Tổng hợp truyện cười tiếu lâm ngắn, chuyện cười người lớn Việt Nam, đọc truyện hay

Tại sao “lúc ấy” lại… dạng chân ra?

Trả lời câu hỏi của một em tóc vàng: Ừ nhỉ, tại sao những lúc như vậy lại dạng chân ra rất nhanh?

Ngày xửa ngày xưa, từ thuở hồng hoang khi mới sinh ra muôn loài Thượng đế rất lúng túng trong việc bố trí chân cho chúng. Sau đó nghe Thiên Lôi lười suy nghĩ, chỉ đâu đánh đấy, xúi bậy Ngài mới tạm sắp xếp như sau:

– Con Người không có chân, con Chó có 3 chân, con Vịt 1 chân, con Bò 8 chân…

Và Ngài căn dặn muôn loài:

– Nếu trong lúc thực hiện mà gặp sự bất tiện thì các loài có thể trao đổi chân với nhau.

Muôn loài vận hành được một thời gian thì thấy đúng là rất bất tiện thật, ví như: Chị Bò không cho con bú được vì bụng chị đầy chân. Con Người đi lại toàn phải “trồng cây chuối” vì chỉ có 2 tay, máu dồn lên mặt nhiều rất mệt. Cô Vịt thì liên tục sụm bã chè đổ kềnh ra đất vì chỉ có 1 chân nên rất mỏi. Cậu Chó chỉ có 3 chân lại bố trí lệch: 2 trước, 1 sau, mất trọng tâm, đi đâu cũng phải đem theo cái nạng gỗ.

Rồi các loài quyết định: Bò cho người bớt 2 chân, cho vịt 1 chân và chó 1 chân với điều kiện mà bò đưa ra là không được để chân của nó “ô uế”. Cuối cùng thì Bò có 4 chân, Người và Vịt đều 2 chân, Chó 4 chân như ngày nay.

Từ lúc đó, theo lời bò dặn: Vịt khi ngủ lại co 1 chân lên cho sạch. Chó mỗi lúc tè bậy, theo bản năng lại ghếch 1 chân lên.

Riêng Người, đó cũng là lý do mà cho đến nay những lúc… trời mưa, đi xe máy qua vũng nước bẩn, theo bản năng lại nhấc cả 2 chân lên hoặc dạng ra!!!

*
* *

Giữa một cô gái khỏa thân và âm nhạc

Sự lựa chọn thật khó khăn, nhất là khi người ta sắp xếp để bạn chọn bằng bản năng của mình.

Trang web nọ tuyển mod cho box Âm nhạc. Có khá nhiều ứng viên, ai cũng giỏi giang cả. Người thì biết hát Metallica, người thì chơi bass khá đỉnh, người thì chơi violin ngang ngửa Bùi Công Duy, người chơi guitar không kém Nguyễn Ngọc Duy…

Cuối cùng anh chàng Mắt Cận nọ trúng tuyển dù anh không “long lanh” bằng các ứng viên kia.

Các ứng viên khác loạn cả lên vì những thắc mắc kiện cáo, đòi phải giải thích cho rõ. Cuối cùng lý do trúng tuyển của Mắt Cận cũng được giải thích. Nó như thế này:

Phòng chờ khi các ứng viên chuẩn bị vào phỏng vấn được sắp xếp cạnh nhà tắm. Mỗi lần có ứng viên mới ngồi chờ đều có 1 nàng Tóc Vàng õng ẹo đi ngang qua, vào buồng tắm khép hờ cánh cửa, vừa kỳ cọ vừa hát: “Cho em khát khao khát khao anh, khi mùa xuân về!”. Tất cả các ứng cử viên đều lẻn đến cạnh buồng tắm, dí mắt vào khe cửa khép hờ hững. Riêng Mắt Cận thì khác, anh ta cũng tiến đến buồng tắm nhưng không dí mắt mà lại… áp tai vào khe cửa để nghe hát.

Đỏ mặt vì… thơ

“Nghệ thuật không có sự phi luân, sự tục tĩu xuất hiện khi nghệ thuật chấm dứt”.

Có một câu danh ngôn rằng: “Nghệ thuật không có sự phi luân, sự tục tĩu xuất hiện khi nghệ thuật chấm dứt”. Thơ là một bộ môn nghệ thuật, thơ vần “Ôn” cũng thuộc gia đình thơ. Tuy nhiên lâu nay nhiều nhà thơ, “lều thơ” đều tránh làm thơ vần “Ôn” bởi vì nó vốn khó làm, dễ bị bí từ và đặc biệt là nó “nhạy cảm”, vì vậy mới có thơ rằng:

Làm thơ nên tránh vần “ôn”
Bởi dễ đụng chạm tâm hồn chị em

Thơ tả cảnh của “lều thơ” Cử Tạ thì có bài:

Sầm Sơn biển động sóng dập dồn
Trời chiều ửng rạng bóng hoàng hôn
Cô em váy ngắn tơ hơ nướng
Mực  đỏ dần lên trước lửa cồn

(Vịnh Nướng Mực Sầm Sơn)

Hay:
Trời mưa gió giật mái tôn
Giọt trời rơi xuống vọng tiếng ồn
Giật mình tỉnh giấc đôi nam nữ
Vơ vội xiêm y sợ hết hồn

(Vịnh ngủ ngày)

Cũng có những câu thơ vần ôn theo trường phái liêu trai:
Lây phây mưa rắc trên cồn
Nam thanh nữ tú ghé môi hôn
Gió thổi từng cơn nghe giật giật
Luồn qua áo váy lạnh tím hồn

Thơ miêu tả cảnh vợ chồng khó ngủ:

Nửa đêm hàng xóm nói chuyện ồn
Vợ chồng khó ngủ thấy bồn chồn
Nghĩ đi nghẫm lại thấy cũng ổn
Ông bà đang mong cháu đích tôn

Có anh đi cua gái nhiều thì đúc rút kinh nghiệm như sau:
Các cô là chúa hay khôn
Đi chơi rõ tốn mới cho hôn
Đã hôn thì sẽ không thể trốn
Kết cục các cô sẽ… lâm bồn

Nhưng các anh chàng thi sĩ rượu say mới là những người xổ thơ vần “ôn” nhiều nhất:
Nhớ ai như nhớ mùi cồn
Nhớ con mực nướng lò tôn hôm nào.
Nhớ ai lòng dạ bồn chồn
Nhớ bữa nhậu ấy mình nôn vào tường

(Thi sỹ say)

Sáng ra ngủ dậy thấy buồn nôn
Đêm qua uống rượu hột vịt lộn
Thôi kệ cứ để tự nó nôn
Cho người đỡ mệt, chứ không nôn
Ruột gan phèo phổi chắc không ổn
Kẻo rồi đi viện phí hơi tốn

(Rượu ngon)

Có anh bác sỹ chuyên phẫu thuật thẩm mỹ thì viết “nhật ký”:

Sáng ra ngồi uống cà phê chồn
Gặp người phụ nữ tuổi sồn sồn
Vòng một của em vãi linh hồn
Như là vừa cấy si-li-côn
Hoặc là chí ít cũng phải độn
Ngu ngơ anh bỗng hóa dại khôn

Đấy là những câu thơ vần “ôn” ít nhiều còn mang tính “gừng” thuật (sắp đạt đến “nghệ thuật”), còn kiểu vần “ôn” dưới đây có bị đánh giá là nghệ thuật “dưới rốn 10 thốn” không thì tùy bạn đọc cảm nhận:

Chợ Đồng Xuân có tin đồn
Một em bán trứng vịt lộn rất ngon

 

Các tìm kiếm liên quan đến truyen tieu lam
truyen tieu lam bay ba,
truyện tiếu lâm đặc sắc,
truyen tieu lam dan gian,
truyen tieu lam hay nhat,
truyen tieu lam chon loc,
truyen tieu lam hien dai,
truyen tieu lam ngan,
truyen tieu lam bay

 

Truyện khác cùng thể loại: