Ngay cả bố, em chồng và chồng tôi cũng chỉ đi lái xe thuê, vậy mà họ luôn coi thường gia đình tôi vì sống ở quê.

Tôi viết ra đây những dòng tâm sự này, bởi giờ đây tôi không biết mình phải làm thế nào để thoát ra khỏi hoàn cảnh và những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu.

Tôi cũng giống như bao cô gái quê ra thành phố, được bố mẹ cho ăn học tôi nhanh chóng tìm được công việc và có thu nhập. Tôi và anh làm cùng công ty được khoảng 8 tháng thì anh nghỉ việc, chúng tôi vẫn liên lạc với nhau thêm khảng 3 tháng nữa rồi tổ chức đám cưới. Tổng công thời gian quen và cưới là một năm nhưng chỉ khoảng 6 tháng trước khi cưới chúng tôi mới liên lạc thường xuyên. Đó cũng là lý do làm cho cuộc hôn nhân của tôi đang đứng bên bờ vực thẳm.

Có lẽ thời gian quen biết nhau quá ít ỏi nên chúng tôi thật sự thất vọng về nhau sau khi cưới. Tôi chưa thấy ai thô bạo và cục cằn đến thế. Cưới được 3 ngày anh đã đánh tôi và sau này thì những trận đòn ngày càng dày đặc hơn. Tôi nói gì anh cũng trừng mắt lên quát tôi, chỉ cần cãi thêm câu nữa là anh sẵn sàng giáng cho tôi một vài cái tát. Thậm chí tôi biết mình có thai và báo cho anh biết thì ngày hôm sau tôi vẫn bị đánh chỉ vì những lý do như rửa bát chưa sạch, mẹ chồng nói không chịu nghe lời…

Những ngày đó tôi bế tắc kinh khủng. Tôi mang thai lần đầu nên bị nghén, không thể đi làm được nên công ty cho nghỉ. Tôi vẫn tiếp tục đi tìm việc nhưng cũng chỉ tìm được những công việc tạm thời. Do bất đồng quan điểm nên tôi vẫn bị chồng đánh trong thời gian mang thai. Không chịu được, bố đẻ lên xin cho tôi về nhà để mẹ chăm sóc 2 tháng, sau đó tôi nghe bố mẹ chồng và quay về nhà chồng. Trong hai tháng đó anh không hỏi thăm tôi một lần nào.

Bi kịch thật sự khi tôi sinh bé, đó cũng là lúc mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu bắt đầu phát sinh. Tôi và bà khác nhau về quan điểm chăm cháu nhưng cả chồng và mẹ chồng đều tuyên bố là hai người đó nói gì tôi cũng phải nghe, kể cả đúng hay sai. Thậm chí chồng không cho tôi chơi với hàng xóm, không được gọi điện về cho mẹ đẻ và em gái. Ở nhà thì phải nhất nhất nghe lời mẹ chồng.

Mẹ chồng tôi thì cấm từ giờ không được cho con về nhà ngoại khi chưa có sự đồng ý của bà, không được cho con nằm bú và rất nhiều những cái không được hàng ngày nữa. Tôi không dám hé răng kể cho chồng nghe những mâu thuẫn này vì tôi biết có nói ra cũng chỉ mình tôi chịu trận. Cứ mỗi lần thấy anh quát là mẹ anh lại lên bắt tôi im miệng nhịn chồng, mặc kệ anh đánh chửi tôi cả tiếng đồng hồ. Bà ấy cũng kể lể thêm những chuyện hai mẹ con ở nhà chứ không hề nói đỡ cho tôi một lời.

Từ khi tôi sinh con, cả gia đình là 4 thế hệ sống cùng, chồng tôi gần như không biết cách giải quyết những mâu thuẫn dù là nhỏ nhất trong gia đình. Tôi lúc nào cũng sợ rúm ró khi gia đình anh cãi cọ vì sau đó anh tìm cách gây sự với tôi.

Tôi biết chúng tôi quá khác nhau trong suy nghĩ. Anh ta là người sống bảo thủ, không bao giờ chơi với hàng xóm, ở nhà được mẹ chiều nên lúc nào anh ta cũng là nhất, thậm chí ngồi xem tivi anh ta cũng chửi đổng. Còn về quê tôi thì khỏi phải nói anh ta khó chịu thế nào, bố mẹ, anh, chị tôi có nói câu gì thì cuối cùng tôi cũng là người chụi trận, mặc dù tôi đã to nhỏ nhiều lần khuyên nhủ để anh ta bớt nóng tính đi nhưng không có kết quả.

Anh ta cấm tôi không được đi làm khi không được phép của anh ta. Khi nghe vợ chồng tôi nói chuyện, mọi người vẫn thắc mắc sao nghe giống sếp và nhân viên quá vậy? Còn về quan hệ vợ chồng, anh cũng không là người chủ động. Nếu muốn thì tôi gọi anh, cả tôi và anh đều làm như một cái máy.

Tôi thương con, cứ nghĩ dần dần anh sẽ thay đổi nhưng đến bây giờ thì tôi hiểu điều đó sẽ không xảy ra. Từ một người vui vẻ, hoạt bát, giờ đây tôi cam chịu, bởi tôi có nói gì thì cũng không có ai ủng hộ. Tôi luôn tự hỏi, hay tại tôi sống không ra gì nên gia đình nhà chồng mới ghét bỏ? Nhưng khi tôi có cố khắc phục thì cũng không thể phù hợp được với gia đình luôn tự hào là gốc Hà Nội nhưng mấy đời rồi toàn đi làm thuê và làm công nhân. Ngay cả bố chồng, em chồng và chồng tôi cũng chỉ đi lái xe thuê, vậy mà họ luôn coi thường gia đình tôi vì sống ở quê.

Tôi luôn có suy nghĩ sẽ rời khỏi nhà chồng để tự nuôi con và sống một mình nhưng tôi không biết mình có thể đi đâu. Về quê thì bố mẹ tôi không muốn, sợ mang tiếng với làng xóm. Đi thuê nhà thì mình tôi cũng không thể xoay sở được khi không có việc và con còn quá nhỏ. Tôi luôn nghĩ rằng sẽ có ngày tôi sẽ rời khỏi đây nhưng tôi cũng chưa biết là bao giờ. Không biết có ai giống hoàn cảnh của tôi không? Và nếu ai đó biết, có nơi nào đó tôi có thể sống để nuôi con thì làm ơn mách cho tôi biết. Tôi cảm ơn rất nhiều!
Theo Ngôi Sao
 

Truyện khác cùng thể loại: