Nếu chúng ta trở thành 2 người xa lạ trong 3 ngày, anh sẽ nhớ em chứ???
***

3 NGÀY CHIA TAY không phải là 3 ngày, mà chính là những giai đoạn sau khi chia tay của những người còn yêu…

Vì khoảng cách mà ta đành im lặng…?

Hay… Vì Im lặng…

Mà ta đã vô tình …tạo ra khoảng cách…

*

– Em rất buồn…

– Biết!

– Anh còn muốn ở bên em không…?

– Không rõ!

– Mình chơi 1 trò chơi nhé!

– Trò gì?

– Trò chơi 3 ngày

– Luật chơi thế nào?

– Trong 3 ngày em và anh sẽ như người xa lạ, và nếu sau 3 ngày anh vẫn muốn chia tay…thì coi như em thắng…

– Nếu thắng thì sao?

– Vĩnh viễn biến mất…

=====

NGÀY THỨ 1

– Sáng nay không cần chở em đi học nha!

– Vì sao?

– Vì trò chơi đã bắt đầu…

– !!!

– Tối nay mình đi ăn kem nhé!

– Dạ…thôi!

– Tại sao?

– Vì trò chơi đã bắt đầu…!

11pm

“Ngủ ngon em nhé ”

“Sao không nhắn lại?”

“Vì trò chơi đã bắt đầu…”

Em: Hôm nay em và anh đã bắt đầu “chia tay”… Sao em không thấy mình buồn như đã nghĩ…! Chỉ một chút “trống” trong lòng…

1 ngày không có anh…Trời vẫn xanh và nắng ấm…

(Ngủ ngon anh nhé!)

Anh: Chả hiểu sao lại đồng ý tham gia cái trò “ngớ ngẩn” ấy…? Để giờ khó ngủ quá… Cũng may là chỉ có 3 ngày…

=====

NGÀY THỨ 2

– Anh đang đứng trước nhà em!

– Làm gì hả anh…!

– Mở cửa rồi sẽ biết!

– !!!

– Ăn đi cho nóng, kẻo nguội lại không ngon

– Ăn cùng em nhé!

( Mỉm cười rồi bước nhanh…)

11pm

“Ngủ ngon em nhé ”

không rep…

Em: Hôm nay anh rất khác… Em vui mà cũng thấy buồn… Anh chủ động quan tâm em, lần đầu tiên anh quan tâm em nhiều thế…lại vào ngày mình “đang chia tay”…Liệu chúng ta có thể tiếp tục không? Em không hề muốn là người “thắng cuộc”…

… Lại 1 ngày không có anh…! Trời không mưa, thời tiết khá ấm áp… Nhưng sao em lại “lạnh” như thế… Sao em thấy mọi thứ xung quanh mờ nhạt quá…

(Ngủ ngon anh nhé…!)

Anh: Mình đang làm cái gì thế? Có thay đổi được gì nữa không…Giờ mới biết quan tâm 1 người cũng là hạnh phúc… Dù không phải luôn luôn được đáp lại…

Ngày mai…sẽ thế nào…Liệu đã quá muộn để anh nhận ra là anh cần em nhiều nhiều lắm…
Vẫn là 1 ngày khó ngủ…

=====

NGÀY THỨ 3

“Em à! Cùng đi ăn sáng rồi đi học nhé!”

“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”

Cứ như thế suốt 1 ngày…

11pm

“Ngủ ngon em nhé”
(tin nhắn chưa gửi đến…)

“Anh thua rồi! Đáng ra anh không nên mang cảm giác của mình ra làm trò đùa..”
(tin nhắn chưa gửi đến…)

Em: Em sợ anh à!… Em thua rồi!Đáng ra em không nên mang cảm giác của mình ra làm trò đùa… Và bây giờ thì nhìn xem… Em đã được những gì…

Em sợ! Em sợ hôm nay và những ngày sau sẽ không còn nhận được tin nhắn của anh… sợ không được gặp anh… sợ em sẽ là “người thắng cuộc”…

Em đang trốn!… Ừ! Em trốn… không phải trốn anh… em đang trốn tránh cảm xúc của chính bản thân mình… Em sợ mất anh….

Đôi khi thấy khó chịu vô cùng…Tìm mãi… rồi phát hiện ra… nó xuất phát từ đây…. Trong trái tim em… Nhớ anh….!!!

Anh: Cả ngày hôm nay em tắt máy… Anh sợ…! Ừ… thì… Anh sợ mất em….

Anh yêu em nhiều lắm… nhưng sao chẳng bao giờ anh nhận ra là yêu em khi còn có em nhỉ?… Chỉ khi xa em… anh mới cảm nhận được… vì sao vậy?…

11pm59

“Tin nhắn đã gửi đến…”

“Tin nhắn đã gửi đến…”

=====

NGÀY THỨ 4

00:00

Em: Thế là em thắng hay thua hả anh…

“Mình tạm chia tay nhau nhé em để ta biết được có yêu nhau không… Mình tạm cho nhau 2 lối đi để xem quãng đường của ai xa hơn…”

“Không trả lời…”

Có lẽ chúng ta cần 1 dấu “lặng”… như “7 ngày thử yêu”… “Lặng” để tiếp tục đi tiếp hoặc là sẽ… dừng lại… Em biết anh đang quan tâm em nhiều hơn… Nhưng như thế đã đủ chưa anh!…Đủ để chúng ta quay lại… và đủ để lấp đầy khoảng cách do anh hay em vô tình tạo ra…

Trò chơi kết thúc rồi…. Em có phải biến mất không….???

Anh: Anh nhận ra, chúng ta không nên cố chấp, đừng im lặng khi “người ấy” im lặng… Có những yêu thương cứ ngỡ sẽ là cả đời… Lại để mất chỉ trong phút chốc… Anh nhất định giữ được em.

00:07

“Mình tạm chia tay nhau nhé em để ta biết được có yêu nhau không… Mình tạm cho nhau 2 lối đi để xem quãng đường của ai xa hơn… Thời gian sẽ nói lên tất cả nếu ta còn yêu sẽ quay trở về…”

” Anh à…!”

” Anh nghe đây! Em thua rồi đấy? Mình gặp nhau nhé!”

” Vì sao…?”

” Vì trò chơi đã kết thúc… !”

Em: Một bước… Hai bước… Ba bước… Ơ! Sao vẫn chưa thấy anh nhỉ…!!?
Anh: Anh ở đây… Phía sau em… Và sẽ luôn như thế…

” Về bên anh…nhé…!”

” Em … Em không thể… Anh à…”

” Không sao! Anh hiểu mà… Là tại anh…”

” Em… không thể không…đồng ý…!”

Chúng ta đã tìm được nhau trong hành trình bất tận của “Định mệnh”…

Giữa biển người mênh mông… tìm 1 người thật khó …Càng khó hơn để giữ người ấy thật chặt… khi con sóng cuộc đời cứ đẩy người ấy… trôi xa…

 

Truyện khác cùng thể loại: