Nhiều người bảo đơn phương buồn lắm. Ừ thì đơn phương mà, sao không buồn cho được nhưng thứ tình cảm đó là một điều kì diệu nhất trước giờ tôi từng thấy.

Tôi là một con bé đã sống suốt những năm tháng học trò bằng mối tình đơn phương ấp ủ cho riêng mình. Nó ru tôi những lúc mỏi mệt hay yếu lòng cũng lại giúp tôi những lúc khó khăn, chùn bước.

Tuấn là một nửa bất đắc dĩ của mối tình ấy. Anh là người mà tôi luôn gửi lại yêu thương dù chỉ trong suy nghĩ. Trong tôi, hình ảnh về Tuấn đã quen thuộc đến độ đi vào tiềm thức cùng với sắc vàng rực rỡ của hoa cải cuối Đông – sắc vàng tỏa nắng, ấm áp hệt như nụ cười của anh vậy.

1. Tôi ngồi đợi Tuấn trên ghế đá bên dưới tán bàng đã trơ cành khô và rụng đầy lá đỏ. Nhìn Tuấn bước ra từ phía căng tin, miệng khẽ huýt điệu gì tôi không rõ nữa, chỉ thấy hình ảnh đó thật quen, phải, rất quen là đằng khác. Tôi thấy Tuấn cứ chốc chốc lại dừng lại bên một nụ cười duyên dáng nào đó, những cặp mắt lóng lánh cứ thi nhau gửi cho anh những xúc cảm chẳng hề đơn giản. Không biết Tuấn thu hút người ta bằng thứ gì đặc biệt.

Với nhiều người, Tuấn không hề đẹp trai, làn da rám nắng khỏe khoắn và mái tóc hơi quăn lên, nhất là nụ cười không thể rạng rỡ hơn chắc đã gây ấn tượng mạnh với không ít người, tôi không phải là ngoại lệ. Rất nhiều tài lẻ và sự chan hòa vốn có ư? Có lẽ vậy! Tôi không để tâm nữa, lối cư xử của Tuấn dễ khiến người đối diện, đặc biệt là nhiều cô gái phải “đảo điên”. Anh hay cười lại quá đỗi  thân thiện đến độ nếu không tỉnh táo, rất nhiều cô gái sẽ “vào rừng mơ bắt con tưởng bở”. Tôi thích Tuấn thật đấy nhưng không phải thứ tình cảm xen ngưỡng mộ của một con bé tự ti dành cho chàng bí thư đoàn trường nhiều tài lẻ, ham hoạt động và học hành giỏi giang. Tôi đã thích Tuấn từ rất lâu, trước cả lúc bước chân vào trường cấp ba – trước khi biết anh giỏi giang như thế, được nhiều cô gái thầm thương như thế.

Một lúc lâu sau, cái vỗ vai của Tuấn mới khiến tôi giật mình, ném vào lòng tôi bịch sữa đậu mới mua, anh cười rồi kéo tay, lôi tuột tôi ra vườn cải sau trường.

Tuấn thích hoa cải lắm. Tôi không hiểu rõ lí do thực sự nhưng qua lời anh kể, tôi mường tượng về nơi anh sinh ra – chốn bình nguyên tràn sắc vàng hoa cải, vị ngát thơm hòa cùng gió cuối ngày.

” Chỉ có bà ngoại sống ở đó thôi. Anh thích nghĩ đến hoa cải những khi mệt mỏi, muốn được trở về để tự an ủi lòng rồi nghe bà ru nhỏ: “Gió đưa cây cải về trời/ Rau răm ở lại chịu đời đắng cay” – Tuấn đã từng nói với tôi như thế.

– Anh cũng hay mỏi mệt và chán nản thế à? – tôi hỏi Tuấn bằng giọng ngạc nhiên vì Tuấn trước giờ tôi từng thấy luôn luôn tươi cười và vui vẻ.

– Sao lại không chứ? Nhưng bây giờ ít rồi, anh chỉ nhớ bà thôi!

– Sao lại thế?

– Vì ở đây cũng có hoa cải rồi, nắng đẹp không khác bình nguyên.

Tuấn không biết sự thật, rằng tôi là người đã xin trồng vườn cải nhỏ ở khoảng đất trống phía sau trường học, người chăm sóc nó đến giờ này dĩ nhiên cũng là tôi, chỉ vì Tuấn nhớ sắc vàng hoa cải đến nao lòng, chỉ vì anh hay nhắc đến nó với cái ánh mắt buồn buồn tiếc tiếc khác hẳn ngày thường những khi ở cạnh tôi.

Ấp ủ một mối tình đơn phương chưa bao giờ là dễ chịu nhưng người chìm đắm trong mối tình đó vẫn lấy làm vui vì những yêu thương cóp nhặt. Xin đừng vội chê họ ngốc nghếch vì có ở trong vị thế của họ bạn mới có thể hiểu lời yêu thương nói ra khó khăn như thế nào khi con tim vừa hồi hộp lại vừa lo sợ mất mát. Nhất là với một con bé như tôi, nhất là người tôi đơn phương lại là Tuấn. Tôi và Tuấn khác nhau, rất khác. Trong khi anh thuộc về tất cả, luôn luôn tươi cười và tự tin thì tôi chẳng là gì: một con bé mờ nhạt hết thảy, có phần ít nói và cực kì thiếu tự tin. Tôi chỉ giỏi duy nhất một việc: lặng lẽ lôi bóng hình anh lên những trang viết của mình. Tôi thậm chí thấy mình chẳng mấy hiểu về Tuấn vì ít lúc chủ động hỏi anh như cách tôi vẫn muốn. Lúc trò chuyện, tôi chỉ yên lặng mà lắng nghe nên tôi nhớ tất cả những gì anh nói dù chỉ một lần thoáng qua.

Anh thích gì, hay làm gì tôi đều nhớ. Những cuộc nói chuyện không nhiều nhưng rất dài vẫn trở đi trở lại trong suy nghĩ tôi, tôi nâng niu và trân trọng nó. Tôi cũng không hiểu vì sao mình thích Tuấn đến vậy khi cứ nghe  anh nói tràn từ giờ này qua giờ khác mà không biết chán. Tại sao con người ta có thể thích một người mình chẳng mấy thấu hiểu và khác xa mình đến vậy? Đó có lẽ là một câu hỏi không bao giờ lí giải được. Tôi chỉ biết trong lòng mình, Tuấn đặ biệt, rất đặc biệt – người đầu tiên tôi gửi gắm yêu thương lặng lẽ từ lâu, rất lâu rồi dù có thể với anh, tôi chỉ là một người bạn, một người em như bao nhiêu người anh từng quen biết, chuyện trò. Suy nghĩ ấy luôn thích cọ nhẹ vào trái tim tôi khiến nó hơi hằn lên những vết xước nhỏ, nhoi nhói những lúc thấy sắc vàng hoa cải như xa xôi, hư ảo. Vậy nhưng tôi không đủ can đảm để nói ra lại càng không sao quên đi được. Cho đến ngày Tuấn bước chân ra khỏi trường cấp ba, xa tôi, xa sắc vàng hoa cải mỏi mòn, tôi vẫn không sao mở lời.

Tuấn vào đại học, tôi dằn lòng không liên lạc nữa. Những cái tin nhắn thưa thớt rồi mất hẳn. Tôi đã tự nhủ thời gian là vị thuốc tốt nhất giúp con người ta quên đi những gì đáng quên. Chí ít tôi nhận ra mình tỉnh táo khi nghĩ như vậy. Tôi không khóc cũng không quá buồn nhưng nhớ nhung thì ít dứt. Tôi không hiểu bằng cách nào, hình bóng Tuấn vẫn cứ xuất hiện đều đặn trong những truyện ngắn được đăng báo của mình. Và dù bận rộn học hành, tôi vẫn chăm sóc vườn cải sau trường rất cẩn thận và nghĩ về Tuấn như là thói quen khó bỏ. Có chăng tôi còn đang tiếc rẻ những yêu thương vụn vỡ làm con tim hơi nhói lên những đêm mưa tầm tã.

Mùa đông năm nay lạ lắm. Nắng rực rỡ tràn qua tháng ngày như kéo không khí mùa xuân lại gần dù vị gió khô lạnh vẫn thổi đều đều. Hoa cải lại nở rộ, màu vàng như rực rỡ hơn  khi những nhành hoa đắm mình trong nắng hanh hao. Tôi ngồi nhặt bớt cỏ dại, trí óc căng thẳng như dãn ra khi vị hoa cải ngai ngái sực lên. Tôi lại nghĩ về Tuấn những lúc thế này. Lần đầu tiên, nước mắt rơi rất nhẹ khi ý nghĩ về Tuấn lướt qua, tôi chợt muốn ngã nhào vì mỏi mệt, để được hương thơm hoa cải nâng niu, vỗ về, an ủi. Săn đuổi và kiếm tìm lâu quá rồi, hơn ba năm chứ có ít gì. Nụ cười tỏa nắng như màu hoa cải rực rỡ, những cuộc chuyện trò và cả những cảm xúc lúc ở cạnh Tuấn, nhìn ánh mắt anh sáng bừng theo sắc hoa, sắc nắng đã đi lạc lâu quá, đi xa đến nỗi tôi không thể tìm thấy, chỉ còn lại niềm nuối tiếc mà thôi.

Miên man, tôi choàng tình vì cái vỗ vai và tiếng gọi quen thuộc quá:

– Này, em nhận chăm sóc vườn cải sao? Sao anh không biết nhỉ?

Tôi nhận ra Tuấn không chút ngạc nhiên và nhịp tim lắng lại khác thường:

– Em trồng nó đấy, vì anh thích…- tôi ngập ngừng định tiếp thì Tuấn đã chìa ra trước mặt trang báo in truyện ngắn mới nhất của tôi:

– Em chưa trả tiền làm nguyên mẫu nhân vật cho anh đâu đấy nhé!

Phải rồi, câu chuyện đó dành cho Tuấn, bất cứ ai lướt qua và biết về chúng tôi đều có thể nhận ra.

– Để xem cô gái thích anh là ai nào. Chàng trai hay hát à, vui vẻ à, thích hoa cải nữa. Cái con bé hâm hám này, em còn dám lấy cả tên anh nữa. – Tuấn chau mày lém lình rồi cốc nhẹ vào trán tôi. Tôi không cười, chỉ nhìn trân trân vào Tuấn. Anh đang cười rất tươi nhưng thấy ánh mắt tôi, nét mặt cũng dãn ra, hơi chùng xuống. Khóe môi tôi mấp máy, Tuấn bảo như giục giã:

– Em nói đi, anh nghe đây!

– Là em, em thích anh Tuấn ạ! Dù em biết là anh không thích em nhưng… – tôi nghẹn lời.

Tuấn nhìn tôi, mỉm cười thật bình thản.

– Này, không được khóc! Em đã biết chắc như thế, sao không nói sớm hơn. Ngốc lắm. Anh không thích em, chỉ là… rất thích thôi. Này, mời anh uống sữa đậu, mau lên!

Một niềm vui nho nhỏ khẽ khàng xâm chiếm lấy tôi, bao nhiêu mệt mỏi cũng tự nhiên bay đi đâu mất. Chắc bạn đã nghĩ sẽ có một tình yêu bắt đầu nhưng với tôi, chỉ là màu vàng hoa cải đã trở lại, không còn mịt mùng xa tít tắp. Màu hoa trở về vẹn nguyên cùng nụ cười ấy, bí mật cuối cùng và duy nhất của những tháng năm học trò cuối cùng cũng được tiết lộ cho người cần biết đến sự tồn tại lặng lẽ của một mối tình ấp ủ. Nó ghì lại trong lòng tôi một bóng hình rất quen, màu hoa cải cùng đi sâu trong tiềm thức và cả chất giọng trầm khàn vẫn hỏi tôi mỗi giờ nghỉ trưa:

– Này An, sữa đậu không?

 

Truyện khác cùng thể loại: