàn cuối thôi ấy
mà. Tôi cười trừ và đáp lại.
– Trời. Còn đây là lần đầu tiên từ
năm lớp 10 đến giờ, tớ ngồi với con
gái.
– …
Sau khi nghe được câu ấy, có cái gì
đó trong tôi nhìn hắn khác lạ hơn…
Thời gian ngồi với hắn không thể chỉ
nói là thú vị mà là vô cùng thú vị.
Hắn học giỏi – tôi đã khẳng định
được từ trước. Nhưng còn những cái
tài lẻ mà chỉ cùng bàn tôi mới khám
phá ra được. Hắn hát hay, hay hát
nữa. Thi thoảng cất lên vài câu, tôi
nghe mà không chán. Còn nữa, hắn
vẽ đẹp lắm, nguệch ngoặc vài nét
trên giấy, hắn đã cho ra một tác
phẩm mà tôi chỉ biết nhìn rồi trầm
trồ khen. Tôi nhìn hắn, rồi nhìn lại
mình mà chạnh lòng. Hắn hát hay,
vẽ đẹp, học lại giỏi nữa; còn mình
thì…một đứa con gái kém cỏi, chả có
cái gì hết á.
Bài kiểm tra đầu tiên từ khi tôi
chuyển xuống bàn hắn là kiểm tra lý
– cái môn mà tôi ” dốt đặc cán mai”.
Tôi ghét lắm lắm. Ngồi cả tiết mà tôi
chưa xong, trong khi đó, hắn chỉ vèo
vèo 30 phút là xong tất rồi ngồi
chơi. Nhìn hắn, rồi nhìn lại bài
mình, tôi xấu hổ. Gần hết giờ, cô
sắp sửa thu bài, hắn liếc qua bài
của tôi…
– Kết quả sai rồi này
– Sao lại thế, tớ tính kỹ rồi mà.
Giọng tôi run run.
– Tớ thề đấy. Cậu sửa mau đi. Tớ
đọc cho.
– Hic.
Tay tôi vừa sửa bài vừa run bần bật.
Cuối cùng cũng xong kịp lúc cô thu.
Tôi thở phào. Hắn ra chơi ngoài
hành lang cùng lũ con trai. Tôi ngồi
thừ trong lớp, suy nghĩ lại…xấu hổ.
Từ đó, tôi quyết tâm học Lý, có chết
cũng phải học Lý…
Từ sau hôm đó, tôi bắt đầu học
hành tử tế. Chỉ có điều, ngồi bàn
cuối mà mắt lại kém, tôi toàn nhìn
vở hắn để chép bài. Khổ một nỗi,
chữ hắn nhìn như chữ in, khó nhìn
quá.
– Nè, sao chữ cậu như chữ in trong
sách thể hả. Khó nhìn chết đi được

– Ô, kệ tớ. Tớ bắt cậu nhìn à. Hắn lè
lưỡi trêu chọc.
– 
Rồi tôi cũng phải quen với cái nét
chữ đặc biệt ấy.
Sự quyết tâm học hành của tôi, hình
như hắn cũng biết. Hắn giúp tôi
học, chỉ cho tôi cách làm bài. Không
phải mình Lý mà cả Toán nữa. Hắn
học giỏi hơn tôi nhiều mà. Chỉ riêng
Hóa, tôi với hắn ngang ngửa nhau.
Hai đứa toàn làm xong trước rồi so
bài. Thi thoảng hắn hỏi tôi:
– Dạo này học Lý tốt lên phết. Có
còn thấy khó khăn gì nữa không?
– Ừ thì nhờ cậu, tớ cũng hiểu hơn
nhiều rồi.
– Thế có trả công không?
– Hả?
– Đùa thôi. Nhưng cố gắng tiếp nhé!
Ngồi với hắn nhiều, tôi dần thay đổi.
Tôi nói nhiều hơn vì hắn nói cực
nhiều, tôi cười nhiều hơn vì hắn là
người hay pha trò; tôi học chắc chắn
hơn vì đã có hắn giúp đỡ. Rồi từ sự
quan tâm, cái tính hay hát, hay vẽ
của hắn hình như đã chinh phục
tôi. Tôi thấy mình…hình như…thinh
thích!
Cái cảm giác lần đầu tiên tôi có với
một đứa bạn khác giới, nhưng tôi
không dám khẳng định. Cứ để nó
thoáng qua như vậy, không suy nghĩ.
Gần cuối lớp 11, cô đổi chỗ ngồi của
cả lớp. Hắn hiện tại đang là lớp
trưởng, và Long bí thư được cô tập
hợp vào cuối buổi thứ 6. Danh sách
theo vị trí ngồi mới được cô và hai
đứa thiết lập. Tôi vốn mắt kém mà
không đeo kính, suốt ngày ngồi nhìn
vở hắn để chép bài, nên sốt ruột lo
lắng. Lúc về, tôi cố ráng nán lại đợi
xem kết quả thế nào.
– Sao rồi? Tớ ngồi ở đâu? Bàn mấy?
Cạnh ai? – Tôi hỏi vồ vập khi hắn ra.
– Yên tâm đi nhá. Lại ngồi gần nhau
rồi.
– Là như nào?
– Bàn 1, ngồi giữa tớ với Long. Nhất
cậu rồi nhé.
– Ngồi giữa hai hót boy, Phương
sướng phải biết rồi – Long tiếp lời
– Phù!!!!!!
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhìn mặt
tôi mà hai con người kia không khỏi
phì cười.
– Hóa ra chỉ muốn nghe ngóng tình
hình nên chờ muộn thế này mà vẫn
chưa chịu về hả? – Hắn hỏi
– Ừ…thì… cũng hơi lo. Sợ xuống
dưới không nhìn thấy bảng.
– Có tớ làm đôi mắt cho cậu rồi. An
tâm rồi nhé.
– Hì hì
Câu nói của hắn làm tôi rung rinh…
Nhưng mọi sự thay đổi ngay tiết
sinh hoạt hôm sau. Hắn vẫn ngự
bàn đầu nhưng tôi…bị cho xuống
bàn cuối. Tôi sững người nhưng
không dám nhìn hắn, chỉ lẳng lặng
mang đồ xuống bàn cuối và…im
lặng. Từ phía sau, tôi giờ mới dám
nhìn hắn, hắn cứ quay ngang quay
ngửa, nhìn xuống chỗ tôi. Ánh mắt
khó hiểu.
Sau khi cả lớp yên vị ở chỗ ngồi mới,
hắn mới đứng dậy thưa cô:
– Cô ơi, bạn Phương mắt kém, cô cho
bạn ấy lên ngồi cạnh em được không
ạ?
Tim tôi tự nhiên đập mạnh hơn,
nhanh hơn khi nghe câu này. Cậu ấy
đã nói “ngồi cạnh em” ư?
– Không được. Hôm qua sắp xếp như
thế, nhưng cô về xem lại, thấy ba
đứa học giỏi lại ngồi cạnh nhau, mà
bàn cuối lại không ai học được, nên
cô đã cố ý sắp Phương xuống dưới
đó.
– Nhưng mắt bạn ấy kém cô ạ. Ngồi
bàn cuối bạn ấy không thấy gì đâu
cô.
– Kém thì về đi cắt kính đi. Cô nói
mà không cần suy xét lại tình trạng
của tôi.
– Nhưng mà…
– Thôi, không nhưng gì hết. Ngồi thế
này là hợp lý rồi.
Tôi buồn rầu, ngồi thẫn người,
không có phản ứng gì thêm. Còn
hắn, nghe cô nói xong ngồi thụp
xuống, nhìn xuống chỗ tôi ngồi. Ánh
mắt ấy như một lời xin lỗi, một sự
luyến tiếc, hay một cái gì đó không
nói nên lời,… rồi hắn úp mặt xuống
bàn, không ngước lên nữa.
Từ hồi đó, tôi lại trở lại là con người
ít nói, ít cười như trước kia, im lặng,
chỉ biết đến học. Thời gian cho đến
lúc hết lớp 11 của tôi dường như vô
cùng nhàm chán. Tôi và hắn cũng
chẳng có gì liên lạc với nhau, ra khỏi
lớp chỉ dăm ba câu chào hỏi sơ sơ.
Tôi buồn…
Lớp 12
Thay giáo viên chủ nhiệm – tin sốc
nhất đối với lớp tôi. Nhưng cũng từ
đây, tôi lại có một khởi đầu mới.
Chúng tôi được giáo viên chủ nhiệm
mới cho tự chọn chỗ ngồi. Tôi chọn
ngay bàn hai, cạnh của sổ, ngồi
cùng một đứa con gái chơi thân
thân. Hắn ngồi bàn đầu ngay phía
trên đứa bạn, chéo với tôi. Vị trí mới,
giúp chúng tôi lại có mối liên lạc lại
với nhau. Trong học hành, chúng tôi
thường so bài trắc nghiệm cùng
nhau, ra chơi thì hay nói chuyện,
chính xác hơn thì hắn hay pha trò
làm tôi cười.
Rồi cái niềm đam mê chung của hai
đứa – môn Hóa học – càng làm
chúng tôi siết lại gần nhau. Cả lớp
còn ba đứa được vào đội tuyển sau
nhiều vòng thi loại. Hai đứa con
trai, một mình tôi là con gái. Hắn
thì không nói làm gì, còn cậu kia thì
chuyển từ lớp khác sang lớp tôi nên
cậu ta chẳng bao giờ ngồi cùng
chúng tôi. Thành ra, đi học đội
tuyển, chỉ có hai đứa tôi ngồi cùng
bàn. Dạo đó, mỗi khi đi học đội
tuyển, hắn thường đi sớm để tranh
chỗ.
Nói là tranh chỗ nhưng thực ra chỗ
trống thì nhiều, lớp có chục đứa học
trong cái phòng dành cho cả lớp học
bình thường, chẳng qua là vì tôi mà
hắn mới phải làm thế. Tờ giấy
chuyển qua chuyển lại khi đnag ngồi
trên lớp học chính:
– Này, tớ bảo. Cậu giúp tớ cái này
nhé!
– Nói đi
– Tối đi học, cho tớ ngồi với cậu.
Được không?
– Sao lại thế? Sao không ngồi với con
gái cho tiện.
– Tại tớ ngại ngồi với mấy đứa con
gái lớp khác. Không quen.
– Mà tớ toàn ngồi với mấy thằng con
trai thôi. Sao giờ?
– Đi mà. Cậu đi sớm đi. Tớ đến sau
cậu. Cậu ngồi bàn nào tớ ngồi vào
bàn đó với cậu.
– 1 trai 1 gái. Không ngại à?
– Kệ!
Thế đấy, tôi bắt hắn phải tranh bàn
cho 2 đứa. Mùa đông rét mướt. Học
đội tuyển lại toàn học buổi tối. Lạnh
run người nên dù là có 2 đứa ngồi
một cái bàn rộng thênh thang nhưng
vẫn cố ngồi sát vào nhau. Dường
như, tôi dần quen với hơi ấm từ
hắn. Học đội tuyển về là tôi lại ra
net, online, đợi nick hắn sáng để nói
chuyện, những câu chuyện không
dính dáng đến học hành. Thi
thoảng hắn gửi bài hát cho tôi
nghe. Tôi xúc động…
Không chỉ ở lớp học đội tuyển, mà
ngay sau đó, trên lớp học chính, hắn
cũng xin thầy cho chuyển xuống
ngồi với tôi. Thầy thì dễ tính, đồng ý
ngay. Tôi và hắn lại trở thành bạn
cùng bàn.
Đi học, tôi nhà xa nhưng lúc nào
cũng mang sách đầy đủ, còn hắn
nhà gần nhưng chỉ mang vở với
nháp đi thôi. Chúng tôi lúc nào
cũng học chung sách. Tôi trách:
– Nhà gần, mang sách đi cho tớ đỡ
phải mang sách đi. Nặng chết đi
được.
– Cậu nhà xa, đi đã có xe mang. Tớ đi
bộ, mang đi khổ thân tớ. Hắn nói rồi
cười nham nhở.
– Hứ. Ghét thế. Hôm sau tự đi mà
mang, tớ không mang nữa. Tôi dỗi.
– Đố cậu dám! Hắn ngoắc miệng
cười.
Hắn vẫn thế, chẳng chịu mang sách.
Nhưng cũng vì thế mà học chung
sách làm cả hai thân thiết hơn,
nhiều khi còn nháp chung vì…lười
nháp.
Học chính, học đội tuyển, lúc nào
hắn cũng kè kè ở bên tôi. Như một
thói quen, tôi chỉ còn nhìn thấy
hắn. Chỉ trông chờ được đến lớp gặp
hắn. Nhưng tôi không dám nói với
hắn những suy nghĩ của tôi. Ngỡ
rằng cứ thế êm đềm trôi.
Nhưng rồi hết kỳ 1, khi chúng tôi
chuyển phòng học từ dãy nhà A
sang dãy nhà B. Ở bên này, bàn
không còn là bàn 2 người ngồi, mà là
bàn dài, chúng tôi lại bị đổi chỗ. Tôi
ngồi xa hắn.
23h45
SMS – Vịt
– Này. So đáp án đề Lý thầy mới phát
đi.
– Tớ chưa xong. Đợi tý. Chắc 12h.
– Vậy. Để tớ nt cho cậu. Cậu so xong
rồi bảo tớ.
– OK
Cứ như thế, những ngày đầu ngồi xa
nhau, không còn so đáp án trên lớp
được nên chúng tôi đã chuyển sang
nhắn tin. Việc học vẫn bình thường
mà tiếp diễn. Tôi vẫn vui dù chúng
tôi không ngồi cạnh nhau.
Nhưng dần dần tôi nhận ra, giữa
chúng tôi, ngoài học hành ra thì rất
ít khi nói chuyện với nhau về những
thứ khác.
Đúng như những gì tôi nghĩ, tôi
loáng thoáng nghe được từ mấy vịt
trời lớp tôi, tin hắn có người yêu.
Một cô gái xinh xắn, dễ thương,
người thành phố. Trong tôi có cái gì
đó như sụp đổ. Tôi nghẹt thở, tim rã
rời, nhói đau. Cái cảm giác làm tôi
không muốn học hành hay làm bất
cứ điều gì khác. Tôi trốn tránh hắn.
Mất cả tuần tôi bơ phờ, bỏ dở cả học
hành, tôi không đến lớp, không nhắn
tin. Đứa bạn thân mang đề thầy cô
phát trên lớp về cho tôi làm ở nhà.
0h30
SMS – Vịt
Nhìn thấy tin nhắn của hắn, tim tôi
run lên. Tôi hồi hộp, cứ ngỡ hắn hỏi
thăm vì mấy hôm nay tôi không đi
học.
– Ê. Xong đề Hóa đó chưa? So đáp án
đi.
Đọc xong tin nhắn, tôi thất vọng.
Hắn vẫn thế. Chỉ trao đổi học hành
với tôi. Và cái tin nhắn này cũng
chứng tỏ, hắn chẳng để ý rằng mấy
hôm nay tôi nghỉ.
– Mấy hôm nay tớ nghỉ. Tớ không làm
đề. Tôi đáp lại.
– Ừ. Tớ nghe Hải nói cậu không đi
nhưng vẫn lấy đề chỗ Hải để làm.
Nên tớ…
Tôi không rep lại tin nhắn. Một lát
sau có tiếng SMS
– Cậu ốm hay sao mà lại nghỉ vậy?
– Ah. Tớ không sao.
– Ừ. Thôi cậu nghỉ đi. Muộn rồi đó.
– G9!
Tôi không muốn nói nhiều vì tự
nhiên tôi nghẹn… Tôi như muốn
khóc nức nở. Cái sự vô tâm quá
đáng. Đồ đáng ghét! Tôi chửi hắn.
Nhưng tim tôi vẫn đau đáu nhớ về
hắn. Làm sao bây giờ? Sao cậu
không để ý gì đến tớ? Sẽ có
ngày…cậu nhìn tớ chứ? Tôi thút thít
trong chiếc chăn và suy nghĩ.
Kể từ đó, tôi nuôi một hy vọng lớn
hơn. Tôi quyết tâm đỗ đại học –
cùng với hắn. Chỉ cần cả hai đứa đỗ
đại học, tôi nhất định không chôn
giấu thứ cảm xúc đáng ghét đang
làm tôi nghẹn thở, tim đau này. Dù
có hy vọng hay không thì tôi cũng sẽ
nói. Nói ra cho nhẹ lòng. Còn nếu
không đỗ, tôi sẽ chôn vùi luôn cái
thứ tình cảm này, xem như đó chỉ là
chút rung động tạm thời.
… Tôi lao vào học, học như điên
như dại. Và tạm thời gác hắn qua
một bên.
Và rồi cái ngày ấy cũng đến, ngày 2
đứa cầm giấy báo nhập học trên tay.
Chúng tôi đã đỗ đại học. Giờ là lúc
mà tôi hoàn thành nốt cái lời hứa
đã tự hứa với bản thân. Tôi có thể
nói với hắn đúng như những gì tôi
đã tự nhủ.
Ngày họp lớp sau kỳ thi đại học tại
lớp học cũ.
Tôi đi hơi muộn. Long bí thư gọi
điện giục tôi nhanh nhanh đến để
họp lớp. Tôi vẫn lững thững đạp xe.
Cuộc gọi tôi cần vẫn chưa có cơ mà.
Tôi muốn người gọi cho tôi là hắn,
chứ không phải Long. Nhưng cho
đến khi đến nơi, cũng chẳng có cái
cuộc gọi ấy.
Vừa vào tôi liếc mắt tìm hắn, hắn
đang ngồi ở bàn cuối, hắn đang cười
nói cùng mọi người, không để ý gì
đến việc tôi đã đến hay chưa. Tôi
hơi thất vọng. Bắt đầu len lỏi một
chút suy nghĩ lưỡng lự. Có nên nói
hay không? Hắn liệu có thích tôi như
tôi thích hắn? Nếu may ra hắn thích
tôi chứ không phải cái tin đồn kia là
thật thì thật tuyệt. Nhưng nếu nhỡ
hắn có người yêu thật rồi, tôi mà nói
ra lại đánh mất đi tình bạn này thì
sao? Tôi phân vân. Tôi ngồi trong
lớp một lát rồi ra hành lang đứng
hóng gió. Bước chân đưa tôi đến góc
hành lang, nơi mà tôi thường đứng
nhìn mọi vật trong sân trường, đón
nắng, thả hồn vào gió, tôi luôn tìm
được bình yên ở đây… Bất chợt tôi
nghe tiếng bước chân, tôi quay lại
phía sau. Tôi giật mình – là Duy –
đang đứng trước mặt tôi. Bối rồi, tôi
chưa biết phải nói gì thì hắn đã nói
trước
– Sao không ở trong lớp chơi với các
bạn? Cậu bắt đầu quay trở lại như
hồi lớp 10 rồi đấy.
– Lớp 10?. Tôi ngạc nhiên hỏi lại
– Ừ. Hồi đó cậu ít nói, ít cười lắm,
mà lại hay suy tư nữa.
– Sao cậu biết?
-…
Ngập ngừng một lát, hắn tiếp lời
– Thực ra, tớ có một chuyện muốn
nói với cậu trước khi cả hai bước vào
cánh cửa đại học.
Tôi hồi hộp, tim bắt đầu đập thình
thịch, tôi lắng nghe tiếp
– Tớ đã để ý cậu, ngay từ đầu lớp 10,
khi vừa vào nhận lớp. Không biết
cậu còn nhớ không, cái khi tớ chạy
và va vào cậu. Nhưng không để tớ
xin lỗi trước, cậu đã giành mất câu
xin lỗi ấy. Tớ thấy rất lạ. Từ đó tớ cứ
dõi theo cậu. Dù tớ biết, cậu chẳng
biết đến tớ là ai, dù chúng ta học
cùng lớp.
Nghe Duy nói, tôi nghĩ lại. Ừ đúng,
cái ngày ấy, tôi va vào một người khi
đang mãi suy nghĩ nên không để ý
đường. Tôi nghĩ rằng vì mình lơ
đãng nên mới va phải người đó, chứ
không hề biết rằng người đó mới là
người va vào mình. Và một điều nữa
là… tôi không hề biết người đó lại
chính là Duy.
– Hai năm lớp 11 và 12, tớ có may
mắn được ngồi cạnh cậu một thời
gian, dù không quá nhiều, nhưng đủ
để tớ hiểu cậu, để tớ nhận ra… tớ
thích cậu thật sự.
Nghe đến đây, tai tôi như ù đi. Tôi
không tin vào những gì mình đang
nghe.
– Nhưng tớ không biết vì sao có một
thời gian cậu không đến lớp, tin
nhắn của mọi người cậu không rep.
Tớ muốn hỏi thăm nhưng lại không
dám hỏi, chỉ giả vờ nhắn tin hỏi bài.
Rồi sau đợt đó cậu dường như bỏ
quên tớ một mình. Tớ tự hỏi có phải
là tại tớ chưa tốt? Tớ chưa mang đến
cho cậu niềm vui, niềm hạnh phúc?
Hay rằng có phải cậu có ai đó khác?
Ánh mắt cậu đã có phương hướng
khác rồi?… Những suy nghĩ ấy cứ
đeo bám tớ. Tớ không thể tập trung
vào điều gì khác. Tớ rất muốn hỏi
cậu: Sẽ có ngày cậu nhìn tớ chứ?.
Nhưng tớ không dám hỏi và không
đủ dũng cảm để nghe câu trả lời.
Và hôm nay, tớ muốn nghe từ cậu,
câu trả lời cho câu hỏi đó… Cậu sẽ
nhìn về phía tớ chứ?
Duy dừng lại. Tôi đã hai hàng nước
mắt chảy dài. Hóa ra, cả hai chúng
tôi đã không đủ dũng khí để đến với
nhau, mà tự rời xa nhau trước. Thật
may mắn vì cả hai cùng đỗ đại học,
để giờ chúng tôi mới có cơ hội nói ra
những lời thật lòng với nhau. Tôi
không trả lời câu hỏi của Duy. Tôi
đưa tay nắm lấy bàn tay Duy. Có lẽ
từ giờ phút đó chúng tôi sẽ không
bao giờ để vuột mất yêu thương này
thêm một lần nào nữa.

 

Truyện khác cùng thể loại: