Bụp. Jim uể oải vươn tay với lấy remote tắt tivi, vươn vai véo vào hai bên má hằn muốn thoát khỏi cơn buồn ngủ kéo dài. Jim nhún vai và đứng lên, tung tấm rèm sổ và ngắm nhìn cái tĩnh lặng đêm khuya của thành phố.

Jim đang sống tại khu chung cư nằm ở cuối đường Houston, trên đoạn cuối cùng của dải đất cao, khá tĩnh lặng. Đã hơn mười một giờ, căn phòng giờ còn hiu hắt mỗi ánh đèn từ bàn làm việc của chàng trai trẻ 21 tuổi này. Đảo quanh phòng là bao cuốn sách rồi vài thứ lặt vặt rơi vãi cả sàn nhà, trông thật bề bộn, mọi thứ đều ngổn ngang đến nỗi thật khó để tìm lối đi. Gió lùa vào, vài mảnh giấy theo đó rơi xuống sàn. Anh ở tầng 6, khu chung cư Baydond. Bốn bề buổi đêm chìm trong một màu đen dày đặc hòa với tiếng côn trùng kêu rả rích. Ban đêm từ trên tầng cao nhâm nhi một tách cà phê còn nồng hơi ấm đã pha từ trước bên cái ban công cũ kĩ – thật là thú vị biết bao! Jim hẳn mệt mỏi bởi đôi mắt cứ lịa chớp hoài. Nhưng thói làm sao mà ngủ được với những dòng chữ còn viết dở trên trang giấy trắng, và bởi sáng mai là hạn nộp bài của anh.

Jim là phóng viên mới đến làm việc tại một công ti tương đối khá nổi tiếng trong nước. Anh được nhận vào làm bởi khiếu ăn nói tự tin, phóng khoáng và ngoại hình ưa nhìn của mình trong buổi phóng vấn thử việc gần đây. Đó cũng chính là yêu cầu quan trọng trong nghề làm báo chí như anh. Jim tự véo má mình và thấy một nỗi lo lắng quặn lên trong lòng. Bởi anh vẫn chưa tìm được gì thêm cho bài báo của mình ngày hôm sau.

Cũng không thể hoàn toàn trách Jim bởi đăng tin về mấy vụ giết người dạo gần đây ở phố NewLington là nhiệm vụ của anh. Nó khó so với người mới vào nghề như anh nhưng cũng sẽ là một cơ hội cho anh chứng tỏ năng lực bản thân. Phía cảnh sát cũng chưa có gì mới, chỉ có nghi vấn khả nghi nhất là vết cắn ở cổ hệt như quái thú và vết cắn của nó vậy. Jim bị thôi thúc bởi trí tò mò, tưởng tượng phong phú của chính anh. Đôi mắt đã thấm đượm vẻ mệt mỏi của một ngày làm việc vất vả. Đang hứng hóng gió, chợt Jim nhìn xa xa thấy có hình dáng một người mặc quần áo đen sẫm đang đứng nhìn về phía này rồi bỗng chạy vụt đi…. Ánh đèn đường bị lu mờ theo thời gian và yếu ớt đến nỗi anh chưa kịp nhận ra là nam hay nữ… Jim trở người lại và quay vào phòng.

Cộp! – Có thứ gì đó dưới chân anh. Anh sẽ thôi không mãi để ý đến mọi việc xung quanh mình nữa nếu như anh không nhìn thấy dòng chữ to tướng hằn trên bìa sách. Quanh nó là một mảng bụi, lớp bụi phủ dày đặc xung quanh đến nỗi nếu không tinh ý chắc sẽ không thấy đầy đủ dòng chữ mất. ” Tệ thật, mình làm cái quái gì vậy ? ” – Jim tự nhủ lòng rồi tựa rơi vào quên lãnh. Anh say mê đọc cuốn sách đó…

… Tia nắng lọt qua ô cửa kính hắt thẳng vào gương mặt điển trai của Jim cùng dáng người cao mảnh khảnh, vài nét tinh ranh với bờm tóc màu hạt dẻ sáng. Jim có đôi gò má sắc và đôi mắt màu hạt dẻ trông cuốn hút tất cả những ai dù chỉ lướt nhìn đôi mắt ấy dù chỉ một lần, say mê đến tột cùng. Anh bừng dậy sau một giấc ngủ dài, hay hệt như vậy. Tách cà phê tối qua đã không còn hơi ấm. Như thói quen, Jim đưa tay nhìn đồng hồ đã điểm 6:00. Anh vội bật dậy làm dăm ba cái lặt vặt rồi mặc một chiếc áo khoác kiểu quân đội giản dị bên ngoài một chiếc áo sơ mi bằng vải flanen và chiếc quần jean cũ kĩ.

***

– Anh đang làm cái gì vậy? Một họa sĩ rong ruổi đây đó suốt ngày tìm cảm hứng à?

–  …Tôi xin lỗi  – Jim ngắt lời tổng biên tập của công ti – …Cho tôi thêm thời gian và tôi sẽ làm được. Tôi hứa.

Cả hai đang ở trong phòng làm việc nhưng họ hoàn toàn không thở chung một bầu không khí. Anh chỉ ước rằng anh đang ở trong căn phòng ấm áp và dễ chịu của một gia đình nào đó thay vì phải đứng run rẩy trong căn phòng ngột ngạt này. Jim bước ra với khuôn mặt thoáng buồn. Đã từ bao giờ anh bắt đầu mấy cái vụ vớ vẩn này. Dần, anh chán ngấy. Và bỗng có chút cảm giác hụt hẫng khi anh chẳng hoàn thành được nhiệm vụ quái gỡ này. Jim chợt nhớ lại bộ sách anh đọc dở hôm qua, một sức mạnh thần bí thôi thúc anh…càng đọc anh càng hăng say…

Tan ca, Jim hối hả vội vơ lấy chiếc chìa khóa ô tô và chìm dần trong bóng đêm sau một ngày làm việc vất vả. Thêm một ngày mệt nhọc, anh nghĩ. Đèn thang máy bỗng vụt sáng, Jim tỉnh hẳn người bởi đằng sau cánh cửa thang máy – một cô gái đúng chất dân phòng. Jim nhún vai bởi cô nồng thơm cái hương mặn mặn phảng phất cả bầu không khí – một loại nước hoa hạng ngoại.

Một cô gái dân phòng đầy quyến rũ, cô đang kề sát bên anh. Anh im lặng, trái tim như đang đập rộn ràng trong ngực. Mắt cô màu xanh có phấn côn viền quanh. Và Jim đang đắm người bởi cái đôi môi ấy, hệt như những gì mà anh tưởng tượng, nó mỏng và quyến rũ đến lạ kỳ. Tất cả, Jim đắm người trong cái hương say chết người trong cái mà tạo hóa đã trao cho cô…

– Chào anh. Jim giật người trước lời chào của cô gái và thôi không liếc nhìn kế bên. – Jim vội tự trách bản thân đã để cô mở lời trước

– Chào… Em cũng ở khu chung cư này à? – Jim máy móc trả lời

– Tầng 10, phòng 23. Khi nào anh rảnh ghé em chơi?

– Ok. Trưa mai mình ăn cơm được không, nhà hàng Ý?

– Okay anh – Cô nhìn vào mắt Jim, sau đó khuôn mặt đỏ ửng lên và rồi vội quay mặt đi.

– Trông đẹp đấy – Jim phá lên cười , cả cô cũng khúc khích cười theo.

Dứt tràng cười, thang máy mở ra là lúc anh vẫy tay chào tạm biệt cô gái. Bước ra, thang máy đóng sầm lại, anh thầm cười…

***

“Rùng..” Jim vực dậy bởi tiếng rùng đâu đó kéo dài. Jim móc túi lấy chiếc điện thoại kiểm tra màn hình: 1 cuộc gọi nhỡ của Schyler. Schyler là tên cô bạn gái nhỏ nhắn của anh. Đêm qua anh thiếp đi giữa đống bề bộn sau một ngày làm việc mệt mỏi. Vóc dáng Schyler nhỏ nhưng đủ đẹp đến ai cũng sững sờ, với khuôn mặt hình trái tim duyên dáng; một chiếc mũi cao hơi hếch đến hoàn hảo; không những thế cô còn có làn da mịn màng như sữa. Jim và Schyler quen nhau được bốn năm, giờ cô đã là du học sinh. Hai người chệch nhau hai tuổi. Cô sắp tốt nghiệp khóa học và sớm trở về với anh.

Đã hơn mười hai giờ trưa. Hôm nay là Chủ Nhật. Jim chợt dạ nhớ đến cuộc hẹn với cô gái dân phòng mà anh chưa hề biết tên tối qua. Nụ cười tỏa nắng trên mặt, Jim mừng thầm và cứ mãi nhớ đến cô như một định mệnh vậy. Jim thay quần áo, bộ hôm qua đã nhàu và bẩn mùi pha tạp.

Jim và Jenny cười nói rộn vang một góc quầy. Tên cô là Jenny, là nhân viên biên soạn thông tin của khách hàng cho một công ti mật thám ở thành phố. Cô kể, chả thú vị là mấy nhưng nó đủ ngốn hết mọi thời gian của cô. Jim tìm được ấn tượng mạnh mẽ ở cô. Cả hai cùng chuyện trò về công việc của nhau. Jim ước mình được sống mãi giây phút này, nó đẹp và pha chút mong manh. Ngay lúc này, Jim có thể nhìn rõ hơn Jenny từ những góc cạnh khác. Gương mặt rõ đẹp nhưng có gì đó không thật ở cô. Anh có chia sẻ về những áp lực gần đây. Nó thật sự làm anh rối, hệt như một cái gì đó trơ trọi giữa một góc của hoang mạc Sahara vậy. Jenny trấn an anh bằng cái ánh mắt và đôi môi ngọt ngào. Anh quên đi cả những căng thẳng , trong giây lát, và anh ước mình mãi như vậy. Mà dù cho anh chàng này còn chút tỉnh táo đi chăng nữa thì vẫn gần như không thể nói một từ nào vì ngay lúc này anh ta đang dựa hẳn vào vai Jenny, vẻ thèm thuồng…

Bữa ăn trưa kết thúc bằng mấy tràng cười đủ lớn để ai cũng liếc nhìn. Jim đứng lên và cũng không quên để lại cái nháy mắt hẳn thay cho lời tạm biệt ( … ). Tầm chiều, Jim kết thúc công việc và lái xe đến hộp đêm, vài người bạn của anh ở đó. Nhìn qua đường, Jim thấy một chiếc taxi lao lên trên lề đường, một cậu trai tóc vàng bước ra từ đó. Ngay khi cậu trai đó xuất hiện, một chiếc taxi khác đi theo ngay sau phía đối diện. Chiếc xe thình lình đổi hướng một cách táo bạo, lúc đầu tưởng như nó đã trượt qua khỏi cậu trai nhưng vào phút giây cuối cùng cậu ta lại tự lao mình vào hướng đi của chiếc xe và biến mất dưới bánh xe. Thậm chí chiếc xe còn không cả dừng lại, vẫn đi tiếp như chưa hề có chuyện gì xảy ra –”Ôi lạy chúa” – Jim thét lên. Anh chàng đó chắc chắn đã bị đâm trúng – Jim đinh ninh là vậy. – Cậu ta đã bị ô tô cán…Cậu ta chết chắc rồi. Jim chạy băng qua đường, hy vọng có thể nhìn thấy thi thể chàng trai, nhưng cậu ta lại đang đứng ngay trước mặt anh, đếm những đồng tiền lẻ trong ví. Cậu ta đóng sầm cửa lại sau khi trả tiền, chiếc taxi lăn bánh. Cậu ta hoàn toàn nguyên vẹn

– Đáng lẽ cậu đã chết rồi chứ? – Anh thì thầm. – Sao cơ? – Cậu ta hỏi, trên gương mặt hiện lên nụ cười thách thức,giễu cợt. Có lẽ những gì vừa xảy ra đều chỉ là mơ thôi. Jim cảm thấy mệt mỏi, hôm nay là một ngày đen đủi. Jim nói và đúng vậy, đen đủi. Có thể anh chỉ nghĩ là bản thân đã nhìn thấy cậu ta biến mất ngay trước chiếc xe taxi. Sự việc đáng lý ra phải như vậy

Jim ngượng ngùng: “Ôi xin lỗi”. Jim nói rồi vụt biến mất cùng với chiếc xe của mình. Anh cần sự tập trung. Jim đến hộp đêm,trời mù mịt bởi đã chập tối. Âm nhạc dồn dập tràn ra tới tận vỉa hè, nơi mà Jim Thomas đang đứng. Jim bước vào nhưng bất ngờ một tay bảo kê to lớn của câu lạc bộ ra chặn lại. Hắn ta giơ lên một cái bảng lớn có đề dòng chữ trên đó – thẻ căn cước – hén ta quát tháo. Jim hệt như một chú nhóc cao lênh khênh vậy, một cậu quá baby búng ra sữa vậy. Có lẽ vì vậy mà không thể không cần soát thẻ căn cước của cậu và cho vào hộp đêm đx. Jim lấy ra một giấy phép lái xe của mình cùng với bức ảnh. Tay bảo kê đưa qua đưa lại thẻ căn cước của anh dưới một cái máy tia hồng ngoại, nó không kêu bíp bíp. Hắn ta cau mày, giữ thẻ của anh để kiểm duyệt, rồi nhìn anh với ánh mắt lộ rõ vẻ nghi ngờ. Tất nhiên, mình đã từng đến nơi này trước kia rồi và tuyệt đối không có gì sai trái với thẻ căn cước đó được. Jim thầm nghĩ…

Tất nhiên, mình đã từng đến nơi này trước kia rồi, tuyệt đối không có gì sai trái với cái thẻ căn cước đó được. Jim nghĩ. Tên bảo kê lại đẩy cái thẻ xuống bên dưới cái máy một lần nữa. Hắn lúc lắc cái đầu “Cái này không hợp lề”. Hắn ta lầm bầm. “Chuyện quái quỷ gì nữa đây?” – Jim rủa thầm không ngớt trong miệng. Vài phút trôi qua, bầu không khí dần nóng lan tỏa cả hơi thở xung quanh. Đám đông xếp hàng phía sau bắt đầu gây ồn ào vì sốt ruột. Jim mất bình tĩnh. FUCK HIM ! Anh nhổ nước bọt vào mặt tay bảo kê rồi chạy phắt đi. Hắn lấy tay chùi mặt trong cơn điên tiết. Jim không còn kiểm soát được đầu óc và cơ thể mệt mỏi này thêm được nữa. Anh bị tên bảo kê và vài tên khác chặn lại đánh trước vô vàn những ánh mắt ngỡ ngàng từ mọi người….

Jim lết người đi trong cơn đau đớn và không quên nguyền rủa cái nơi đáng bị nguyền rủa như thế này.. Trở về khu chung cư với vết thâm tím ở mặt cùng vết buốt toàn thân, anh thiếp người và lặng cầu mong. Bíp . Tiếng thang máy dội lên tâm trí một thứ tiếng vô cùng khó chịu. Jim ánh lên đôi mắt mong mỏi chờ đợi một thứ gì đó gọi là sự giúp đỡ mà thường ngày anh không hay chú tâm đến. Nhưng hình như anh đã nhầm. Dãy phòng này không thuộc về anh bởi nó quá tối, ngay cả hành lang ánh đèn cũng chỉ hiu hắt một thứ ánh sáng yếu ớt và mờ nhạt từ xa xăm. Anh mỏi lừ, ngồi bệt xuống sàn và không mảy may nghĩ ngợi..Nhưng anh cần một ai đó giúp anh và những vết thương trên người. Jim gắng đưa người tới nơi có ánh sáng. Anh gắng nhìn, tệ thật. Anh sờ choạng mọi thứ và men theo vách tường để đến phòng duy nhất có ngọn đèn lan can chưa vội tắt..

Xung quanh có thứ mùi gì đó chạy sộc vào mũi anh, trông khó chịu.Cửa phòng này không khóa, chỉ khép hờ. – Hello-Jim lên tiếng.Vừa cất lời thì chợt một cơn gió lạnh thoảng qua khiến Jim cảm thấy nổi da gà. Anh đoán một ai đó vừa ra ngoài mua dăm thứ đồ gì đó rồi trở vào và quên chốt khóa. Từ sau cánh cửa hắt ra một tia sáng yếu ớt lại quá đỗi mờ ảo; luồn gió khẽ thổi dưới nép chân cửa tỏa hơi lạnh nơi anh đứng. Anh mở cửa ra và bước vào…

Lúc này Jim thật sự mới dựng hết cả tóc gáy lên. Không gian tĩnh mịch chen lẫn cái hú rít vang rợ đâu đó. Phòng được bày trí gọn gàng, rõ là tay của phụ nữ, típ phụ nữ khéo léo đảm đang đây – Jim chắc mẩm. Nhưng có gì đó lạ, rất lạ ở đây. Giữa căn phòng bày biện một chiếc bàn nhỏ vuông vắn và bốn chiếc ghế cùng kiểu dáng lạ mắt. Nó chiếm hơn một nửa tâm trí Jim bây giờ. Điều làm anh ngạc nhiên và không khỏi bối rối nhất là chiếc đèn cầy trắng, hệt như cái gì đó trong tưởng tượng của anh vậy.Jim lui lại một bước, cảm giác bất thường lần nữa thường trực trong anh. Cửa vẫn mở và anh muốn chạy ra khỏi căn phòng, thật nhanh và nhanh nhất có thể…nhưng anh không thể. Anh hững vài giây nhưng cái tánh tò mò mê bí hiểm trong cái quá đỗi tò mò của anh lại trỗi dậy hơn bao giờ hết. Nó đủ thiêu cháy lý trí anh, ngay trong lúc này.

Cạch…

Cạch…

Cạch…

Jim khẽ rùng mình trong chiếc áo len đan dài màu đen có những lỗ hổng ở khuỷa tay. Jim mạnh bạo tiếng lại gần cái bàn. Một quyển sách tiếng Tây Ban Nha, anh cầm lên, lật vài trang. Nhịp thở tim anh không còn bình thường được nữa, nó đập loạn xạ như muốn thôi thúc.Bỗng, Jim bắn mình…Quyển sách rơi xuống đất tạo với nền một va chạm lớn, một sự ma sát mạnh mẽ đủ để Jim nhận ra. Nhưng anh không hề mảy may. Anh nhặt nó lên trong vô thức. Bởi, vì bởi trên vách tường đối diện với khuôn mặt ngây ngô đến phát tội của anh-Jim Thomas lúc này là…là loạt những tấm ảnh được xếp chằng chịt khắp tường. Trong đó có anh, và có những nạn nhân trong loạt báo anh vẫn viết hàng ngày và hàng đêm gần đây. Nóng, trời đang rét buốc nhưng hơi nóng từ cơ thể Jim đủ lan tỏa khắp xung quanh nơi anh đứng và không thể không khiến đầu anh khỏi choáng voáng. “Vết thương không đến mức phải tử vong, vũ khí là loại tầm nhỏ,sắc bén và dễ mang theo” – Đó là kết luận của cảnh sát thành phố. Ôi, tên giết người hàng loạt. Không gian tĩnh lặng như muốn chực chờ phát nổ theo giờ hẹn. Nó tĩnh lặng đến nỗi Jim kịp nghe tim mình đập thành tiếng. Nạn nhân tiếp theo là anh? Nhưng vì sao lại là anh?-Jim không bật thành lời. Anh phải rời khỏi căn phòng này ngay lập tức, ngay lúc này và khỏi đây để nói lại cho người khác biết về căn phòng ma xui quỉ ám ở khu chung cư chết tiệt này. Nỗi sợ dấy lên trong Jim, tên nào đó sẽ về bất ngờ và chộp lấy anh như một thứ đồ chơi vậy. Chết tiệt. Một luồng điện chạy xoẹt qua người anh, một…một…cái….ái – Jim hốt hoảng trong nỗi sợ hãi tột độ – quan tài. Jim bật thành lời những tiếng ú ớ. Tiếng rú đâu đó vang thất thanh nghe choảng tay. Cái quan tài nằm ở góc nhà, đã cũ kĩ phai màu theo thời gian. Nắp cũng chưa bật ra hẳn. Lạy chúa, chúa phù hộ cho con. Anh tự nhủ với lòng là sẽ không bao giờ…không…không bao giờ quay lại đây nữa. Jim hốt hoảng chạy về phòng. Anh ngất lịm đi trong cơn ngủ kéo dài đến tận hôm sau….

***

Công ti đã đồng ý đơn thôi việc vẻn vẹn chưa đầy một tháng của Jim Thomas. Jim còn trẻ, cái tuổi 21 còn quá trẻ để bắt đầu lại mọi thứ. Mọi thứ sẽ bắt đầu với anh hệt như chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy. Jim muốn tìm một công việc ở nơi khác, tuyệt nhiên anh sẽ chuyển đi nơi khác, rời khỏi khu chung cư cùng nỗi ám ảnh thâu đêm này. Jim kể lại toàn bộ câu chuyện mình từng trải ở căn phòng hôm nọ với Carl – cậu bạn thân cùng tốt nghiệp trường đại học với Jim. Carl tin ở anh, từ trước đến giờ vẫn vậy. Jim trở người quay lại phòng cũ để lấy chút đồ vặt rồi sẽ đi đến nơi khác. Đã hơn chín giờ tối. Trời se lạnh, Carl đang chờ anh ở bãi đỗ xe chung cư cùng cái áo ấm da dày kịt…. – Chào anh.Jenny bước vào thang máy với mái tóc búi cao cùng gương mặt trang điểm đậm. Jim mừng như thấy kim cương vậy. Nó đến trong cái mà anh quên nghĩ đến – cô cũng ở khu chung cư này. Jim lần nữa kể lại câu chuyện vào cái đêm mờ ảo đó. Jim hối thúc Jenny trong nỗi sợ vô hình. Anh quay lại để lấy vài đồ cổ trang của người mẹ quá cố. Không đáng là bao nhưng với anh là bao kỉ niệm thời nôi trẻ. Mồ hôi anh vã ra nhiều thấm loan toàn bộ áo sơ mi trắng. Vậy là ổn, Jenny sẽ đi cùng với anh thoát khỏi nơi này, anh mẩm chắc.

“Haha. Sao anh không để cuốn sách vẹn nguyên như cũ, Jim thân mến” – Jim đứng người với đôi mắt lộ rõ nỗi sợ hãi tột độ. ” Cô không có duyên đến mức phải làm người ta sợ đến điếng người đâu Jenny” – Jim vội trấn an bởi anh hiểu rõ cô. Cô hay nói và cũng hay đùa. Jim với đôi mắt ánh lên nét căm hờn, bởi anh không hề thích trò đùa giỡn này tẹo nào…. Rồi bỗng Jim liếc nhìn kế bên và hốt hoảng la hét trong nỗi sợ hãi miên man bởi cặp răng nanh của ả :3 Cái thang máy chết tiệt, đây là nơi anh và cô gặp nhau lần đầu tiên. Qua khỏi đêm nay là anh có thể thoát khỏi đây nhưng rồi lại gặp ả. Ôi không, anh đang tựa hẳn vào thang máy. Ánh mắt ả nhìn Jim. Anh tê người, đôi môi chưa vội khép đờ đẫng trên mặt. Anh biến sắc, luồn điện đâu đó chạy quanh khắp người. Anh đứng như tượng, không tâm hồn và chỉ còn thể xác này.Phụt, máu từ cổ Jim chạy xuống đến tận bàn chân. Nó chảy thành dòng ướt đẫm toàn thân Jim. Cặp răng nanh của ả cắm sâu vào cổ anh thật nhẹ nhàng. Ả, ả là MA CÀ RỒNG-một con ma cà rồng khát máu người…

Gió lùa thổi. Cảm thấy bất an, cậu bạn Carl vội quay trở vào chung cư tìm Jim. Bíp… Thang máy mở ra….

 

 

Truyện khác cùng thể loại: