Nửa năm để nhìn lại những tháng ngày đã qua…

Hôm nọ, tình cờ gặp lại người quen, người ta vô tình gợi nhắc bao chuyện cũ, một vài bận tâm, một vài hồi ức chạy loáng thoáng qua như thước phim bị bỏ quên. Mọi thứ đã nhạt màu nhưng nhiều khi con người ta vẫn hay gợi nhắc, nhắc để biết nó từng tồn tại. 

Nên chăng buồn hay vui vì tháng Năm đã qua, tháng Sáu vừa chạm tới. Mỗi ngày vừa qua, mình lại lơ đãng, bước điềm nhiên qua những vụng về cũ kỹ. Nghe ngoại thì thào, lại hết Xuân đến Hè, thời gian mỗi ngày một nhanh, kéo theo những nôn nao vất vả, tuổi tác chất chồng, lo toan lớn dần theo năm tháng. Qua rồi, cái thuở thấy mình còn trẻ trung, cao ngạo, tự tin buông lơi những gì không cần thiết.

 

Không dưng mà nhận thấy dòng đời lắm chênh vênh, cuộc sống nhiều nghiệt ngã, hèn chi càng về già, người ta lại càng hay chiêm nghiệm.

 

Tháng trước, vừa cắt phăng bộ tóc dài rồi nhuộm chút màu mè, xoăn tít cho hợp thời và up lên Facebook. Lắm người khen, lắm người ngạc nhiên, cái đồ cổ bao năm giờ đã chịu tân tiến đổi mới. Thế mà, hôm qua, gặp thầy chủ nhiệm chưa già, thầy nói chưng hửng “thích em để tóc dài hơn, để cái avatar bụi bụi đơn giản kia nhìn cá tính, tự nhiên cắt rồi uốn, thầy buồn…”. Thầy nói xong mình cũng buồn theo, buồn chẳng rõ lý do là tiếc cái mái tóc bao năm hay tiếc vì không làm vừa lòng thầy. Dẫu biết, sống vừa lòng tất thảy dễ gì, khi vừa lòng mình cũng còn đang khó.

 

Lâu lắm rồi, chẳng thể thanh thản để nghĩ về phía trước. Lâu lắm rồi, cũng chẳng rung động hay xao nhãng trước bất kỳ ai. Nghe cô bạn nói mà sợ, có khi nào mình lãnh cảm với yêu thương hay đúng ra là thận trọng, chẳng dám đặt niềm tin vào một ai khác? Đã từng chắc chắn bao nhiêu, tin tưởng rất nhiều mà vẫn thế đó thôi. Một cái kết chẳng hề khác lạ cho bao cuộc tình không đủ đầy dư vị với những kẻ tham lam.

 

Ra trường, bạn bè mỗi người mỗi khác. Có nên tin lời màu nhiệm nào đó, rằng kiếp trước, ai cũng đã được đặt vừa vặn một số phận như thế? Ngược xuôi thế nào, đáp án cuối cùng cũng vậy thôi. Cô bạn học giỏi, chăm ngoan, xuất sắc vẫn đang loay hoay công việc thời vụ để qua những ngày thất nghiệp. Vài cô bạn khác, chẳng có gì ngoài ba mẹ chức quyền, bây giờ công việc an nhàn, chồng con đàng hoàng, chỉ việc ngồi đếm tiền, giữ chồng và chăm con.

 

Đầu năm, một vài đứa hoang hoải như mình, túm nhau đi xem bói. Nào là người cõi âm theo, nào là phải giải hạn. Nếu là lúc trước, mình sẽ cười khẩy bỏ đi chẳng hẹn ngày gặp lại. Vậy mà lúc ấy, chả hiểu sao, dang tay cúng nạp khoản “ngân” không nhỏ để làm bùa chúa. Cái lúc họ đốt những tờ xanh đỏ, bắt mình lầm rầm những gì chẳng nhớ, tự nhiên nước mắt trào ra, thấy thương mình quá đỗi, thương sao đến nỗi phải bất lực cứ như đường cùng thế này, để ép buộc mình tin những thứ đang diễn ra ở kia.

 

Suy cho cùng, khi con người ta đa mang quá nhiều thứ, sẽ tự mình thấy mệt mỏi, tự hại mình bằng những áp lực không cần thiết. Biết vậy, nên lâu lâu lại thở than, nói cho hay là tự tình, để thấy lòng mình chưa rỗng.

 

Truyện khác cùng thể loại: