Em cố gắng nhưng không sao ngủ được
Lại suy nghĩ hoài rồi phủ chéo lên nhau
Số phận em sao buồn đến thế
Ông Trời mãi cứ muốn thử lòng em.
Em đã sống vô cùng trách nhiệm
Vì chồng con mà hy sinh tất cả
Ai cũng nói vợ hiền dâu thảo
Khổ mãi thành quen, em không còn mơ ước…
“Hạnh phúc” với em – hai từ xa sỉ
Lầm lũi đi về không kẻ ngóng trông
Mọi việc trên vai lo cả gia đình
Các con biết thương em vất vả
Nhưng sao đủ…cho em vui và hạnh phúc.
Con không biết…mẹ chỉ là phụ nữ
Nỗi cô đơn và đau khổ mỗi đêm
Có những người muốn trao em tất cả
Cả tình yêu và cuộc sống tương lai
Nhưng trái tim em sao không hề rung động,
Để nhận ra họ…yêu cả các con
Rồi em gặp anh một người xa lạ
Không xuất sắc như những người em đã gặp
Nhưng em nhận thấy sự chân thành và tình yêu con trẻ
Người mẹ như em mong mỏi cho con
Rồi mọi chuyện không như em nghĩ
Sẽ ra sao cuộc sống ngày mai?!?
Em tự hỏi nhưng không trả lời được
Bởi vì anh…có phải là đáp án hay không?!?

 

Truyện khác cùng thể loại: