(Truyện ma rất hay, chấm điểm 9/10)

Cõi âm đó là cõ mênh mông vô lượng , vô định hình 1 một thế lực siêu nhiên sống xung quanh ta . Ta không thể thấy , nhìn , nghe nhưng đôi khi ta vẫn có thể cảm nhận ra chúng đang hiện hữu quanh đây , một vài tác động mạnh mẽ nào đó khiến chúng vô tình hoặc cố ý khiến chúng có thể xuất hiện ngay trước mặt ta .
— Những mẫu truyện trên đây tôi sẽ không viết về hồn ma xa lạ nào đó vô tình tôi gặp phải hay qua lời kể của những con người xa lạ mà tôi tích góp thành . Những truyện ma tôi kể trên đây là những truyện ma của chính tôi , của gia đình tôi , của cả cái xóm hố nơi mà tôi đã sống , lớn lên , học tập và làm việc hơn 20 năm . Những câu chuyện ma đã làm nên một Xóm Hố huyền thoại khiến nó trở thành điểm đen theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của Quận Gò Vấp , nơi mà cái ác , tội phạm luôn có tầng lớp xuất hiện dày đặc , nơi mà những hồn ma oan khuất luôn luôn thoắt ẩn , thoắt hiện khi ánh mặt trời vừa khuất dạng sau mỗi hàng cây , để rồi đêm về họ sinh hoạt như những con người bình thường như chúng ta vậy . Tôi không phải là nhà văn , cũng không phải là một người giỏi văn , nên tôi không thể trau chuốt câu văn một cách mềm mại , mượt mà , hoàn hảo nhất nhưng tôi xin cam đoan những câu chuyện trên đây là những câu truyện có thật và tôi là người trong cuộc hoặc phần nào đã được chứng kiến trong suốt nhiều năm qua . Mỗi ngày sẽ là một câu chuyện . Mời các bạn hãy lắng một chúng thời gian để lắng nghe những câu chuyện của xóm chúng tôi !! ” Xóm Hố hay còn gọi là ” xóm oan hồn “. Vâng !!!

“Truyên ngắn : Xóm oan hồn ”
Tác giả : Tao Không
Phần 1: Sống chung với ma.

—————————–
Câu chuyện thứ 1 : Xóm Tôi.

–Những câu truyện trên đây được tôi ghi chép lại trên đây khi tôi đã nhận thức được cuộc sống của mình . Đôi khi có những truyện khi các bạn đọc nó không hợp lý cho lắm có thể là do nhận thức còn hạn hẹp hoặc do cách hành văn không được tốt khiến cho câu chuyện trở nên khó hiểu hoặc có nhiều tình tiết không được ăn khớp.

– Tôi xin cam đoan với bạn tôi sẽ nói chính xác từng địa điểm cụ thể để các bạn sẽ thấy được độ chân thật của những truyện tôi kể , về những nơi họ xảy ra tai nạn , về những nơi họ thường xuất hiện về những lúc họ tức giận về những điều mà con người đã gây ra cho họ nhưng trước khi biết những câu chuyện về họ tôi sẽ kể cho bạn nghe về tôi .
– Tôi tên L , sinh năm 1990 lớn lên trong một gia đình trung bình khá , nghĩa là không giàu có để có đầy đủ vật chất giống như ai nhưng vẫn không đến nỗi thiếu thốn mọi thứ , tôi sống và lớn lên tại đây trong ngôi nhà nhỏ , tọa lạc trong cái xóm đã chất chứa bao nhiêu điều kì quái này . Gia đình tôi gồm có : ông bà ngoại , cha , me và hai anh em tôi . Như tui đã nói ở trên tôi không hề che dấu bất kì một địa điểm nào cả , tôi ở ” Xóm hố ” nếu ai ở Gò Vấp gần khu vực đó có lẽ sẽ biết chỗ của tôi . Xóm Hố của tui thật ra là một con đường nhỏ ở Gò Vấp. đường “Tú Mỡ ” con đường đẹp đẽ tráng nhựa nối liền hai đường lớn của quận Gò Vấp đó là Nguyễn Văn Nghi và Phan Văn Trị . Ông bà ngoại tôi là người Đà Nẵng di cư vào Nam và không biết vì nguyên cớ gì mà ông bà có được căn nhà này , đó là điều mà tôi và mẹ tôi vẫn còn thắc mắc chỉ biết rằng khi mẹ tôi lớn lên và có nhận thức thì đã thấy mình sống ở đây rồi . Đường Tú Mỡ bây giờ đẹp lắm , Xóm Hố bây giờ cũng đã khang trang và sạch sẽ hơn . Đường Tú Mỡ có một đặc điểm ai đi trên con đường này giống như là lái xe đi trên một ngọn núi vậy . Nó thật cao ở hai đầu và cực kì thấp ở phần giữa , ngày xưa con đường này gắn liền với nhiều chết chóc . Đầu đường phía bên Phan Văn Trị ngày xưa là kho vũ khí quân trang của quân đội : mỗi khi có chiến sự diễn ra thì theo như bà tôi kể :binh lính hai bên chết nhiều lắm , xác bình lính , dân thường nằm ngổn ngang trên con đường Phan Văn Trị , bên phía đường Nguyễn Du ngày xưa là một cái nghĩa địa rộng lớn , cả trăm cái mộ bia xây sát nhau , chứ không đẹp như con đường Nguyễn Du bây giờ .

— Có một giai thoại kể lại rằng ban đêm tầm khoảng 20h tối là nhà nhà , người người điều tắt đèn đi ngủ , ai có việc gì cũng không dám ra đường vào giờ đó vì cứ độ tầm đó thì hồn ma từ khu nghĩa địa đó đi ra sinh hoạt , đi lại , nói chuyện như người bình thường vậy , mồ mả bao quanh chỗ ở , cứ cách 1 căn thì lại có một ngôi mộ , rồi lại có một căn nhà . Nhà bao quanh mộ , mộ bao quanh nhà người sống và người chết cứ như thế sống chung với nhau . Nhưng có lẽ vì cái nghèo , cái khổ của những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy mà ông bà ngoại tôi , và sau này là má tôi và dì hai tôi phải cắn răng , chịu đựng mà chung sống ở những ma quái như thế. Cũng bởi vì thế mà khi tôi được sinh ra tôi được may mắn chứng kiến những câu chuyện đầy kinh dị và ma quái ở đây . Mời các bạn hãy cùng tôi quay về những năm đầu thập niên 90 để đón xem những câu chuyện của họ những hồn ma oan ức còn vương bụi trần ở trong khu xóm nghèo này .

—————————–
Câu chuyện thứ 2 : Ông hai bán bánh bao.

–Cái thời năm 94 , 95 lúc đó tôi mới vừa 4 tuổi thì bánh bao đối với mọi người trong xóm tôi là một món ăn xa xỉ . Ngày đó tôi nhớ không lầm 1 kg/ gạo là 2 ngàn , trong khi 1 cái bánh bao cũng tầm chừng ấy . Âu có lẽ thế mà ông hai bán bánh bao trong xóm tôi không bao giờ đặt quầy bánh ở trong xóm . Ông thức dậy khá sớm không biết nấu bánh hay gì đó , mà cứ y như rằng tầm 4h sáng thì ông lại đẩy xe bánh bao của ông ra chợ Gò Vấp bán , ở xóm tôi ngày xưa chỉ có 2 con đường để đi ra chợ , 1 là con đường Tú Mỡ ngày nay , 2 là con đường đi ngang qua chùa Long Huê , ai có dịp lại chợ Gò Vấp chơi hỏi Chùa Long Huê thì bảo đảm ai cũng biết , ngôi chùa Long Huê này ngày xưa nằm tọa lạc , cô độc giữa bãi tha ma chết chóc một đóa sen thơm ngát giữa như bùn lầy ma quái . Con đường đi ra chợ Gò Vấp của ông hai phải đi qua khu nghĩa địa rộng lớn , đầy ma quái ấy , bây giờ thì nhà cửa đã mọc lên san sát rồi , những ngôi nha được mọc lên trên những nấm mồ . Ông kể có lần khi đi ngang qua khu nghĩa địa đó , có 2 mẹ con ăn mặt rách rưới , đầu đội nón lá tới để mua bánh bao ông , một cuộc giao dịch diễn ra hết sức bình thường .

-Chiều hôm đó khi ông dọn hàng và đếm tiền thì phát hiện trong đống tiền của ông có một tờ tiền âm phủ , đến lúc này ông vẫn chưa biết được là ai đã đưa cho mình tờ tiền âm phủ đó . Tối hôm đó trên đường đi về nhà , đi ngang qua khu nghĩa địa ấy ông mới giật mình khi nhìn thấy 1 cái bánh bao trên mội cái mộ ,thấy chuyện lạ ông mới tò mò lại gần nhìn kĩ hơn khi ấy ông mới thảng thốt khi thấy bức hình người chết trên mộ giống như bức mình của người phụ nữ đã mua bánh bao của ông hồi sáng .

–Sau cái lần đó ông bệnh gần cả tháng trời , sau cơn bệnh ông cũng cẩn trọng hơn ra khỏi nhà để đi bán trễ hơn một tí , nhưng có lẽ số ông đã tận . Trong một lần đi bán bánh khi đi ngang qua khu nghĩa địa ấy , ông nhìn thấy một cô gái tóc dài che hết mặt , mặc chiếc áo đen đang ngồi khóc trên một ngôi mộ gần đó , nghĩ rằng có lẽ một người đi thăm mộ người thân bị chết nên ông lại gần hỏi thăm . Vừa bước tới gần thì cô gái xoay mặt qua hỏi ” Ông ơi !! Con đói quá cho con ăn với ” .

–Sau đó ông quỵ hẳn và 3 tháng sau thì mất . Trước khi mất vài tháng ông có kể lại cho đứa con gái út nghe về những lần ông đã gặp ma , khi cô con gái út hỏi gương mặt cô gái đó thế nào ? ông tuyệt nhiên không kể hoặc không diễn tả lại . Khi con quạ đậu trên cây đa đầu xóm đêm đó cất tiếng kiêu dài , thì ý như rằng sáng hôm sau ông mất . Không ai biết được khuôn mặt cô gái ông gặp khi đó nó xinh đẹp hay nó kinh tởm đến mức nào , có lẽ chỉ có ông mới biết được .

–Vài ba năm sau này cô gái út đem chuyện đó kể với mọi người trong xóm nghe , người thì đoán già , người thì đón non , việc tới tai bà Bảy thầy bói trong xóm (một người có lẽ là kì dị nhất ở cái Xóm Hố này ). “Bà ấy nói rằng ở đây đa phần điều là những ngôi mộ vô chủ , ít người tới cúng kiếng vì thế bọn họ bị đói , bị lạnh vì không ai cúng hằng năm . Ông hai thì đi bánh bánh bao đi qua đất của họ , thế mà chưa bao giờ ông ta cúng cho họ một cái gì cả nên bị họ quở trách rồi bắt đi, âu cũng là chuyện bình thường !!!

—————————–
Câu chuyện thứ 3 : Bà Ngọc khùng.

Không biết tự bao giờ người ta đặt cho bả cái biệt danh như thế . Chỉ biết rằng khi tôi lớn lên mẹ tôi đã dặn đừng bao giờ lại gần hay chọc phá bà ta , đối với nhận xét của riêng cá nhân tôi đó là một người phụ nữ sinh đẹp , đôi mắt to , làn da trắng , mái tóc đen dài óng mượt ngang lưng , thân hình đầy đặn . Không ai biết hay nói đúng hơn không ai để ý bà điên lúc nào , họ chỉ biết rằng ngày xưa có một cô bé tên Ngọc là người sống sót duy nhất trong một gia đình gồm sáu người . Trái bom vô tình lạc vào nhà của một gia đình vô tội , đang sống ấm áp , hạnh phúc trong khu xóm nhỏ , người ta tìm thấy cô bé đang nằm thoi thóp bên dưới xác người mẹ đã hy sinh thân mình để che chở cho cô con gái nhỏ của mình . Cả gia đình ông , bà , cha , mẹ , và người anh cả của bà đều chết sạch . Kể từ đó bà Ngọc lớn lên trong tình yêu thương của cái xóm nhỏ này , cô bé được người trong xóm sai làm một số công việc lặt vặt : khi thì xách nước mướn , khi thì giặt đồ ,khi thì trông em nhỏ , tiền công chỉ là những bữa cơm đạm bạc của gia đình chủ !!! Đêm thì về lại căn nhà ngày xưa bây giờ đã bỏ hoang để ngủ .

—-Những người gần khu đó kể rằng đêm đêm họ vẫn thường nghe những tiếng động , tiếng cười nói , đùa giỡn , la mắng hát ra từ ngôi nhà bỏ hoang đó , những tiếng nói với những âm lượng giọng điệu khác nhau khi thì rõ từng tiếng một , khi thì thỏ thẻ rì rầm vang lên giữa màn đêm tĩnh mịt .Những âm thanh hỗn độn đó cứ vang lên hàng đêm khiến cho những ngôi nhà xung quanh không sao mà ngủ ngon giấc . Họ đồn với nhau rằng những oan hồn của gia đình đó có thể do chết oan , chết không toàn thây nên vong hồn của bọn họ vẫn vương vấn mãi trong ngôi nhà đó , nhiều lần một vài người cũng cố gắng tìm hiểu xem thật ra cái thứ âm thanh khác thường đêm đêm vẫn hay vọng ra từ ngôi nhà hoang đó , nhưng tất cả điều vô vọng cái mà họ nhìn thấy chỉ là con bé Ngọc đang nằm ngủ ngon…

 

Truyện khác cùng thể loại: