YÊU ĐƠN PHƯƠNG

Ngàn đời qua,yêu đơn phương là một điều đau khổ
Biết mình ôm xương rồng vẫn cố gắng siết tay
Biết chỉ mình nhớ mong vẫn trằn trọc đêm ngày
Về một bóng hình vô tâm và chẳng thèm thấu hiểu

Em à..
Đến con đường em đi cũng nhìn anh dìu dịu
” Có cần âm thầm mãi nhìn ngắm đến thế không? ”
Anh biết mình ngu ngơ yêu say đắm cầu vồng
Cứ chìm theo hư vô chưa bao giờ thân thuộc
Rồi tự chuốt đắng cay

Anh là thằng đàn ông bất lực với cơn say
Bất lực với yếu mềm chưa đành lòng dứt bỏ
Bất lực nói yêu em dặn lòng mai sẽ tỏ
Lại sợ chuyện chúng mình theo gió thoảng mây bay
Lại sợ em vấn vương yêu thương chưa giãi bày

Nắng mùa xuân hanh ha tình ca chết mai nay
Gió rét lạnh run run nhuộm vai gầy thân áo
Anh muốn ôm em qua những tháng ngày mưa bão
Liệu em có động lòng tấm chân tình này không?

Hãy để anh là kẻ chăm sóc cánh hoa hồng
Mà ai kia một chiều nỡ đành tâm vùi nát
Để anh thay yêu em bằng tất cả chững chạc
Của một người lặng lẽ bên những thoáng mùa xa

Hãy cho anh cơ hội được yêu em tới già
Được nắm tay em đi …trên con đường lộng gió
Được vuốt ve tóc em… ướt nước mưa chiều nọ
Được ngắm mắt em cười…

Được nằm sát cạnh em…
.. bước qua tuổi sáu mươi…

 

Truyện khác cùng thể loại: