Nó lầm lũi bước vào nhà. Bây giờ nó đã quá quen thuộc với những dòng nước mắt vì những lời chửi rủa cay độc của bố mẹ và tiếng mỉa mai của con em gái.

Nước mắt chảy ròng ròng. Đôi vai rung rung theo tiền khóc thầm và bờ môi run run mặn xót.

Nó đã sai khi muốn là chính mình. Sai khi thích chị ấy. Sai khi Trời sinh ra đã bắt nó phải làm con người như thế, sống như thế.

Giờ đây cũng chẳng đứng về phía nó, cảm thông cho nó hay đơn giản chỉ là để nó yên. Nó còn có thể tin vào ai, tựa vào ai?

“Rác rưởi”, “chó chết”, “quái thai”, “ô nhục”,… và vô khối từ ngữ lăng nhục không còn là gì quá xa lạ với nó. Nhưng chúng đủ tàn nhẫn để nghiến ngấu gặm nát con tim đang thổn thức, xót xa trong tổn thương của nó.

Bố kéo giật nó lại. Tát, đấm, đá hay đánh bằng bất cứ cái gì ông ta vớ được. “Đánh chết nó đi!” Mẹ nó hét lên. “Loại ấy không đáng sống.” Tiếng em gái nó rủa.

Nó im lặng chịu đau đớn. Và cắn môi, mỉm cười chua chát:”Chẳng còn ai hiểu và bảo vệ mình”

Nó bước về bàn cuối của mình. Mở cuốn vở. Trang giấy ướt đẫm nước bọt của đám bạn khạc nhổ vào trong khi nó đi ra ngoài.

Một vài ánh mắt nhìn nó khinh bỉ. Phía cuối lớp chỗ bọn con trai rộ lên tiếng cười ha hả.

Nó quỳ thụp xuống ôm mặt khóc.

“Khóc nè!” Thằng Nghĩa hét lên. Quả bóng rổ bay thẳng vào mặt nó đau điếng.

“Mày ơi, cho tao kiểm tra một tí nhé. Mày là đàn ông mà, sờ mó tí cũng có sao.”

Thằng Hà thọc tay vào ngực nó và cười sằng sặc. Nó hoảng sợ hất tay thằng bạn ra.

Tiếng cười vang lên khắp lớp.

“Ơ, vẫn khóc à? Thôi nín đi, tao đền cho mày nè.” Trà My cầm tay nó dí vào chỗ kín của cô nàng. Nó tức giận rụt tay lại.

Hiền chạy ra đóng của lớp. Nó không muốn thầy cô giáo trông thấy cai cảnh cả lớp 12A1 này hành hạ nhân vật quái dị như thế nào. Nến không chắc cả lũ chuyển trường hết.

Sờ soạng, cắn, đánh, làm nhục, chửi rủa,… Cả lớp trút hết lên nó suốt 45″ trống tiết. Nó oằn mình hứng chịu. Không thể thanh minh, cũng không thể phản ứng lại.. Nước mắt chảy xuống cằm xót điếng.

Mấy người hàng xóm thì thầm khi thấy nó đi qua.

Một đứa trẻ con chạy ra lè lưỡi lêu lêu nó:”Êu, đồ pê đê.” Mẹ đứa bé chạy ra: “Tít.Không được hư.” Bà lấm lét nhìn nó rồi kéo con vào nhà.

Mấy đứa con gái tầm tuổi nó thấy nó đi qua thì cười khúc khích. Nó thấy đau điếng ở đầu. Một khúc mía hỏng rơi xuống.

Nó òa khóc. Cả thế giới quay lưng lại với nó.

Chạy thật nhanh về nhà. Úp mặt vào gối nức nở. Nó hận cuộc đời, hận bản thân. Sao nó lại là một con les? Là một con les là có tội ư?

3 ngày sau. Người ta không thấy nó. Nó không về nhà. Không đến lớp. Không đi qua nhà hàng xóm. Không đến nhà họ hàng, bạn bè.

Ngày thứ tư, lớp 12A1 xuất hiện một sư cô. Sư cô lặng lẽ về đúng chỗ mình ngồi học mọi khi. Đôi mắt sư cô nặng trĩu nỗi buồn, sự luyến tiếc. Cả lớp lặng người. Ân hận ư? Sư cô không bao giờ trở về ngày xưa nữa.

Sư cô đi trên con đường về nhà quen thuộc. Mọi người cúi mặt ăn năn trước cô.
Bố mẹ nó bật khóc khi nhìn thấy con gái mình trở về. Chiếc áo tu khoác trên vai chẳng bao giờ trả cho họ cô con gái họ từng làm tổn thương nữa.

Một đoạn trích trong blog của sư cô:”Nếu les là có tội thì tôi sẽ khoác áo tu cả một đời để ăn năn tội mình.

 

Truyện khác cùng thể loại: