Đứng từ trên đỉnh đồi nhìn xuống, cả một dãy dài những hoa cỏ may lắt lơ theo gió. Cảnh đẹp, giống như là cổ tích, giống như là kỉ niệm, giống như một thời xa xôi nào đó, đã thành dĩ vãng, đã hóa kí ức, nhạt nhòa, mờ xa.

 

….

 

            Hai đứa trẻ độ chừng mười một mười hai tuổi tất tả đi lần theo con xuối, uốn quanh một rừng cỏ may trắng bạc. Đứa con trai khoác chiếc áo vá vai, đôi mắt trẻ thơ sớm chứa chan những câu chuyện còn chưa đến tuổi. Đứa con gái da trắng ngần, bên khóe môi lúc hé nụ cười, lúm đồng tiền hằn sâu một bên má.

 

            “Ngồi đây nghỉ chút đi”

 

Cô bé nói, mắt đăm đăm nhìn đám hoa trắng toát, mê mẩn say sưa. Đứa con trai có một chút lặng mình suy nghĩ, rồi gật đầu, hai đứa ngồi lại bên bờ suối, nước trong veo, từng đám mây trôi lặng lẽ trên bầu trời thả xuống nhân gian những giọt nắng trong trẻo, thanh tao.

 

            “Ước gì được sống ở đây luôn. Cảnh ở đây đẹp gì đâu…”

 

Cô bé vừa nói vừa đung đưa hai bím tóc, thằng con trai thì lắc đầu vẻ không vừa lòng. Đương nhiên là trong ý nghĩa của một đứa từ nhỏ lớn lên ở miền quên nghèo nàn, cằn cỗi, cái gọi là đẹp khó mà lấn át được cái nghèo và đói.

 

            “Sau này lớn lên mình sẽ về đây cất một ngôi nhà, rồi ở đây luôn, không về thành phố nữa….”

 

            Thằng bé càu nhàu: “Nơi đây có gì tốt đâu, về đây làm gì?”

 

            “ Ở đây tốt lắm mà, đồi cỏ may đẹp như vầy, bộ anh không thích nơi này sao?”

 

            Thằng con trai mím môi không nói, nắng chảy trên mái tóc cháy nắng của nó, màu nắng của cao nguyên.

 

 

Nó lang thang một mình bên dạt cỏ may dài, từng làn gió lướt qua, hoa cỏ may rung rinh, ngan ngát cả bóng chiều, con suối nhỏ không còn trong trẻo như ngày xưa nữa, nhưng vẫn dịu dàng trôi trong bất tận trời chiều. Trong đầu nó hiện lên kĩ niệm của những ngày thơ dại, mười năm dài trôi qua, mỗi năm nó đều về đây một lần, cũng không biết để làm gì, cũng không biết để tìm kiếm điều chi. Có lẽ nó vương vấn loài hoa trắng trong, hoang dã. Có lẽ nó vẫn tin truyền thuyết của mảnh đất hoang sơ, cằn cỗi, có lẽ nó tin sự tồn tại của những điều hoang tưởng, những câu chuyện in hằng trong kí ức, dẫu xa mờ mà không thể lãng quên.

 

 

Thị xã buồn vắt mình qua những cái nắng gắt gay, những cơn mưa xối xả, như hờn như dỗi. Đến đây, ngồi thu mình sau những giọt mưa, bỗng nhớ cái bồn chồn xôn xao của thành phố. Nơi đây, dường như chỉ toàn tĩnh mịch, cô vọng, nghe như nỗi buồn luồn trong tâm trí, đi hoang rồi thì thầm đếm giọt cà phê tí tách rơi bên kia người đối diện.

 

            “Mưa lớn như vầy có lẽ hoa cỏ may sẽ tàn hết.”

 

Anh nhìn đăm đăm vào màn mưa, nhún vai, không nói.

 

Những hạt mưa lại rơi, tí tách. Mưa rớt trên những ánh đèn đường, long lanh những sắc màu kì dị.

 

            “Mai Dân về, lần sau có xuống chắc không còn thấy hoa cỏ mây nữa đâu.”

 

Nó giật thót trong cái nhìn thoảng thốt, tại sao, câu hỏi không lời, câu hỏi phát ra từ ánh mắt ngỡ ngàng, ngây dại, nhói đau. Dương áy náy trước vẻ thoảng thốt của người đối diện. Dương cũng không hiểu tại sao Dân có thể say mê một đồi cỏ may như thế, với người dân nơi đây những bông cỏ trắng ngần, vô tri không có giá trị gì hơn những loài cây hoang dại, cho nên người ta quyết định phá đồi cỏ ấy đi để trồng một loài cây khác, có giá trị hơn, có ích hơn. Dương đọc thấy nỗi buồn của mình trong mắt người đối diện. Có lẽ Dương không nên nói, để cho Dân ra về như bao lần trước, nhưng Dương không muốn Dân mãi đắm mình trong kĩ niệm, có những điều đã thuộc về quá khứ, đã như những áng mây bên chân trời, đã xa xôi, thì, không nên níu kéo.

 

Tiếng cà phê từng giọt chìm khuất trong tiếng mưa rơi. Dương nhìn người bạn co mình trong làn gió se se, Dương đã làm bạn với Dân hơn mười năm trời mà chưa bao giờ có cảm giác gần cô như vậy, nhất là khi Dân co mình trong cơn gió rung rung, bổng dưng muốn ôm Dân vào lòng, muốn giữ cô trong tay, muốn che chở để mai này vĩnh viễn không còn hi vọng.

 

            “Mai Dân về, để mình chở ra bến xe.”

 

            “Mai thứ hai Dương có giờ dạy mà, Dân đi xe ôm được rồi, giống như mọi lần…

 

Dương hớp một ngụm cà phê không đường, đắng ngét, nuốt vội.

 

            “Tháng sau là ngày vui của Dân rồi, hôm đó, không biết…” giống như Dân, Dương cũng để lỡ câu nói của mình, gió cuốn đi hoang.

 

Dân ngẩn lên cười, nụ cười như hoa cỏ mây lướt thướt trong mưa. Lặng lẽ uống thêm một ngụm cà phê Dương tránh cái nhìn vào mắt người đối diện, giống như trốn tránh một niềm đau, trốn chạy một điều nối tiếc.

 

            “Không sao đâu, xa xôi quá mà, Dương lại bận rộn. Thì cũng là đám cưới thôi, cũng không có gì đặc biệt.

 

Dương dần quen với vị đắng của cà phê, lại đưa ly lên môi, dường như mưa gió đi ngoài cái lạnh của tâm hồn, cho nên gió mưa không đổi mà lòng người càng lúc càng thêm buốt giá.

 

 

Sau cơn mưa, hoa cỏ may bám dính vào nhau, rũ rượi, hoang liêu, xơ xác. Dân lại một mình đứng trên đồi nhìn xuống đám cỏ may ngả mình sau mưa lạnh. Nơi đây cất giấu của Dân bao nhiêu là kĩ niệm, có vui, có buồn, có nối tiếc, có xót xa. Sau khi tốt nghiệp đại học mỗi năm Dân đều về đây một lần, về thị xã buồn không hứa hẹn gì sau những cơn mưa. Mỗi lần về Dân đều leo lên đồi ngắm hoa cỏ may, mà ước ao, cầu nguyện. Từ những ngày thơ dại Dân đã tin tưởng vào câu chuyện truyền đời của người dân nơi đây, truyền thuyết về những bông cỏ may, về dòng sông. Cho đến ngày khôn lớn, với Dân truyền thuyết từ ngày thơ dại được nghe, lúc lớn lên vẫn không hề thay đổi. Ngay cả khi lòng người theo năm tháng đã đổi thay. Giống như những chuyện tình buồn không mơ ước tương lai, kĩ niệm vùi trong quá khứ, yêu thương vụt thoát khỏi tầm tay. Có một người đợi chờ, có một kẻ vô tâm, ai đã nói cứ ngỡ trăng sao là vĩnh cữu, ngờ đâu non nước cũng vô tình. Năm tháng có trôi trong quy luật đời người mà sao vết thương lòng không dễ phôi phai. Dân ngoảnh nhìn lần cuối cùng đồi hoa kĩ niệm, rồi quay đi, bên kia dòng sông vẫn nhẹ nhàng trôi chảy, nghe như cả trời chiều ngây ngất trong men say.

 

 

Dương ngơ ngẩn nhìn từ xa người con gái nhỏ bé, mỏng manh trong ánh chiều nhàn nhạt. Có lẽ để Dân trở về thành phố, sống bình yên bên người chồng sắp cưới, yêu thương Dân bằng cả trái tim là một quyết định đúng đắn. Để cho người ta hạnh phúc, cái hạnh phúc mà mình không bao giờ có thể đem lại. Giống như đồi cỏ may rồi đây sẽ không còn nữa, cả một miền kí ức sẽ xa xôi, vời vợi.

 

Không giống như Dân, Dương chưa bao giờ tin trên thế gian có điều gì mãi mãi tồn tài, giống như đồi cỏ may này, từ lúc Dương ra đời hoa đã có, ngỡ vĩnh viễn là như thế, không đổi, không thay. Nhưng mai này đồi cỏ mây sẽ mất đi, người ta sẽ san bằng mảnh đất trắng ngần một loài hoa hoang dại để dự định trồng lên những cây cao su xanh lá, thẳng hàng. Không còn đồi cỏ mây, dòng suối nhỏ có lẽ rồi sẽ thêm nhỏ nhoi, thêm quạnh quẽ, cô đơn trong ánh chiều tà.

 

Rồi người người ta sẽ quên, như chưa bao giờ nhớ, rằng từ lâu rồi, nơi sâu xa khuất mình sau thị xã, nơi những bông cỏ mây trắng ngần như thể tuyết bay, có một dân tộc từng truyền đời một truyền thuyết cổ xưa, truyền thuyết nói rằng chỉ cần tìm ra đầu nguồn của dòng suối, tìm cho được nữ thần hoa cỏ may. Và mọi ước muốn sẽ thành sự thật.

 

            Sông vẫn còn đây nhưng hoa cỏ may có một ngày không xa sẽ mất, không biết nếu Dương thật sự đi tìm, nếu Dương thật sự tìm được nữ thần hoa, thì có lẽ sẽ níu giữ được nhiều điều, giữ cảnh vật hoang sơ như thuở còn thơ dại, giữ một giấc mơ từ thưở thiếu thời, để biết rằng trên thế gian có những điều mãi mãi tồn tại, giống như là tình yêu, giống như là nỗi đau, giống như là truyền thuyết về hoa cỏ may…

 

Truyện khác cùng thể loại: