_ Tối , tối quá…….
tách
_ Anh 2 , sao anh không bật đèn , cả tháng nay anh sao vậy ?
_ Tao không sao , để tao yên !
_ Anh không sao thật chứ ?
_ Uhm , mày ra ngoài đi , nhớ đóng cửa tắt đèn cho tao ………..
Rầm , cánh cửa đóng sầm …….. Giờ chỉ còn mình nó và căn phòng không 1 chút ánh sáng , nó đang cố mượn bàn tay của thần bóng đêm che chở nó…….
3 tháng trước
reeng reeng reeng
_ Chào bạn sao bạn đi học trể vậy , chuông báo tiết 1 reo rồi kìa.
không có câu trả lời
_ Uhm , mình tên Minh, học cùng lớp với bạn , để mình giúp bạn lên lớp nha,,,,
Không đợi đối phương trả lời , nó giật vội cái cặp chứa đầy sách vở của nhỏ , tay còn lại nó dìu nhỏ lên từng nấc thang … Nhỏ bị tàn tật mất đi 1 cái chân trong 1 vụ tai nạn giao thông , bây giờ cuộc sống với nhỏ gắn liền với cái nạn và cái chân giả bằng nhựa xấu xí…..
_ Tới lớp rồi. hi !
Nó nhìn nhỏ cười thật tươi . Không 1 câu cám ơn nhỏ cúi gầm mặt xuống đi vào lớp.
Giờ ra chơi .. ” Du nè ” nó gọi tên nhỏ
_ Du cho Minh sdt được không , Minh thật sự học rất tệ môn toán ,Minh hứa chỉ gọi cho Du lúc thật sự cần thôi !
Nhỏ không nói , nhỏ lấy ra 1 tờ giấy ghi vào đó 1 dãy số . Nó vội vàng lấy đt bấm theo ..: ” tit tit ”
_ Hi , Minh mới nhá máy Du đó , cám ơn Du rất nhiều.
Nó vụt chạy ra cửa , để lại nhỏ với ánh mắt dỏi theo , nhỏ để trên môi 1 nụ cười nhẹ nhàng, khuôn mặt nhỏ xinh thật , xinh như 1 thiên thần
” tut tut ” tiếng đt rung , nhỏ cầm lên và đọc tin nhắn ” Du đang làm gì dạ , Minh gọi đt hỏi Du bài toán này được không ? ” , nhỏ bấm lách tách ” uhm ” , nhỏ lạnh lùng thật.
” tit tit ” … alo ! Du hả ?
_ Uhm Du đây
_ Hi , cuối cùng củng được nghe giọng nói của Du , dù chỉ qua đt nhưng Minh vui lắm .
Nhỏ cười nhẹ
_ Minh muốn hỏi bài nào , Du giúp cho !
_ Oh .. oh … bài 7 trang 14
********
Cứ thế , cứ thế, tối nào nó củng gọi đt cho nhỏ , ngày nào nó củng đợi nhỏ nơi gốc cầu thang , để được cùng nhỏ leo lên từng nấc thang, được cùng nhỏ nói nhửng câu chuyện vu vơ , được ngắm cái vẻ lạnh lùng của nhỏ….
Hôm nay là ngày thứ 20 , kể từ cái ngày mà nhỏ cho phép nó được gọi đt …. nhanh thật . Hôm nay vẩn thế , vẩn nơi gốc cầu thang đó , nó đợi nhỏ .
_ hi ! du tới rồi à ?
_ uhm , Minh đợi Du có lâu không ?
_ Không , Minh thích được đôi Du mà .
Nhỏ lại cười nhẹ .
_ Du nè , hôm nay là ngày thứ 20 tụi mình biết nhau đó .
_ Minh đếm từng ngày à ? mà kể ra thì nhanh thật .
_ Tối nay Du có rảnh không , Minh chở Du đi dạo được không ?
_ uhm …. nhưng
_ Du đừng ngại , Minh chở Du được mà .
7h tối. Nó đứng trước cổng nhà nhỏ , hôm nay nó đẹp trai thật , nó đả bỏ ra cả tiếng đồng hồ để chọn được bộ đồ này – ” cạch ” tiếng mở cửa — Nhỏ bước ra , hôm nay trông nhỏ xinh thật , xinh hơn mọi ngày rất nhiều , 1 cái áo thun trắng , 1 cái quần jean bó sát người , nó nhìn nhỏ ngẩn ngơ. Hôm nay nhỏ đơn giản thật , bộ đồ đó như che đi cái khuyết điểm lớn nhất của nhỏ , sẻ không ai biết nhỏ là 1 đứa tàn tật …. Nhỏ chống nạn , đi từng bước chậm rải.
_ Để Minh giúp cho !
Nó gạt chống xe . Nó dìu nhỏ , từng động tác nhẹ nhàng , tỉ mỉ . Giờ thì nhỏ đả ngồi sau lưng nó , cái nạn được cặp sát người nó và nhỏ. Hôm nay trời mát thật , gió cứ thổi từng cơn dịu ngọt , trăng sáng và tròn như 1 vòng tròn mặc định . Nó chở nhỏ ra biển , chọn gốc cây to nhất trên đồi cát…
_ Mình ngồi đây nhé Du !
_ uhm , Du thích cái không gian này .
Nó nhìn nhỏ cười mà lòng rạo rực . Nó ngồi cạnh nhỏ . mắt nó và nhỏ luôn hướng về phía trước , nơi có những con sóng bạc đầu , nơi có những vì sao xa tít chân trời , và nơi có 2 trái tim đang thẹn thùng vì nhau . Nó luôn là người bắt chuyện trước , hôm nay vẩn thế !!!
_ Hôm nay Du đẹp lắm …
Nhỏ nhìn nó bằng đôi mắt to lóng lánh .
_ Du nè , kể từ ngày Minh biết Du , Minh thấy trong người mình luôn có 1 nguồn năng lượng phục vụ cuộc sống này, kể từ ngày biết Du , Minh chưa bao giờ dám nghỉ 1 ngày nào đó không còn gặp Du nữa , không được nghe giọng nói của Du nữa ….. đó sẽ là điều tồi tệ nhất nếu nó xãy ra với Minh .
Nhỏ nhìn nó . Cái nhìn của sự dò xét , cái nhìn của sự dao động cái nhìn chờ đợi 1 cái gì đó sắp diển ra….
_ Du ……. làm bạn gái …. Minh nhé !
Nó nhìn nhỏ , nhìn thật kỷ , nhìn xoáy vào đôi mắt nhỏ , nó đang chờ đợi câu trả lời từ nhỏ .
_ Nhưng …… nhỏ ấp úng , nhỏ nhìn xuống đôi chân mình .
_ Du à , tình yêu không có sự phâm biệt …. Du hãy tin Minh .
Nó nhẹ nhàng đưa tay vào vòng eo nhỏ , nó cảm nhận nhửng cái run lật bật nhẹ nhàng từ nhỏ , nó kéo sát người nhỏ lại , đặt lên môi nhỏ 1 nụ hôn , nhỏ nhắm nghiền đôi mắt, nhỏ đang cảm nhận sự tuyệt vời của nụ hôn đầu đời , gió vẩn thổi, trăng vẩn sáng , sóng biển vẩn không thôi rì rào … nhỏ nhẹ nhàng ôm lấy nó , nó và nhỏ đang cảm nhận hơi ấm từ 2 con tim . .. Đêm thứ 20 thật dài , nó và nhỏ trao nhau những dòng tin nhắn yêu thương , những dòng tin hy vọng vào 1 tình yêu đẹp …
Cuộc sống của nó và nhỏ vẩn thế , vẩn là nhửng cuộc gọi đt mổi tối , vẩn là sự chờ đợi nơi gốc cầu thang quen thuộc , vẩn là những giây phút nó và nhỏ đi dạo cùng nhau , vẩn là nhửng khoảnh khắc nó và nhỏ trao nhau những nụ hôn ngọt ngào …. Mới đó mà đả 2 tháng , 2 tháng kể từ ngày nó biết nhỏ , 2 tháng nó và nhỏ sống trong sự hạnh phúc và niềm tin yêu !!!
_ ê Minh
nó quay đầu , ngoái nhìn lủ bạn
_ Hôm nay là đúng 2 tháng rồi đó .
_ 2 tháng gì ? nó ngơ ngác
_ Mày quên rồi à ? 2 tháng trước tụi tao thách đố mày hảy làm cho con què đó cười và khóc vì mày . Mày đồng ý và xin tụi tao 2 tháng , giờ thì thời điểm đã đến rồi đó , tụi tao muốn thấy con nhỏ lạnh lùng đó cười và khóc ….
_ Tao nhớ rồi , nhưng tao không làm đâu .
_ Sao thế ? À tao biết rồi mày đả yêu con què đó đúng không , kaka , tao không ngờ 1 thằng nổi tiếng về cái khoản cua gái như mày lại đi yêu 1 con què , không chừng sau này tụi mày lấy nhau sinh con ra lại có 1 cái chân rưởi đó , kaka ,
_ Mày …. mày …. ( nó trợn mắt )
_ Tao thì sao , dù tao có như thế nào củng còn hơn mày , dù gì mày củng chỉ là bạn trai của 1 con què , 1 thằng hèn nhát , 1 thằng dám nói không dám làm … kaka
_ Mày … mày được lắm . Được tao sẻ cho mày thấy con què đó cười và khóc vì tao …
_ Ok ! Tao thấy nó cười lâu rồi , giờ tao muốn thấy nó khóc thôi , cái khóc của sự đau đớn… vậy nhé 5h chiều nay , tụi tao sẽ ở quán nước đối diện trường xem mày diển …. kaka
lủ bạn nó bỏ đi , chỉ còn mình nó ở đó ….
_ Chiều nay 5h Du đợi Minh trước cổng trường nhé .!
nó vụt đi , nhỏ không kịp hỏi gì .
5h chiều , trời mưa như trút nước , những vủng nước lỏm chỏm , những mảng đất hoen ố lầy lội , nhỏ đang cầm 1 chiếc dù đợi nó trước cổng trường .
_ Du đợi Minh có lâu không ?
_ Minh ra rồi à , sao Minh để ướt hết vậy ?
_ Minh không sao
_ ướt hết rồi , ở đó mà không sao, tối về bệnh thì sao ?
_ Bệnh thì bệnh có sao đâu !
nó lạnh lùng trả lời
_ Bệnh rồi ai sẽ nhắn tin trò chuyện với Du
Nhỏ lí nhí
_ Thì sẽ là 1 người khác không phải là Minh …
nhỏ nhìn nó
_ Du nè , mình chia tay nhé !
_ Minh …. Minh đang đùa với Du phải không ?
_ Minh đang rất nghiêm túc , mình chia tay đi .
_ Du làm cho Minh buồn gì hả ?
_ Không , tại Minh chán Du rồi .
_ Minh …. Minh … Minh chán Du ở điểm gì , Du sẻ cố gắng thay đổi.
_ Ở điểm gì à ? … oh … oh Du chẳng bao giờ đi nhanh được , Du luôn bắt Minh đi từng bước châm rải…..
_ Du sẻ cố gắng thay đổi , Du sẻ cố gắng đi nhanh ( nhỏ ngắt ngang lời nó )
_ Du cố gắng được à , Du làm được à , nói thẳng ra vì Du là 1 con què , và Minh không muốn làm bạn trai Du nữa .
Câu nói đó như ngàn mủi dao , như ngàn vết nứt đang hành hạ trái tim tội nghiệp của nhỏ , nhỏ đả khóc , nhửng giọt nước mắt long lanh nhưng lại quá nhỏ bé giửa cơn mưa kia , nó đâu biết nó quan trọng với nhỏ như thế nào.
_ Minh ….. Minh ( nhỏ ngập ngừng )
_ Ok , Du nói Du có thể đi nhanh được đúng không , vậy Du hãy đuổi kịp Minh đi , nếu Du làm được thì Du vẩn là bạn gái của Minh . bằng không …. thì Du hiểu rồi đó .
Nó quay đi , thật nhanh , rất nhanh , nó đang hướng về quán nước bên kia đường , nơi có lủ bạn đang chờ nó – nó đả thắng cược với lủ bạn rồi đấy – nó lạnh lùng , bước những bước chân thoăn thoắt , nó bỏ lại nhỏ phía sau , nơi nhỏ vẩn đứng nhìn nó , nơi mà nhỏ vẩn đang cố gắng nếm cái vị CAY – ĐẮNG của những giọt nước mắt vô tư tuôn rơi ….
> – 1 tiếng động lớn –
nó quay lại, nó bàng hoàng , nó thất thần chạy về phía nhỏ , nhỏ đang nằm ngửa ra trước đầu 1 chiếc xe Ben , máu , máu , máu từ người nhỏ ra rất nhiều , nó chạy tới , bế thóc nhỏ dậy , nhỏ mở mắt , nhỏ cười nhẹ , nhỏ thều thào …
_ Cuối cùng Du củng đuổi kip Minh rồi….
_ Du….
_ Du muốn chứng minh cho Minh thấy Du có thể đi nhanh, có thể làm tất cả nhửng gì Minh thich .
_ Du ………
_ Minh nè , Du đã từng tuyệt vọng , cuộc sống của Du là nhửng chuổi ngày nhàm chán , cho đến khi gặp Minh , Minh là người cho Du niềm tin , cho Du sự ngọt ngào , cho Du những chuổi ngày hạnh phúc … Du không muốn cuộc đời mình lại tiếp tục nhửng tháng ngày vô vọng , những tháng ngày của sự cô đơn , Du muốn cuộc đời mình kết thúc bằng nhửng khoảnh khắc bên Minh …. Du yêu Minh … yêu chân thành …. yêu không hối tiếc ………
Nhỏ nhắm nghiền đôi mắt , nho 3 trở nên lạnh lùng , cái lạnh lùng từ thể xác , nó còn ghê rợn hơn cái lạnh lùng từ tâm hồn nhỏ ….
_ D…….U…….. ( nó khẻ gọi , đứt quảng )
Nó không thét lên , nó không ôm chặt nhỏ vào lòng như bao đôi tình nhân khác , bởi nó biết rằng nó không xứng đáng với tình yêu của nhỏ , nó không rơi 1 giọt nước mắt , nhưng nào có ai biết những giọt nước mắt đó đang chạy ngược vào cơ thể nó , nhửng giọt nước mắt đó đang chan hoà cùng dòng máu , đang gột rửa từng vết nhơ nhuốt nơi trái tim hoen ố ………
Hôm nay , ngày thứ 30 kể từ ngày nhỏ ra đi mải mải, nó lang thang qua từng con đường , từng góc phố , nó lê từng bước chậm , thật chậm , chậm hơn cả nhửng lúc nó đi cùng nhỏ , hôm nay gió vẩn thổi , hàng lá me bay vẩn rơi đều đặn , vẩn có ánh trăng sáng tỏ , vẩn có nhửng con sóng bạc đầu , nó dừng lại gốc cây to nhất trên đồi cát , nó ngồi xuống , nó đang cảm nhận cái lạnh nơi tâm hồn nó , nó đang cảm nhận sự trống trãi nơi con tim nó, nó đang cảm nhận sự thiếu thốn 1 vòng tay nơi thể xác nó ………. vẩn nơi đây … vẩn có gốc cây to nhất …vẩn có đồi cát trắng tinh … vẩn có ánh trăng … vẩn có gió …. vẩn có sóng … vẩn có nó ngồi đó … thế nhưng nơi đó không còn nhỏ nửa …………
ĐỪNG ĐỂ LÒNG KIÊU HẢNH CHE LẮP ĐI TÌNH YÊU BẠN NHÉ !!!

 

Truyện khác cùng thể loại: