Một buổi sáng tinh khôi thời áo trắng

 

Lặng lẽ nhìn, lặng lẽ gặp mắt ai

 

Tóc xõa ngang vai thẹn thùng không dám nói

 

Tình yêu đầu bất chợt thủa mười hai

 

 

Buổi sáng. Từng tia nắng ban mai đang luồn qua vòm lá soi rọi từng đám lỗ chỗ khắp sân trường, ánh nắng len lỏi qua từng khe cửa nằm gọn trên chiếc bàn gỗ sơn màu nâu thẫm.

 

 

Gió khẽ đưa, tóc tung bay cuốn theo một mùi hương thoang thoảng. Tôi ngồi đó, tà áo dài vén lên cao để lộ đôi chân đang vắt chéo. Thẫn thờ. Tay chống cằm, gác cùi chỏ lên thành lan can, thả tầm mắt về khoảng không mênh mông phía trước. Tôi nhìn lá cờ tung bay, khẽ phấp phới, rồi bỗng ngưng bặt; nhìn đám bạn thướt tha trong tà áo dài trắng tinh tươm, nói cười rộn rã, thong dong sãi từng bước vào lớp học. Tâm hồn tôi đang trải ra cùng làn gió nhẹ, suy nghĩ mông lung nhưng không sao mường tượng được bản thân đang nghĩ đến điều gì, mọi thứ rời rạc, chắp nối, hỗn độn, thoáng hiển hiện rồi chợt tan biến như mây khói.

 

 

Giờ mày nói đi. Chuyện hôm qua là như thế nào?

 

Tiếng quát lớn làm tôi bất giác giật nẩy mình như người vừa mới bừng tỉnh sau giấc mộng. Ngoái đầu lại.Có tới bốn, năm thằng với vẻ mặt láu cá đang dọa nạt thằng bạn chung lớp với tôi. Trong chốc lát, cửa lớp tôi nghẹn ứ lại,  những con mắt tò mò đang chen lấn, xô đẩy nhau. Mọi suy nghĩ mông lung trong đầu tôi bỗng dưng tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi khôn nguôi. Theo quán tính, tôi đứng phắt dậy, chạy ngay đến chỗ đám người đang xúm xụm xem chuyện gì đang xảy ra.

 

Giờ mày giải thích rõ chuyện hôm qua đi?

 

Nhanh nào!

 

Tôi nghe rõ tiếng nói lanh lãnh của thằng đầu têu. Tôi chạy ngay đến, tính tò mò đang là động lực thúc đẩy tôi chen lấn vào đám đông. Nhưng bất lực, thân hình tôi quá nhỏ bé để có thể chen vào cùng họ. Lùi ra xa với hi vọng có thể nhìn thấy được một chút gì đó. Bất chợt, hắn ta từ đâu lon ton chạy đến. Một đứa lạ mặt mà tôi chưa nhìn thấy bao giờ trong khối học. Đứng trước mặt, lặng lẽ nhìn bao quát thân hình tôi. Cũng như bao người con gái mới lớn khác, tôi thấy thẹn thùng khi hắn buông lời trêu ghẹo, hơi khó chịu bởi những lời nói ngỗ ngược nhường nào. Nhưng lạ thay, cảm giác thinh thích cứ song trùng trong chính bản thân tôi, nó ngày một dâng cao khi hắn mỉm miệng cười để lộ lúm đồng tiền duyên duyên đến lạ. Có lẽ cái vẻ ngoài ưa nhìn của hắn đã để lại ấn tượng trong tôi.

 

Em chào chị.

 

Chị ăn gì mà cao thế ạ? Bày cho em ăn với chị…

 

Đôi gò má bỗng ửng hồng, tôi ngại vì câu nói đùa của hắn, vì ánh mắt của những người xung quanh, nhưng không quyên nhanh nhảu đáp trả:

 

Có sao không? Ăn thịt voi đấy.

 

Hắn cười lên một tiếng rõ lớn làm ai cũng phải ngoái nhìn.

 

Thịt voi à! Mai em cũng phải tìm ăn mới được.

 

Hắn vừa nói, vừa ra sức dùng tay để lên đầu tôi, đo xuống người hắn như muốn nói với tôi rằng: “bạn có biết không, chiều cao của bạn khiêm tốn lắm”. Vừa đo, vừa cười, vừa vuốt má trêu ghẹo. Tôi như tím người đi vì bị chọc quê ngay chỗ đông người. Tôi tỏ ra bực bội, vung tay gạt lẹ tay hắn. Nhưng sao, trong sâu thẳm tâm hồn vẫn có chút gì đó thích thú, có chút gì đó tự hào, hãnh diện về bản thân. Là suy nghĩ của một cô gái mới lớn.

 

 

***

 

 

Tối đến, giam mình trong phòng, tôi đang hí hoáy để giải quyết hết số bài tập về nhà, chuẩn bị bài vở cho sáng mai. Không thể tập trung được, mắt nhìn chằm chằm vào từng con số mà tâm hồn thì cứ hiển hiện hình ảnh ai, choán hết tâm trí tôi. Tôi nhớ nụ cười, nhớ lời trêu đùa hơi ngỗ ngược, làm cho tôi quê trước mặt bao nhiêu người. Nhưng lần đầu tiên tôi thấy con người như hắn, chiếc mũi cao cao, mái tóc vuốt keo buông dài mấy cọng phủ đi khuôn mặt hình chữ điền, che đi một phần của trán. Hắn ngỗ nghịch, tay cầm chai không, múa máy khắp nơi, phát ngôn những câu làm tôi phải “choáng”. Vậy mà, tôi lại nhìn thấy ở hắn sự nhanh nhẹn của một thằng con trai thông minh, đầy cá tính.

 

 

Kể từ lúc đó, thứ tư nào đi học thể dục trái buổi, tôi cũng gặp nó đang nhí nhố, cười nói rôm rã ngoài hành lang. Hắn nhìn tôi, bất chợt nhớ, bất chợt quen và rồi buông lời trêu ghẹo. Kể từ lúc đó tôi cứ mơ màng khi nghĩ đến hắn, cứ nhớ nhung, suy nghĩ nhiều về hắn rồi tủm tỉm cười nụ một mình khi hình dung lại cái vẻ láu cá của ngày đầu tiên gặp hắn. Và rồi kể từ lúc đó, tôi bỗng quen dần với những lời bông lơi, cảm thấy trống vắng  khi không được gặp mặt, không được nghe tiếng nói người ấy. Tôi viện cớ, cái cớ để giục giã chính bản thân tôi, nâng bước chân tôi, chiều thứ tư nào cũng “bất chợt” đi qua lớp hắn, trông thấy hắn như một sự tình cờ. Để được nhìn, để được nghe giọng nói, để liếc mắt làm duyên. Tôi đã “bất chợt” yêu người ấy từ lúc nào mà ngay cả bản thân tôi cũng không hay biết.

 

 

 

 

Một tình cảm đơn phương, tự mình gieo vào lòng, tự mình chôn sâu. Đắm chìm trong cảm giác buồn nhớ khôn nguôi. Dường như tôi ngày càng trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Ai cũng bảo tình yêu đầu chỉ là rung cảm nhất thời đó không phải là tình yêu chân chính. Nhưng, tôi đã yêu thật đấy, yêu mà không dám nói để cho cái cảm giác lâng lâng của ngày ấy đến giờ vẫn đong đầy trong tôi, vẫn hồi hộp khi nghĩ về tình yêu đầu trong bất chợt.

 

 

Truyện khác cùng thể loại: